Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2851 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 196
buồn cười!lục uyển này! ! !..

❊ ❊ ❊

Cứ như vậy, Ninh Thanh ôm hắn khóc rồi ngủ đi,Mộc Xuân Phong vẫn luôn ngồi ở bên giường nhìn nàng rơi lệ,ngay cả nằm mơ cũng rơi lệ, bản thân thương nàng càng nhiều…

Từ hôm nay trở đi,ta sẽ chăm sóc cho nàng

Lâu Phủ.

Tra Tiểu Tân vừa vui vừa thẹn ngồi ở Liêm Tâm Các chờ Lâu Lan, bên ngoài không ngừng truyền đến âm thanh ồn ào, nàng biết bằng hữu Lâu Lan rất nhiều, chỉ sợ lúc này cũng chưa chiêu đãi xong, không khỏi nâng đầu tưởng,lúc này chắc Mộc Xuân Phong và Ninh Thanh động phòng, nghĩ vậy mặt lại đỏ, trời ơi, nàng khi nào thì trở nên không thuần khiết như vậy?!

Chính vào lúc này bỗng nhiên nhìn đến một bóng người ngay tại ngoài cửa sổ, ảnh ngược trên cửa sổ giấy ấn ra bóng dáng.

“Tiểu Lâu!” Tra Tiểu Tân vui vẻ nhảy nhót chạy ra ngoài,nụ cười trên mặt rất nhanh ngưng lại, thân ảnh màu đỏ đứng ở đằng kia không phải là Thu Dung sao?!

Thu Dung thấy mặt nàng có vài phần ngượng ngùng và nhát gan, hồi lâu mới nhỏ giọng nói: “Chúc mừng, chúc mừng muội.” Lúc nói chuyện mười ngón tay kháp chặt lại với nhau, giống như thật khẩn trương.

Trên mặt Tra Tiểu Tân giật mình một chút sau đó tiêu tán hóa thành ý cười, đi lên phía trước nắm chắc tay nàng: “Cám ơn tỷ,Thu Dung.”So với lần trước hôm nay tỷ ấy đỡ hơn rất nhiều, ánh mắt cũng có thần rất nhiều, chẳng qua là cả người nhìn qua vẫn có chút suy yếu.

Hai người cứ như vậy có một câu cũng không nói, mặc dù có chút xấu hổ, nhưng cũng ấm áp.

Hàn huyên trong chốc lát sau thần sắc Thu Dung bỗng nhiên nghiêm cẩn nói: “Tiểu Tân, vương gia xảy ra việc kia muội không biết sao?”

“Chuyện gì?” Tra Tiểu Tân không rõ cho nên nhăn lại mày,Lâu Lan có chuyện gì, mà nàng cũng không biết Thu Dung muốn nói là cái gì.

“Hắn bị hoàng thượng cho từ quan.” Thu Dung nói những lời con ngươi thiếu chút nửa rơi lệ, giống như lo lắng Lâu Lan có phải đã làm chuyện gì để hoàng thượng phẫn nộ.

Cảm nhận được bàn tay trong tay mình lạnh run,Tra Tiểu Tân nén lại suy nghĩ lung tung đi đến an ủi nàng: “Thu Dung,tỷ đừng sợ, chắc là không có chuyện gì,đêm nay muội sẽ hỏi chàng ấy.” Kỳ thực vừa mới nghe được nàng thật sự hoảng sợ, từ quan không phải chuyện nhỏ nha, tại sao hắn một chữ cũng không nói?!

“Ừm!” Thu Dung dùng sức gật đầu nước mắt chảy xuống, dáng vẻ vừa thấy đã thương, gật đầu sau lại khẩn trương kéo nhanh tay nàng: “Chuyện này tỷ cũng nghe mọi người nói,muội cũng đừng nói với Vương gia tỷ hỏi muội.”

“Yên tâm, sẽ không.” Tra Tiểu Tân mỉm cười nói, nhưng tim lại đau nhói, chính nàng cũng chưa phát hiện sắc mặt mình dần dần tái nhợt.

Động phòng hoa chúc, một mảnh ái muội.

Tra Tiểu Tân vẫn như ban nãy ngồi ở trên giường chẳng qua là tâm tình lại đại bất đồng, không yên bất an, tâm phiền ý loạn, tuy rằng việc triều chính nàng không hiểu, nhưng ảnh hưởng của Lâu Lan ở Kỳ quốc nàng vẫn biết, cho nênhoàng thượng dám để hắn từ quan nhất định không phải chuyện nhỏ! Ngay khi nàng miên man suy nghĩ thì cửa được mở ra,Lâu Lan đi vào.

Y phục đỏ thẫm, tóc đen, con ngươi hẹp dài,vẻ mặt tuấn mỹ làm lay động long người.

Nàng nắm chặt tay hắn khẩn trương hỏi: “Hoàng thượng vì sao cho chàng từ quan nha?”

Lâu Lan chăm chú nhìn nàng ý cười trong mắt rõ ràng run sợ sau mới khôi phục, bất động thanh sắc vỗ về bên má nàng: “Ai nói với nàng?” Hắn biết nàng đang mang thai, lại chuyện này nói với nàng để ảnh hưởng tâm tình của nàng!!

“Chàng mặc kệ là ai nói, chàng nói cho thiếp biết.” Tra Tiểu Tân nhất quyết không tha hỏi, mặt dường như cùng hắn dán vớinhau. Hiện tại không thể so trước kia, trước kia dù có chuyện gì thì chỉ có hắn và nàng, nhưng là hiện tại nàng có cục cưng, nghĩ đến cục cưng bị kích thích xuất ra.

“Nàng không nói là ai nói, ta cũng không nói.” Lâu Lan dịu dàng hôn thái dương nàng một chút nhẹ giọng nói, ngón tay cũng nắm chặt mười ngón tay của nàng, mắt phượng nhìn như mỉm cười nhưng đáy mắt lại cất giấu thật sâu lệ khí, như hắn biết là người kia, định không buông tha!!!

Tra Tiểu Tân ngẩng cổ lên chậm rãi lùi về, vẻ mặt mất hứng, đẩy ra hắn tức giận ngồi ở một bên không nói lời nào.

Việc này làm Lâu Lan kinh ngạc, như bình thường nàng nhất định ngoan ngoãn nói, hôm nay quật cường như thế, không đoán hắn cũng biết là ai nói cho nàng. Nghĩ đến đây hắn dụ dỗ ngửi mùi thơm ở cổ nàng, nói: “Được, ta nói, ta nói.”

Tra Tiểu Tân tuy rằng vẫn không để ý hắn, nhưng sắc mặt lại nhu hạ, không giống bộ dáng hung dữ ban nãy.

Cứ như vậy,Lâu Lan nói chuyện hắn vào cung không thiếu một chữ nói cho nàng nghe.Mặc dù hắn không muốn nói, nhưng đêm thành thân không nên giấu giếm nàng chuyện gì, giấu diếm là chuyện đáng sợ.

“Buồn cười! Lục Uyển này!!!” Nghe xong lời hắn nói sau đó Tra Tiểu Tân tức giận đến nổi trận lôi đình, thật giống như hận không thể bóp chết Lục Uyển. Lâu Lan cười mà không nói, ở trên mặt của nàng, trên cổ lưu luyến hôn, hắn hôn đến nơi đó ẩm ướt, nóng nóng, làm thân thể Tra Tiểu Tân run rẩy, khẽ sẳng giọng: “Đứng đắn một chút! Chuyện còn chưa nói xong đâu!”

“Ha ha, ở trên giường đương nhiên là muốn làm chuyện trên giường.” Hắn câu môi cười quỷ dị, lập tức đem nàng áp ở trên giường đồng thời cũng đem chăn che khuất hai người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »