Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2918 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 103
trái tim chia làm hai nàng đau đến mất cảm giác..

❊ ❊ ❊

“ Một đồng tiền ba dây lụa!”Giọng nói của Ông chủ lớn hơn,lắc đầu không chịu: “ Ta đây bán một đồng một dây ngươi lại đòi một đồng ba dây!Có lầm không đấy?” Người nam nhân này mua đồ giống như nữ nhân hắn còn chưa tính!Chọn có mấy dây lụa mà cả canh giờ hắn còn chưa tính! Hắn chịu đựng nhưng bây giờ còn muốn hắn bán lỗ vốn! Trời ơi,hắn không nhịn được nữa rồi.

Gia Luật Hằng bị hai người họ làm cho choáng váng.Không phải vì mấy đồng tiền thôi chứ!Nữ nhân này quả nhiền phiền toái vì một nam nhân phản bội nàng cùng nữ nhân khác thành hôn mà mua,dù sao cũng không phải tiền của mình cần gì phải lo? Còn muốn suy nghĩ tiết kiệm bạc cho hắn nữa,hắn nhìn Tra Tiểu Tân nói: “ Làm sao bây giờ?”

“Chạy đi!Ngốc quá.” Nàng giữ chặt tay hắn chạy như điên vào đám người,lúc Gia Luật Hằng kịp phản ứng thì ông chủ đuổi theo phía sau chửi mắng,hai bên đường phố nhiều người liếc mắt nhìn lại mà Tra Tiểu Tân vẫn kéo tay của hắn lủi qua các con phố.

Vì một đồng tiền mua dây lụa mà lại giống như ăn trộm phải chạy thoát thân!!!

Gia Luật Hằng tức vừa giận nhưng vừa mới dừng bước thì phát hiện không biết khi nào ông chủ tơ lụa cầm một cây đao đuổi theo phía sau hắn hút một ngụm khí lạnh,mẹ kiếp!Muốn chạy thoát khỏi bọn chúng phải không? Những người kia làm cho hắn buồn bực chủ động nắm tay Tra Tiểu Tân thấp giọng nói: “Chạy xuống như vậy cũng vô dụng,chúng ta chạy nhiều vòng sau đó trà trộn vào những người nơi đây.”

“Không tệ,ở cùng một chỗ với ta một thời gian dài ngươi thông minh hơn trước đó nha!” Tra Tiểu Tân tinh nghịch nháy mắt với hắn,cười như trẻ con. Gia Luật Hằng bụng đầy hỏa không hiểu sao liền bị dập tắt,kéo nàng chạy xuyên qua mấy ngỏ hẻm cuối cùng chạy đến kỹ viện mới tránh được một kiếp.Thấy ông chủ chạy từ ngoài cửa đến thở hồng hộc,hai người đều cất tiếng cười to.

Thật ra thì vì mấy đồng tiền chạy trốn cũng rất vui

Cái gọi là vui quá hóa buồn, Tra Tiểu Tân và Gia Luật Hằng ra khỏi kỹ viện vì bị người ta hối thúc trả tiền hai người mới phát hiện trong lúc chạy trốn đánh rơi túi bạc hồi nào không hay…

“Nhìn xem!Đây là báo ứng đấy!vì một đồng tiền rớt một trăm lượng!” Gia Luật Hằng nghiến răng nghiến lợi nói,có phải mỗi người đàn bà đều như vậy?Hắn sắp điên rồi!Đường đường là thái tử Ấp quốc mà phải làm ăn trộm còn chưa tính?Hiện tại không còn tiền chẳng lẽ muốn hắn học theo ăn mày để có tiền trở về sao? Qủa nhiên nữ nhân này là khắc tinh của hắn do ông trời phái tới.

Tra Tiểu Tân nhún vai tỏ ý không sao,lấy trong túi ra một miếng lương khô cuối cùng đưa cho hắn, ngước cằm nói: “Nè!Ăn trước đi, bụng ngươi réo so với giọng nói còn lớn hơn.” Nàng vừa nói xong thì bụng người nào đó không tốt vang lên “ùng ục”!

“Nói nhảm!Sáng sớm chưa ăn gì vừa rồi lại cùng ngươi chạy lâu như vậy có thể không đói sao?!” Dùng sức cằm lấy khối lương khô kia,Gia Luật Hằng hung hăng cắn một cái, trong lòng có một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt. Vừa ăn vừa nghi ngờ hỏi nàng: “Ngươi tại sao không ăn?”

“Bánh chỉ có một cái thôi.” Tra Tiểu Tân cười cười, bộ dáng thoải mái không có chút gì oan ức.

Nghe thế Gia Luật Hằng lòng nảy sinh một cảm giác không nói nên lời,chỉ còn một cái nàng lại cho hắn,biết rằng sáng sớm chưa ăn ngoại trừ hắn còn có nàng……..Nhìn khối bánh trong tay bị cắn chỉ còn một ít, hắn nhẹ nhàng đưa cho nàng.

“Không có gì! Ngươi ăn đi! Ta nghĩ cách khác,nếu không tối nay phải ăn ngủ đầu đường rồi!.” Nàng giống như đại tỷ khí khái nói,tay chụp bờ vai của hắn: “Đứng đây chờ ta…” nói xong bước đi.

“… Tiểu Tân…” Trong miệng nhớ tới hai chữ này lại cảm động không biết nói tiếp như thế nào,Gia Luật Hằng nhìn thân ảnh bé nhỏ màu trắng đi khỏi khuôn mặt tuấn tú mỉm cười một chút. Nàng là một nữ nhân đáng yêu.

…….

“Ta đến đây hát rong,các vị cảm thấy thích nghe thì thưởng cho ta chút bạc,cảm thấy không xuôi tai cũng thưởng chút bạc bởi vì không có khả năng không xuôi tai.” Tra Tiểu Tân chạy đến chổ trống đầu đường hô tô,cười lưu manh.Qủa nhiên chỉ chốc lát sau mọi người liền tò mò vây quanh,Gia Luật Hằng đem khối bánh còn thừa kia đặt ở trong ngực,lỡ như nàng không kiếm được bạc có thể cho nàng ăn, chính hắn cũng không phát hiện hắn trong lúc vô tình quan tâm nàng.

“Vì mọi người ta hát bà “không có gì không thể”, hi vọng mọi người thích.” Tra Tiểu Tân nở nụ cười rực rỡ,sau đó lấy hai tay làm loa đặt lên miệng bắt đầu hát:

Bầu trời rất nhớ mưa rơi

Ta rất nhớ ở bên cạnh chàng

Chàng thật ngốc đứng ở dưới nhìn lên

Ngẩng đầu đếm mây đen

Bỗng xuất hiện cảnh một đoàn dương cầm

Ta sẽ hát cho chàng nghe

Chẳng sợ nước mưa chảy xuống

( 9527 lên sàn bà con ơi …loa loa…cái này TMN nói nha! O__

Vừa hát vừa đi đến là một nữ nhân diện mạo xinh đẹp bước đến đưa ánh mắt nồng nàng nhìn xung quanh,dùng ánh mắt phóng điện,điện này do nữ nhân phóng ra làm cho người ta đỏ mặt rối rít đem bạc nhét vào tay Tra Tiểu Tân,bởi vì làn điệu vui vẻ lời ca ấm áp,lời hát và người đi ra hoàn toàn bất đồng những người xung quanh khẳng khái giúp đỡ,thoáng cái trên đất rải đầy những nén bạc lớn nhỏ, khắp nơi đầy tiếng vỗ tay.

Vì chàng ta hát bài hát không có phong cách gì

Nó chỉ đại diện cho ta muốn chàng cười vui vẻ

Vì chàng tuyết có thể tan thành sông vì chàng ta làm một con bươm bướm dập lửa

Không có chuyện gì là không thể

Vì chàng ta hát bài hát không có phong cách gì

Nó chỉ đại diện cho ta muốn chàng vui vẻ

… … … … … … …

Hát xong một hơi, tiếng vỗ tay vang lên như sấm,bốn phía nổi lên âm thanh trầm trồ khen ngợi.Gia Luật Hằng ngây ngốc nhìn Tra Tiểu Tân,nàng đã sớm thu thập xong bạc kéo hắn thoát khỏi đám người đó,phát ra tiếng cười khoan khoái như chuông bạc.

Buổi tối, hai người bọn họ ở một tửu lâu xa hoa ăn uống một bữa, sau đó Gia Luật Hằng hỏi nàng muốn chút bạc nói là có việc gấp,Tra Tiểu Tân cũng không hỏi nhiều liền cho hắn năm mươi lượng bạc,bóng đêm buông xuống nàng một mình lên phòng thượng khách,thấy trên tường treo đầy râu ngô hong gió, nàng tiến đến đem râu ngô nhổ xuống sau đó dùng giấy cuốn vào biến thành một điếu thuốc.

“Hì hì…xem ta hút thuốc nè.” Nàng cười mờ ám mang theo một điếu thuốc bò lên mái nhà, mới vừa lên mái nhà liền nhìn thấy biển sao mênh mông màu xanh đậm, biển mây lúc ẩn lúc hiện. Gió đêm mát mẻ làm cho cả người đều yên tĩnh,Tra Tiểu Tân gối đầu trên nóc nhà nhẹ nhàng châm điếu thuốc kia tỏa khói ra, ánh mắt cũng dần mê ly.

“Hi vọng ngươi có thể vì ta với lâu lan tổ chức một buổi hôn lễ.” Lục Uyển đem một ngàn lượng ngân phiếu đưa tới nàng trước mặt tươi cười hạnh phúc.

Tim vỡ ra một khe hẹp.

“Vương gia, ngươi xấu lắm…” Lục Uyển rúc vào hắn vào lòng hắn giả bộ giận dữ làm nũng, hắn hôn nàng không nhìn mọi người xung quanh.

Tim kịch liệt xé mở một lỗ hổng.

“Hôn lễ tất cả đều dùng màu trắng.” Hắn một mình đứng bên cửa sổ nhìn tuyết rơi, nhìn cũng không nhìn nàng một cái.

Tim đau quá độ xé tan đổ máu.

“Bổn vương hiện tại muốn lập tức, lập tức, nhìn thấy nàng!” Hắn rít gào thanh âm theo cửa truyền ra,vô cùng nóng nảy.

Tim chia làm hai đau nàng đau đến mất đi cảm giác.

Mơ hồ phần không rõ đâu là máu đâu là nước mắt của nàng,Tra Tiểu Tân kinh ngạc tay sờ lên gò má mới phát hiện không biết lúc nào ẩm ướt, ngón tay kẹp điếu thuốc run rẩy, khói bụi rơi lả tả, mu bàn tay bị phỏng.

“Một mình ngươi ngồi chổ này làm chi?Tại sao lại có khói?” Chợt vang lên âm thanh làm Tra Tiểu Tân hơi bị chấn động, tay trên ngói nhất thời bị trợt,cả người ngã xuống,Gia Luật Hằng ánh mắt căng thẳng đưa tay kéo nàng vào trong ngực,dưới ánh trăng hắn mê mẩn nhìn ánh mắt lượn lờ khói sương của nàng,gương mặt trắng nõn bị ánh trăng rọi vào hiện lên nét dịu dàng ưu thương,môi đỏ mọng non mềm, mặc dù mới đến kỹ viện tìm nữ nhân phát hỏa nhưng giờ gặp nàng thân thể hắnbắt đầu nóng lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »