Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2866 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 146
ta về sau này sẽ không nói chuyện với ngươi..

❊ ❊ ❊

Tất cả mọi người đều biết hắn yêu nàng yêu đến điên dại nhưng là nàng lại muốn hắn chăm sóc một nữ nhân khác thật tốt?!

Thật giống như,nàng cầm cây đao đâm thẳng vào ngực hắn còn hỏi hắn đau hay không đau.

Tình yêu, không chịu nổi hiểu lầm vô căn cứ,tim hắn dần dần chết.

Lời nói của hắn giống như một sợi dây thừng chậm rãi cứa quanh cổ nàng.Tra Tiểu Tân dần dần không cách nào hô hấp,cứ như vậy nhìn hắn, đáy mắt tràn ngập đau thương, hắn nói nàng không có tư cách can thiệp vào cuộc sống của hắn…

Nàng chảy nước mắt, hắn không phải là lần đầu tiên nhìn thấy,cũng không giống như trước thương tiếc đau lòng như vậy, ánh mắt kia hờ hững giống như đang nhìn một chuyện không liên quan đến mình, hoặc là trong mắt hắn căn bản không nhìn tới nàng.

Tim hai người như bị dao cắt chậm rãi, chậm rãi tách ra.

“Ta về sau, sẽ không khuyên ngươi, cũng sẽ không nói chuyện với ngươi, tạm biệt.” Lau khô nước mắt khóe mắt, nàng bình tĩnh nhìn hắn nói ra một câu cuối cùng, sau đó không quay đầu lại rời đi.

Tim giống như nước mắt,vỡ thành từng mảnh.

Lâu Lan, ta cũng sẽ không thể can thiệp cuộc sống của ngươi, cũng sẽ không thể đi đến thế giới của ngươi, cũng sẽ không thể ở chung với ngươi…..

Nàng vốn chính là người dư thừa.

“…” Lâu Lan tay vẫn duy trì động tác vừa mới vòng ôm nàng nhưng thân thể lại cứng ngắc, hơi thở ồ ồ để lộ cảm xúc điên cuồng của hắn, thân mình một chút, một chút dựa vào về phía sau trượt chân, thân ảnh tao nhã anh tuấn màu đỏ lui cùng một chỗ, gió thổi loạn ba ngàn sợi tóc, sợi tóc che lấp mắt phượng đỏ thẩm.

“Tạm biệt,tạm biệt…” Từng câu từng chữ theo giọng khàn khàn của hắn chậm rãi phun ra,tay nắm chặt thành quyền nhiễm thành màu trắng,ngón tay thật giống như bất cứ lúc nào dùng sức quá mức mà dập nát. Đột nhiên, hắn đột nhiên đứng dậy đánh mạnh trên vách tường, động tác mãnh liệt, như muốn hủy diệt tất cả quyến cuồng quyết tuyệt, dường như có thể nghe được âm thanh máu thịt và xương cốt tan ra cùng một chỗ, máu bắn tung tóe ra bay đến khóe mắt, giống như nước mắt chảy xuống, lưu lại một giọt nước mắt đỏ sẫm.

Gió nổi lên,y phục bay lên, hành lang tối đen bị đèn lồng chiếu lên thân ảnh màu hồng,có một nam tử phong nhã tài hoa điên cuồng, tay không ngừng đánh lên vách tường, thân ảnh anh tuấn gầy gò bị kéo thật dài thật dài,vắng vẻ hiu quạnh.

Người có chút tâm sự chỉ có thể cùng chính mình nói.

Trong phòng tân hôn, nến đỏ, màn đỏ,cả gian phòng mỗi một chỗ một góc mập mờ ái muội.

Uống xong rượu giao bôi các hạ nhân ào ào lui ra, chỉ còn lại có Mộc Xuân Phong và Ninh Thanh hai người.

Nhìn nữ tử kia mặc mũ phượng khăn quàng ngồi ở trên giường hắn có một lát hoảng hốt, chậm rãi tiến đến xốc khăn che mặt lên, nhìn đến khuôn mặt bây giờ và trong đầu hoàn toàn không giống nhau, mặc dù khéo léo,đôi mắt đẹp mong mỏi nhưng lại thiếu linh động và ngây ngốc giống nàng kia. Làm như nhận thấy hắn thất thần, Ninh Thanh nhỏ giọng nói: “Tướng công.”

Hai chữ tướng giống như gáo nước lạnh tạt lên đầu hắn,tất cả ý niệm giờ khắc dần thanh tỉnh.Lông mày căng thẳng của Mộc Xuân Phong chợt giản ra, tức khắc như trăm hoa đua nở làm người ta hoa mắt.

Gương mặt thuần khiết của Ninh Thanh ửng hồng, đẹp đến động lòng người, chỉ thấy nàng cắn môi nhỏ giọng nói: “Tướng công, nên đi ngủ.”Từ đầu tiên nhìn hắn lại không thể kiềm chế yêu thương, cho tới hôm nay rốt cục có thể gả cho hắn nàng cảm động đến muốn khóc.

“A, đi ngủ…” Nhìn dung mạo thanh lệ trước mắt, Mộc Xuân Phong cắt đứt ý niệm không nên có trong lòng, đi đến bên giường nhẹ nhàng đem nàng áp ở dưới thân, ôn hương nhuyễn ngọc đều ở trong ngực, đôi môi đỏ mọng thơm tho kia chờ đợi có người hái, nhưng mà hắn lại nửa phần tà niệm đều không có, trong đầu và hai bên tai đều là bóng dáng và giọng nói của nàng, đuổi không đi, không thể quên được.

“Cái gọi là không đánh thì không quen biết! Để ta đánh ngươi trước sau đó chúng ta ở kết bái!” Nàng cười xấu xa, hung hăng quăng hắn một bạt tai.

“Mộc Xuân Phong! Ta không đi, không đi!” Nàng liều lĩnh nhào lên trên người hắn, ánh mắt kiên định.

“Bạn bè là không thể lừa dối…” Đau nhất, nàng dùng những lời này, không tiếng động cự tuyệt bản thân.

Ninh Thanh thấy hắn do dự không biết suy nghĩ cái gì,lại nhỏ giọng nhắc nhở: “Tướng công…”

“Sao?” Nhìn thấy giữa con ngươi sáng của nàng có chút bất an và sợ hãi, Mộc Xuân Phong không đành lòng, bởi vì múôn quên Tra Tiểu Tân cho nên hắn cưới nàng nhưng mà cưới chính là cưới, nàng là vợ của mình,nghĩ vậy, hắn dịu dàng cười hôn lên đôi môi hồng mềm mại của nàng nhẹ nhàng mút lấy, chỉ là nếm thử cũng là vô cùng chua sót.

Mới nếm thử một chút mà Ninh Thanh ngượng ngùng, tất cả thân mình ở dưới thân hắn run rẩy,cho đến khi quần áo dần dần bị rút đi cả người để trần nhìn hắn nàng cũng không biết làm sao, tay hắn như rắn dao động ở trên thân thể bản thân, lành lạnh trơn bóng, mơn trớn chỗ nào chỗ nấy dấy lên ngọn lửa nóng hừng hực, nàng không thể ức chế thở gấp kêu thành tiếng, quyến rũ: “Tướng công…”

Hắn bừng tỉnh,thở hổn hển áp lên thân thể đỏ hồng của nàng, ánh mắt chứa một chút hơi nước lại có chút nhát gan, nhiệt độ thân thể chỉ một thoáng rút đi trở nên lạnh như băng.

Thấy nhiệt tình trong mắt hắn vơi đi,Ninh Thanh khẩn trương nói: “Tướng công…” Khi nói chuyện nàng cầm tay hắn đặt lên bộ ngực mềm mại của mình, tuy rằng nam tử tao nhã tuấn mỹ này là tướng công của cô, nhưng là nàng vẫn bất an, loại này bất an này nàng cũng không rõ lắm.

“Kêu tên của ta.” Giọng nói của hắn khàn khàn,con ngươi đen như mực lập tức nhắm lại không muốn mở.

Cho rằng như vậy nhưng Ninh Thanh xấu hổ đỏ mặt, nhỏ giọng nói: “Mộc Xuân Phong.” Giọng nói hờn dỗi kỳ quái cực kỳ giống Tra Tiểu Ttrong ngày thường kêu hay gọi hắn, bụng dưới đột nhiên nảy lên hơi nóng, hắn thô bạo hôn lên môi nàng chà đạp, không giống lễ phép cho lần đầu tiên,nụ hôn trở nên cuồng nhiệt, triền miên.

“A Mộc Xuân Phong… Mộc Xuân Phong…”Trong miệng Ninh Thanh phun ra lời nói không thành, chỉ là tiếng rên rỉ.

Tất cả thân thể của Mộc Xuân Phong đều buộc chặt cùng một chỗ, cuồng loạn hôn ở trên môi nàng dần dần đi đến cằm, cổ, ngực… Chỉ là cặp mắt kia lại thủy chung nhắm, tay âu yếm trên thân thể nàng.

Giờ khắc này, hắn đem nàng trở thành Tiểu Tân.

Đúng vậy, cho dù có bao nhiêu nhục nhã nhưng hắn chỉ có thể đem nàng trở thành Tiểu Tân mới có thể…..

A, hắn thực đã trầm luân không thể tự kềm chế sao…

Một đêm.

Chưa từng có thỏa mãn như vậy nhưng mà lý do trong đó chỉ có hắn mới biết được, sáng sớm, hắn đổi lại y phục màu xanh sốt ruột khó nén nổi nhớ chạy ra phòng tìm nàng, ngày hôm qua hắn cố ý một ngày không để ý nàng, chỉ là lỡ như nhìn thấy nàng hắn đột nhiên đổi ý không muốn cùng Ninh Thanh thành thân.Nếu hắn không cần dùng chuyện thành thân của Ninh Thanh để nhắc nhở bản thân, hắn không biết về sau hắn sẽ làm ra những hành động điên cuồng như thế nào, trên đời này, chỉ có Lâu Lan và nàng mới thân nhất, hắn ai cũng không có thể mất đi, ai cũng không có thể có được.

“Lâu Lan vương đâu?” khi đi đến phòng khách vẫn chưa phát hiện thân ảnh của hắn, Mộc Xuân [hong trầm giọng hỏi, Lâu Lan vương là khách quý thêm nữa là hắn thành thân sao cả một đêm cũng không rời đi.

Thấy hắn tức giận, hạ nhân giọng nói có chút oan ức: “Nô tài cũng không biết, chỉ biết buổi sáng trời còn mờ tối mới thấy Lâu vương gia suy sụp tinh thần rời đi, hơn nữa,tay có thiệt nhiều máu, không biết là bị thương ở đâu.”

“Cái gì?!” Mộc Xuân Phong nâng cao giọng nói mặt cũng tràn đầy sát khí, bắt lấy hắn cổ áo: “Sao lại thế này?!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »