Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2966 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 113
bản thân và một nam nhân nằm cùng một chỗ..

❊ ❊ ❊

Người nào đó ngoài cười nhưng trong không cười: “Ngươi nói ta nói nhảmcho nên tốt nhất là không nói”

“Coi như ngươi biết điều, ha ha ha hay là ta nói cho ngươi biết,cuối cùng hắn đem chính hắn ăn luôn, ha ha ha, buồn cười quá đi?” Lời nói còn chưa dứt Tra Tiểu Tân không khống chế được cười to giống như đứa ngốc.Gia Luật Hằng gương mặt run rẩy, đỉnh đầu xuất hiện một đám quạ đen nhưng đáy lòng lại có một dòng nứơc ấm chảy qua.

Hắn biết nàng nói như vậy là vì để hắn quên đau đớn.

Nàng thật sự là một người… hiền lành ngu ngốc.

Ban đêm,bầu trời giá rét đông lạnh.

Trong hậu hoa viên của Lâu vương phủ một mảnh đèn đuốc sáng trưng thì ra hôm nay là sinh nhật của Hoa phi,chỉ tiếc Lâu Lan hôm nay có việc vào triều không về cho nên yến tiệc chỉ có nàng,Thu Dung và Lục Uyển và một ít nha hoàn.

“Ha ha,trời lạnh thế này muội muội còn đến tham dự sinh nhật của tỷ tỷ,tỷ tỷ rất là cảm động nha.” Hoa Nguyệt nói qua loa cho xong,cầm chén rượu trong tay hướng các nàng kính rượu.

“Chúc tỷ tỷ sinh nhật vui vẻ.” Thu Dung mỉm cười cầm chén lên nhưng Lục Uyển mặt không chút thay đổi cũng không có động tác nâng chén,Hoa Nguyệt trong mắt hiện lên một căm phẫn đảo mắt mặt mày lại rạng rỡ.

“Đây là quà sinh nhật do cha ta tặng, mắt mèo thạch Tây Vực.” Hoa Nguyệt đắc ý mở ra một cái hộp gấm,vừa mở ra liền có tia sáng ngọc phóng ra chiếu sáng toàn bộ hoa viên, hấp dẫn tầm mắt mọi người,chỉ thấy bên trong mắt mèo có mấy viên bảo thạch lớn nhỏ đá quý, sắc màu xanh tươi lưu quang rạng rỡ.

“Woa,thật xinh đẹp!” Thu Dung không ngừng ca ngợi nói xong kéo Lục Uyển đang ngồi bên cạnh ăn điểm tâm nói: “Tiểu Lục xem nè,bảo thạch này đẹp quá nha.”

Lục Uyển không lay chuyển ngược lại đứng lên cầm lấy viên ngọc không chút để ý nhìn đánh giá, miễn cưỡng nói: “Bất quá cũng chỉ có như thế thôi.”Đang nói chuyện Hoa Nguyệt đứng phía sau Lục Uyển nháy mắt với Diệp Tử,Diệp Tử liền làm bộ giúp nàng rót rượu,cánh tay lại cố ý đụng bả vai nàng,cho nên viên ngọc trong tay Lục Uyển rơi xuống đất xoay lòng vòng cuối dùng dừng lại bên cạnh ao.

“A!Ngọc quý của ta!” Hoa Nguyệt hô to,vẻ mặt nôn nóng.

Lục Uyển không kiên nhẫn đứng dậy đi đến bên cạnh aovừa đi vài bước đột nhiên có người phía sau gạt chân sau đó cả người nàng hướng tới phía trước,ngay thời khắc nguy hiểm chỉ thấy Thu Dung thật nhanh đưa tay kéo tay nàng: “Cẩn thận!” Lập tức vang lên tiếng “Ầm”,Thu Dung rơi xuống,mọi người đều giật mình nửa giây, phát ra tiếng kêu sợ hãi.

“Dung phi nương nương rơi xuống nước!”

Lục uyển quỳ rạp trên mặt đất không thể tin nhìn sang Hoa Nguyệt: “Ngươi!”

Hoa Nguyệt tỏ ra mọi chuyện không liên quan đến mình ngáp một cái rồi nói: “Ta mệt rồi.” Lạnh lùng nhìn Thu Dung giãy dụa trong hồ, ánh mắt oán hận,tiện nhân này lại dám kéo nàng ta lại!Đáng đời!Cho nàng chết rét!Những người khác thấy nàngđi rồi cũng ào ào rời đi,Lục Uyển dướitình thế cấp bách hạ đi đến bên cạnh ao vươn tay cho Thu Dung nắm.

“Mau, mau đỡ muội!”

“A… Khụ khụ…” Tòan thân Thu Dung đông cứng lại,mặt mũi trắng bệch,vô lực vươn tay nắm giữ nàng,lập tức cả người được kéo lên bờ,toàn thân run rẫy không ngừng ho khan.

Lục Uyển ôm chặt lấy nàng nhìn hoa nguyệt rời đi rồi nhìn lại Thu Dung,gằn từng tiếng: “Hoa nguyệt.”

Buổi sáng tỉnh lại phát hiện mình tối hôm qua nằm gục bên giường ngủ thiếp điTra Tiểu Tân dụi dụi mắt thấy hắn còn đang ngủ say vì thế định đi chuẩn bị đồ ăn sáng, ai ngờ đúng lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng cười trong sáng.

“Tiểu Tân.”

“Mộc Xuân Phong?!” Tra Tiểu Tân kinh ngạc lên tiếng, xoay người nhìn đối diện thượng thấy ánh mắt cảnh giác của Gia Luật Hằng,còn tiếng bước chân càng ngày càng gần mà hắn rõ ràng là không muốn người ta nhìn thấy mình,Tra Tiểu Tân nóng lòng chui vào trong chăn,thấy vẻ mặt hắn hoảng hốt tay liền che môi hắn biểu thấp giọng nói: “Như vậy sẽ không bị phát hiện.”

Mộc Xuân Phong vừa đi đến ngoài cửa,chuẩn bị đẩy cửa,mộc xuân phong thản nhiên cười: “Tiểu Tân, hôm nay dẫn ngươi đi nghe diễn.”

“A?!Hay quá!Nhưng ta chưa rời giường,ngươi ở bên ngoài đợi ta, ta lập tức sẽ ra!” Tra Tiểu Tân tâm hoang mang nói đại, nếu hắn lỡ như đi vào thấy nàng cùng một người nam nhân cùng nằm cùng một chỗ, không biết hắn sẽ nghĩ gì nữa?

“Được.”

Nghe hắn trả lời Tra Tiểu Tân mới thở phào nhẹ nhỏm,quay lại phát hiện hắn nhìn mình chằm chằm liền nhíu mày: “Ngươi nhìn cái gì?”

Gia Luật Hằng không nghĩ tới bản thân nhìn trộm nàng lại bị phát hiện,vẻ mặt lập tức thay đổi không tự nhiên: “Không.” Nói xong lập tức nhắm mắt lại tim lại đập nhanh hơn,đây là lần đầu tiên cùng nàng nằm cùng một giường.Trời ơi,hắn lại suy nghĩ lệch lạc sao?

Tra Tiểu Tân cũng không muốn đoán hắn suy nghĩ cái gì liền rời giường đi ra ngoài.

Xe ngựa chạy ở ngã tư đường không chậm không nhanh,bên trong xe chỉ có Tra Tiểu Tân và hắn chỉ có hai người,cảm thấy buồn chán vì thế kéo ra rèm nhìn phong cảnh bên ngoài,ai ngờ hắn cười nhạt đưa tay vuốt ve đầu nàng: “Trời lạnh như thế tạo sao mở rèm ra?”

“Á!”Tra Tiểu Tân lập tức tránh tay hắn,cả thân mình lùi về góc né tránh tay hắn vuốt đầu nàng,tuy rằng hai người là bạn tốt nhưng vẫn không quen tiếp xúc thân thể. Đành nói sang chuyện khác: “Nếu lạnh,sao ngươi lúc nào cũng phe phẩy quạt xếp…” Vừa nói xong,ánh mắt mê hoặc của người nào đó liền bay đến nàng,Tra Tiểu Tân vội nhắm mắt hai mắt giả bộ ngủ,lại nghe hắn cúi đầu cười,khi mở mở mắt ra nhìn thấy đôi mắt đen bóng của Mộc Xuân Phong.

“Bổn công tử múa quạt không là vì nóng, mà là…”

“Mà là làm ra vẻ tao nhã?” Tra Tiểu Tân giành mở miệng trước lại phát hiện mặt Mộc Xuân Phong cười cứng đờ,làm nàng sợ tới mức ngậm miệng không dám nói.

Mộc Xuân Phong ánh mắt hơi nheo lại như hồ ly đánh giá nàng,cả hai vui chơi một thời gian lại cảm thấy nàng càng ngày càng đáng yêu.

“Việc đó,ta sai lầm rồi,nếu không ngươi đem ta ném xuống để trút giận đi…” Thấy ánh mắt hắn nhìn mình càng ngày càng sâu,Tra Tiểu Tân chột dạ mở miệng đề nghị,nụ cười đều là giả.

“Phụt…” Mộc Xuân Phong cười thành tiếng đến, một đôi mắt đen xán xán rạng rỡ động lòng người, cầm cây quạt trong tay thoải mái vung nhẹ nhìn nàng cười nói: “Bổn công tử phát hiện ngươi càng ngày càng hài hước.”

Tra Tiểu Tân thân thể run rẩy, một đám quạ đen bay trên đầu,mình mà hài hước sao? Liền nhớ tới khi nàng ở đại học nàng kể chuyện cười với cô bạn ngủ cùng phòng,cô ta cười phun ra nước mũi.

“Bổn công tử sở dĩ xuân hạ thu đông đều mang theo quạt bên người đơn giản là vì câu dẫn người,chẳng lẽ ngươi không biết là bộ dáng bổn công tử múa quạt ngọc thụ lâm phong, phong lưu không kềm chế được sao?” Mộc Xuân Phong cố ý nói lời làm người ta buồn nôn thấy Tra Tiểu Tân không ngừng gật đầu,vẻ mặt hắn thích thú lại tiếp tục hỏi: “Tiểu Tân, ngươi cảm thấy bản công tử anh tuấn sao?”

“Đợi chút,tên đó,về sau ngươi có thể gọi ta là Tra Tiểu Tân nha?” Nàng nhìn về phía hắn nói,thấy hắn híp lại đôi mắt lập tức giải thích nói: “Không phải,ta thích người khác kêu tên ta ba chữ.” Được rồi,thật ra khi nàng nghe được hắn gọi nàng là Tiểu Tân liền có cảm giác buồn nôn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »