Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 3004 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 115
muốn hủy dung nữ nhân khác..

❊ ❊ ❊

Tra Tiểu Tân cả người đều thở dài nhẹ nhỏm,quả nhiên nam nhân đều dùng nửa thân dưới suy xét vấn đề,nàng kiên định gật đầu: “So với trân châu thật đúng là!” Chưa nói xong lại thêm vào câu: “Hơn nữa ngươi không cần học tiếng cầm thú cũng có thể ôm mỹ nhân.”

“Cầm thú…” Người nào đó nghe hai chữ đó xong cười đến hai mắt híp lại thành một đường sắc bén.

“Hì hì,con mèo,con chó không phải là cầm thú sao? Tóm lại việc này không nên chậm trễ hay là chúng ta về nhà ngươi sớm một chút để thương luợng đại kế tán gái đi!” Tra Tiểu Tân thấy hắn muốn phát hỏa liền nhanh như chớp chạy về Mộc vương phủ.

Mộc Xuân Phong nhìn bóng dáng nàng khóe môi chợt hiện lên một nụ cười, hắn làm sao thích nữ tử Ninh Thanh kia,hắn chỉ muốn cùng nàng có nhiều thời gian ở cùng một chỗ,hắn cố ý không nói rõ nguyên nhân.Mà Ninh Thanh chẳng qua là một cái cớ thôi.

Ôn nhu kế hắn còn muốn áp dụng nhưng mục đích thì không giống như lúc đầu.

Cùng Mộc Xuân Phong nói xong tán gái đại kế khi trở về nhà đã tới chạng vạng,Tra Tiểu Tân mua rất nhiều đồ ăn vặt mang về nhà,khi bước vào nhà nhìn thấy bên trong một đống hỗn độn mà người khởi xướng chính là người đang ở nơi đó lục tung lên.

“Nơi này không có…”Gia Luật Hằng vừa tìm vừa nói,lôngmày nhăn lại thật sâu, nhập tâm quá mức nên không phát hiện có người đứng ở cửa.

Tra Tiểu Tân đem tất cả đồ ăn vặt đặt lên bàn sau đó đi đến bên cạnh chụp bả vai hắn nói: “Như hoa, ngươi đang làm gì vậy?”

Đang suy nghĩ sâu xa đột nhiên bị người khác vỗ vai Gia Luật Hằng cảnh giác ngoái đầu nhìn lại,thấy Tra Tiểu Tân nghi ngờ khó hiểu nhìn mình lòng mới buông lỏng ha ha: “A, không có đâu,ta nhìn thấy một cái con gián sợ ngươi gặp phải hoảng sợ nên mới đi tìm.”Hắn làm sao có thể nói cho nàng biết hắn định tìm trên người nàng có vương bài của Lâu Lan không?

“Thật sao?” Tra Tiểu Tân nheo lại mắt hỏi,đi đến gần hắn.

Gia Luật Hằng mặc dù trong lòng trống không nhưng giọng nói vẫn kiên định: “Thật!” Chẳng lẽ nàng phát hiện cái gì? Nếu nàng phát hiện cái gì, nghĩ tới đây tay lại chuẩn bị ra chiêu.

“Thật..thật…thật …sao?” Nàng lại từng bước đến gần.

“Thật.” Hắn lặp lại,chẳng qua là trong lời nói không ở có ý cười,nếu như nàng đi thêm một bước, hắn liền… Giết nàng.

Thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc chọc không được,Tra Tiểu Tân khoát tay: “A,thì ra là thế nhưng ngươi không cần tìm nữa,ta đã thấy rồi.” Nói xong liền ngồi xuống ăn đùi gà, nàng vừa chính là thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc cho nên muốn chọc hắn.

Chẳng qua là thuận miệng nói đại chẳng lẽ có thật?Gia Luật Hằng không tin hỏi lại: “Thật sao?”

“Thật mà,đang ở trước mặt ta nha.”

“Ở trước mặt…” Gia Luật Hằng nói xong liền nghe được nàng cười nhìn mình,lúc này mới chợt hiểu ra,hiểu nàng muốn trêu chọc mình.Mới Thả lỏng hạ đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống cùng hưởng thụ mỹ thực,thỉnh thoảng tán thưởng.

Tra Tiểu Tân vừa gặm đùi gà vừa cùng hắn nói chuyện bản thân lúc còn bé,ví dụ như không cẩn thận dùng gạch chọi trúng đầu của tiểu muội hàng xóm,hay là tò mò đi trộm đồ để không bị phát hiện nên trộm một quả cam,kết quả sau khi trở về bị ba ba hung hăng đánh mông,hoặc là bởi vì không có tiền dùng vì thế trộm lấy tiền của mẹ cố ý ném trên đất, sau đó lại vui vẻ nói bản thân nhặt được bạc,vì thế chuồn ra ra ngoài mua đồ ăn, chuyện này thật sự là rất ngốc nghếch…..

Hai người cứ như vậy vui đùa trò chuyện,mặt trời dần dần hạ xuống.

Vân Hoang các.

Lâu Lan im lặng ngồi ở trước bàn đọc sách,ánh nến chiếu ra ấn lên khuôn mặt tuấn tú,hồng y như máu,xinh đẹp giống như màu sắc đêm tối,cả cảnh đêm bên ngoài cũng không che dấu được.

Không khí yên tĩnh có chút bất an.

Diêu Định quỳ trên mặt đất nơm nớp lo sợ nói: “Theo thám tử báo cáo,Gia Luật Hằng không ở Ấp quốc mà tung tích của An Ninh đến giờ vẫn không rõ. “Có trời biết khi hắn biết được tin tức này còn dự cảm xấu như thế nào,hắn cảm giác mình nói xong tin tức kia sẽ bị vương gia giận dữ lập tức ban chết.

Tra xét gần nửa năm,sử dụng tất cả lực lượng thậm chí ngay cả hắn chỉ tìm tin tức một người mà cũng tìm không ra.

Nàng giống như là biến mất ở trên đời này.

Lâu Lan ngắm bức họa trên bàn,tay vuốt ve khắp nơi,trong mắt phượng hẹp dài giống như không có vẻ đau xót hiện lên,tức giận cũng không rống to mà là trầm mặc không nói. Lần đầu tiên hắn cảm thấy mệt mỏi, hắn cảm thấy hắn được quyền sở hữu tất cả đều là vô ích bởi vì bọn chúng không giúp hắn tìm được nữ tử kia.

Diêu Định tâm thần không yên quỳ dưới đất thật lâu, đang muốn mở miệng nhận tội thì Lâu Lan lại mở miệng bảo hắn lui ra, hắn mong như thế còn không được, lập tức chạy đi.

Khi cửa khép lại, bên trong trống trải càng thêm yên tĩnh chỉ còn lại hồng ảnh cô độc.

Trên giấy Tuyên Thành vẽ một nữ tử đang nhướng mày mỉm cười,áo trắng,tóc dài, con ngươi đen, nàng đang đứng ở bên cạnh ao cá,trong ao nước trong suốt hiện lên ảnh ngược của nàng với bầu trời anh biếc và hoa sen,mà một hạt bụi nhỏ cũng không dính lên,thuần khiết như bạch liên.

Khớp xương ngón tay rõ ràng chậm rãi xoa nhẹ lên gò má nữ tử, khẽ run,Lâu Lan cảm thấy ngực có một cảm xúc muốn phát tiết lại không thể nào phát tiết ra,chỉ có thể sờ qua lại giống như tưởng phát tiết lại không thể nào phát tiết, chỉ có thể qua lại xuyên qua, giống như thấu tim phổi.

“Bích sắc khó nén xuân,Thanh Trì mở miệng cười.”

Thật lâu sau,đôi môi đỏ ửng môi khẽ nhếch lên thì thào một câu, ánh mắt hắn giống như muốn đem hết giấy Tuyên Thành cắn nuốt trong bóng tối ấy,mắt phượng bởi vì mở to quá lâu nên hiện nhiều tơ máu,có thể hay không chỉ cần không nháy mắt nàng sẽ theo bức tranh đi ra xuất hiện trước mắt.

Gió không tiếng động theo cửa sổ thổi vào,thổi bay một góc trang giấy, một đầu tóc đen rối loạn.

Tình cảnh này thật bi thương,người nào nói hắn không si tình?

Thu Các.

“Tiểu Thu,tỷ thấy thân thể có tốt hơn chút nào không?” Lục Uyển ngồi bên giường quan tâm nói,từ sau vụ rơi hồ lần trước đến giờ cả ngày Thu Dung đều nằm trên giường, thật nhiễm khí lạnh thật, thân thể không bằng lúc trước.

Thu Dung nhìn nàng miễn cưỡng cười, an ủi nói: “Tiểu Lục,tỷ tốt lắm,cám ơn muội mỗi ngày đều đến thăm ta.” Nói xong lại bắt đầu ho khan,ho đến nỗi làm cho người khác cho rằng nàng thân thể suy yếu đến nỗi bất cứ lúc nào cũng có thể bẻ gãy.

Lục Uyển thấy thế lập tức đưa một chén nước ấm cho nàng, tay nhẹ nhàng vỗ phía sau lưng nàng,lời nói có ý sâu sa: “Tiểu Thu thay ta rơi xuống hồ,ân huệ này ta nhất định trả gấp đôi.”

“Tiểu Lục,muội còn giận tỷ tỷ sao?Đừng như thế,muội…”

“A,tỷ cái gì cũng không cần nói,cứ nằm ở đây nghỉ ngơi thật tốt.” Lục Uyển cũng không trả lời trước mặt nàng,đợi nàng nằm xuống sau đó nheo mắt cười: “Có thể lên làm hoa khôi thanh lâu,nàng ta cho rằng ta thật sự dựa vào bề ngoài sao?Đúng là quá ngây thơ rồi!”

Trong buổi nói chuyện Thu Dung nghe nàng có ý muốn trả thù,đang muốn khuyên thì bên ngoài truyền đến tiếng ầm ĩ.

“A! Lục Uyển!Tiện nhân ngươi!Ta muốn giết ngươi!Giết ngươi!!!”Giọng nói cuồng loạn ấy không phải là của Hoa Nguyệt sao?

“Tiểu Lục,tỷ…..?” Thu Dung mơ hồ cảm thấy có chuyện không hay giữ chặt tay áo nàng lo lắng hỏi.

Lục Uyển mép môi quyến rũ cười càng sâu,nhìn nàng cười tinh nghịch: “Ta chỉ là dặm thêm lớp phấn hoa tàn cho nàng mà thôi.”

“Cái gì?Hoa tàn?” Thu Dung vẻ mặt đột nhiên biến, hoa tàn là một loại mẫn cảm, một khi tiếp xúc làn da sẽ nổi chi chít những điểm đỏ,nếu như không cởi ra thì tương đương với hủy dung!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »