Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 3010 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 138
muốn sống thì cùng nhau sống,muốn chết phải cùng chết!..

❊ ❊ ❊

“Khụ khụ, làm sao đột nhiên phát hỏa……….. “

Tra Tiểu Tân bị khói dày xông đến làm cho lý trí phân tán, bước chân hỗn độn, đi tới đi lui đột nhiên cánh tay cảm thấy đau đớn thấu xương, phút chốc nhìn lại thì thấy cánh tay áo đang bị cháy,nàng kêu thành tiếng “ A….a…….”

Lúc này,cạnh bờ sông truyền đến giọng nói gấp gáp.Diêu Định dẫn rất nhiều quan binh đi đến nơi phát hỏa,vẻ mặt vội vàng nhìn con thuyền bị thiêu đốt, trong lòng không ngừng cầu nguyện chỉ mong vương gia có thể thành công cứu ra An Ninh cô nương ra, hai người đều bình an vô sự!

“Oành oành oành” liên tục vài tiếng nổ, ngọn lửa theo đáy thuyền phát ra, dữ tợn như yêu nghiệt tác quái,ngọn lửa xung quanh càng ngày càng tới gần Tra Tiểu Tân, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nàng giờ trở thành đen thui, chỉ có hai ánh mắt chuyển động, hỏng bét, không khí càng ngày càng khô nóng, đầu óc thiếu dưỡng khí, chẳng lẽ, chẳng lẽ nàng hôm nay sẽ chết ở chỗ này sao?! Đúng lúc này chỉ nghe bên thuyền có tiếng động,nàng tràn đầy mong đợi nhìn lại.

Một giây,hai giây, ba giây, một gương mặt xuất hiện trước mắt, mà lúc này vừa khéo cánh buồm trên đỉnh đầu kêu “Rắc”, Tra Tiểu Tân nhất thời sửng sờ quên cả phản ứng, thời khắc mấu chốt có một thân ảnh phút chốc bay tới ôm chặt lấy nàng!

“Cẩn thận!”

Giọng nói quen thuộc,mùi hương quen thuộc, vòng tay quen thuộc,độ ấm quen thuộc…

Tra Tiểu Tân không thể tin nhìn người đang ôm ấp mình, chung quanh ánh lửa chiếu sáng khuôn mặt hắn, tóc mây mày kiếm, mắt phượng hẹp dài sâu thẳm, đôi môi đỏ mọng xinh đẹp, còn có giấu ở đáy mắt một chút sợ hãi lo lắng, thì ra hắn cũng sẽ sợ, sợ mất nàng.

“A…” Một tiếng đau theo môi hắn phát ra, hai người nặng nề té ngã trên đất, mà tay hắn lại ôm chặt bảo vệ đầu nàng, không cho thân thể nàng bị thương.

“Lâu Lan, ngươi!” Phía sau lưng hắn rõ ràng là một cây gỗ lớn đang cháy,Tra Tiểu Tân hoảng sợ trợn to mắt, nước mắt không thể kiềm nén rơi xuống vì sao mỗi lần nàng gặp nguy hiểm thì hắn luôn là người thứ nhất xuất hiện…

Lâu Lan cố nén đau đớn ở bên tai nàng cúi đầu thở dốc: “Đi mau.” Nói xong hai tay chống đỡ hai bên, dưới thân hở ra một khe để cho nàng rời đi,Tra Tiểu Tân cố nén nước mắt đang chảy ra, quay đầu khi lại nhìn thấy mặt hắn bởi vì đau mà ngũ quan méo mó, mắt phượng quyến cuồng.

“Lâu Lan!”

“Đừng tới đây!Nàng đi ra sau mười bước! Mau!”Cây gỗ lớn kia đang thiêu đốt y phục của hắn,lưng hắn nóng lên dường như có thể nghe được tiếng da thịt bị lửa đốt.

Tra Tiểu Tân vừa rơi lệ vừa lắc đầu lui về phía sau, trơ mắt nhìn y phục hắn bị lửa thiêu đốt.

“Đồ ngốc, đừng khóc.” Rõ ràng rất đau đớn nhưng hắn lại nhìn nàng mỉm cười,mặc dù cười nhưng rất là thê lương.Sau đó hắn dùng tất cả khí lực toàn thân hất cây gỗ đó ra,tia lửa văng khắp nơi,cả con thuyền bắt đầu chìm xuống,Lâu Lan vừa thấy nàng đi đến cả người đột nhiên lay động,ngay sau đó gỗ dưới chân do nàng dẫm lên đều mục nát sập đỗ,cả người hắn ngã xuống.

“Không cần!” Tra Tiểu Tân khóc chạy đến bắt lấy tay hắn, tay kia nắm lấy lan can thuyền,chết cũng không buông ra.

Lâu Lan đột nhiên bị nàng nắm giữ lòng trầm xuống, mà phía dưới hắn đúng bên trong khoan thuyền,bên trong lửa cháy khắp nơi,rớt xuống nhất định phải chết không thể nghi ngờ, hắn nhìn nữ tử trước mắt vì mình mà khóc thương,đôi môi đỏ tươi nhếch lên: “Đồ ngốc, buông tay,sau đó nàng nhảy xuống sông,dọc quanh bờ sông đều có quan binh,nàng chỉ cần la lên lớn tiếng thì bọn họ sẽ đến cứu……..”

“Không buông!Có chết ta cũng sẽ không buông! Ta muốn ngươi và ta cùng nhau còn sống! Cùng nhau còn sống!” Không đợi hắn nói xong Tra Tiểu Tân liền dùng sức lắc đầu, nước mắt rơi ở trên mặt hắn, dọc theo khóe mắt hắn chậm rãi chảy xuống, thật giống như hắn cũng đang khóc. Nàng dùng sức kéo hắn lên trên nhưng mà sức lực của nàng mỏng manh như vậy, bất luận có kéo thế nào cũng không được,lan can thuyền đang bốc cháy,nàng vịn lên đó tay đau đến tận xương tủy nhưng nàng vẫn quật cường không buông tay ra.

Hắn thật lâu ngưng mắt nhìn nàng, giọt lệ ở khóe mắt kia bị lửa làm bốc hơi,ánh mắt bắt đầu ưu thương bắt đầu dùng sức nới tay nàng ra: “Đồ ngốc, buông ta ra.”

“Lâu Lan! Nếu hôm nay ngươi té xuống ta và ngươi cùng nhau té xuống! Ngươi đừng nghĩ bỏ lại ta! Không được!” Tra Tiểu Tân cảm nhận được ngón tay hắn chậm rãi trong lòng bàn tay nàng rơi xuống, không khỏi sợ hãi trong lòng đau đớn, vì thế cả người cũng ngã xuống nơi đó. Thấy nàng thật sự muốn như thế, Lâu Lan lập tức một lần nữa cầm chặt tay nàng, mười ngón tay bám chặt nàng, nhìn ánh mắt nàng dường như lại muốn khóc.

“Nàng buông ta, ta có thể một mình đi lên.”

“Thật sao?!”

“Ừ.” Hắn cười, nhàn nhạt cười giống ánh lửa rực rỡ, lòng lại có chút đau, Tra Tiểu Tân nghi ngờ dần dần mới nới tay ra, khi hắn rơi xuống mái tóc đen ma mị mở ra, hắn nhìn nàng cười: “Nghe theo ta, nhảy xuống thuyền.”

“Không!” Lòng bị giày xéo nàng thốt ra nhưng Tra Tiểu Tân lại như điên dại nhảy xuống.

Lâu Lan không dự đoán được nàng lại kiên quyết như thế,hắn sửng sốt giơ hai tay ra ôm chặt lấy người nàng,hai người cùng nhau rơi vào ngọn liệt hỏa,bị liệt hỏa thiêu đốt cũng không nóng bằng nhiệt độ da thịt của người bên cạnh nàng,hắn dùng lực ôm chặt mặt nàng nói: “Ai kêu nàng cùng ta nhảy xuống!Ai cho nàng lá gan lớn như vậy!Ta muốn nàng còn sống!Còn sống!”

“Muốn sống thì cùng nhau sống,muốn chết phải cùng nhau chết! Ta muốn đi theo ngươi,muốn đi theo ngươi!” Tra Tiểu Tân khóc to,một gương mặt đen bát nháo nhìn vừa buồn cười vừa đáng yêu.

Lâu Lan nhìn nàng thật lâu,sau đó dùng sức ôm chặt nàng, giọng nói khàn khàn kiên định: “Ta sẽ không cho nàng chết, sẽ không…..” Khi nói chuyện hắn dùng sức chưởng về phía tấm ván gỗ dưới thân, một cây đinh sắt đâm vào lòng bàn tay của hắn, nhưng là hắn mà ngay cả lông mày cũng không nhăn một chút liên tục dùng sức, cho đến khi đinh sắt nhập vào lòng bàn tay dưới đáy thuyền mới phá một lổ hổng lớn, hai người nhảy vào trong nước.

“A… … a… …” Tra Tiểu Tân cả người rơi xúông nứơc lạnh run nhưng nàng căn bản không biết bơi a!!!

“Ôm ta, đừng bỏ ra.” khi Lâu Lan nói chuyện kiềm nén hơn mười chỗ bị tổn thương và lòng bàn tay cũng rất đau, ôm lấy một cây gỗ lớn, cùng với nàng trôi nổi trên mặt nứơc,Tra Tiểu Tân ở trong lòng hắn hoảng loạn gật đầu hơi lo sợ, lúc này trời lại đổ mưa to tầm tả, dòng nước đột nhiên tăng lên, một lốc xoáy toa lớn đưa hắn hai người cuốn đến một nơi xa lạ.

“Lâu…” Vốn muốn kêu tên của hắn, khi ngẩng đầu lại nhìn thấy hai tròng mắt tối đen kiên định, cánh tay ôm chặt không hề nới ra nửa phần,tay kia vị cây cột nổi trên mặt nước, tóc đen ướt át kề sát gò má trắng nõn của hắn,đôi môi đỏ mọng, cho dù là thời khắc này hắn vẫn rất đẹp, cảm nhận được trong lòng hình như có dòng nước ấm chảy qua,Tra Tiểu Tân ngượng ngùng tựa đầu trong ngực hắn, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của hắnc không còn sợ hãi nửa.

Cuồng phong nổi lên, hàn khí bức người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »