Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2872 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 106
không thể rơi lệ..

❊ ❊ ❊

“Tốt.”

“Động tác nhẹ một chút đừng phá hư!Thời tiết như vậy khó tìm phù sinh hoa lắm…”

“Vâng,chúng tôi biết rồi.”

Các nàng vừa trò truyện vừa bắt tay vào làm,Tra Tiểu Tân nhìn động tác của mọi người tỉ mỉ cẩn thận nên yên tâm đóng đinh lên,ai ngờ trợt chân cả người ngã xuống,còn chưa hô thành tiếng thân thể bị người khác ôm lấy,nàng ngạc nhiên nhìn gương mặt đẹp hơn nữ tử, mắt phượng hẹp dài môi đỏ mộng mềm mại.

Là hắn? Cố tỏ ra bình tĩnh mặc dù trong lòng kinh hãi,Tra Tiểu Tân theo dõi hắn thật lâu không cách nào dịch chuyển tầm mắt.

Lâu lan đem nàng khẽ đặt trên mặt đất sau đó ấn đường nhíu lại,động tác mềm nhẹ duổi hai tay đỡ lấy cằm hắn tựa trên trán nàng, nhiệt độ quen thuộc.

Giờ khắc này,gió nhẹ, tuyết bay.

Tra Tiểu Tân ngây người bất động cảm nhận được đã lâu nàng không như vậy, ánh mắt dần dần ướt át, hắn vì nàng đem phấn phủi sạch sẽ sau đó nhìn sang nàng một cái,thản nhiên nói: “Cẩn thận một chút.” nàng khiếp sợ thời khắc hắn rời đi,áo hồng như máu ở trong gió mở ra đẹp như yêu tinh.

“Hắn kêu ta cẩn thận một chút…..”Tra Tiểu Tân lẩm bẩm nói lại,trong lòng đau xót hắn đã thay đổi,nếu so với trước kia hắn vô cùng lạnh,ít ra hắn biết quan tâm người khác tuy rằng quan tâm không lộ rõ.Lòng nàng bắt đầu rối loạn,ai làm hắn thay đổi?Là vì nàng sao?

Trải qua chút sự cố,Tra Tiểu Tân tiếp tục leo lên thang lầu đóng đinh mặc dù không yên lòng nhưng vẫn tập trung tinh thần,từng bước từng bước cẩn thật đặt đinh vào nhớ tới cảnh hắn phủi phấn trên đầu nàng miệng khẽ nhếch lên.

“ Ha ha vương gia,chàng thua rồi,uống rượu nhanh!”

Âm thanh hờn dổi phía sau truyền đến giống như con dao găm bén nhọn nhất ghim vào lòng nàng,Tra Tiểu Tân cả người cứng lại cả hô hấp cũng bắt đầu khó khăn,lỗ tai giương lên không muốn bỏ qua bất kỳ âm thanh nào.

“ A, rõ ràng chàng đã thua,uống nhanh, ha ha ha,không bằng thiếp giúp chàng ….”

“…”

“Vương gia,chúng ta vừa uống rượu xong,lần sau nếu chàng thua nữa thiếp tự mình giúp chàng?”Giọng cười ngọt ngào của Lục Uyển không ngừng truyền đến,mặc dù không tận mắt nhìn cũng có thể tưởng tượng cả hai người giờ đang cười run rẩy,giọng cười tràn đầy tình yêu.

Dùng sức đóng đinh lên dây lụa nhất thời trợt tay đập lên ngón tay,cảm giác đau đớn ập tới,máu tươi trên ngón tay tuôn ra,ở giữa một nơi bao phủ đầy tuyết rất chói mắt.

Bởi vì không thể rơi lệ cho nên để cho máu thay nước mắt chảy ra khỏi tay.

Tra Tiểu Tân nén cảm giác đau đớn đầu ngón tay tiếp tục đóng đinh,mặc dù tay cầm búa bắt đầu run rẩy,mặc dù đứng trên thang lầu chân nàng run rẩy,mặc dù âm thanh cười đùa của Lục Uyển truyền đến xé rách lòng nàng nhưng khổ sở vẫn muốn tiếp tục giống như hắn khổ sở vẫn phải kiên trì.

Cứ như vậy,Tra Tiểu Tân trở về hữu cầu tất ứng,khuôn mặt tái nhợt làm cho hai quầm thâm trên mắt càng thêm nghiêm trọng,hai mắt thâm quần của nàng chứa nhiều tia máu nhìn rất tiều tụy.

Gia Luật Hằng nhìn thấy nàng bắt đầu lải nhải,đôi mắt hoa đào như chứa nhiều oan ức: “ Hôm nay đại thúc bán thịt heo bên cạnh và mấy lão bán thức ăn đối điện nói có việc nhờ nên ta cùng bọn họ nói chuyện,ai ngờ bọn họ nói trên áo ta có con rết,ta còn chưa kịp ngăn lại bọn họ đưa tay xé quần áo của ta!Ngay cả cái yếm cũng xé vỡ!May là ta nhanh tay che lại ngực nếu không bị lộ rồi! Hơn nữa bọn họ còn thừa dịp sờ soạn hôn lên,có một bàn tay còn nắm mông ta!Ghê tởm.”Vừa nghĩ đến bọn họ vô lễ với mình,Gia Luật Hằng trong mắt hiện lên sát khí,áo bị xé rách lộ ra bờ vai,trên cổ cũng đầy dấu hôn!

Tra Tiểu Tân kinh ngạc nhìn ra ngoài cửa,suy nghĩ giống như bay rất xa,thật lâu cũng không nói chuyện.

“Ta đã nói với ngươi là không thể để ta một mình coi tiệm.Ngươi không phải không tin,kêu ngươi dẫn ta đi chung ngươi không chịu.”Gia Luật Hằng càng nói càng tức giận tay đập mạnh lên mặt bàn.

Tra Tiểu Tân vẫn không phản ứng

…..

Gia Luật Hằng bắt đầu cảm thấy có chút không thích hợp,đang lúc tính hỏi nàng có tâm sự gì thì nhìn thấy vết máu trên tay nàng,vết thương này còn mới nhưng đã nhiễm đỏ cả bàn tay,hắn sợ hãi kêu thành tiếng: “Ngươi, tại sao tay ngươi?”

“….”

Hỏi thêm vài câu thấy nàng vẫn ngẩn người Gia Luật Hằng quýnh lên lấy ngón tay bị thương của nàng trực tiếp bỏ vào miệng mút lấy,nhíu lại lông mày: “ Tay bị thương sao không nói sớm!Ngươi muốn máu chảy thành sông sao?”Giọng nói tức giận nhưng tràn đầy quan tâm,chính hắn cũng không biết rõ tại sao nhìn thấy nàng bị thương lại lo lắng,không cần suy nghĩ liền làm như vậy.

Cảm nhận được đầu ngón tay hơi đau do lực người nào đó truyền đến,Tra Tiểu Tân sửng sờ nhìn lại, cả người sửng sốt, hồi lâu không có phản ứng ngây ngốc nhìn hắn.

“Tại sao không cẩn thận như vậy? Hình như do búa làm … Ta đã nói rồi!Những việc nặng ngươi có thể để bọn hạ nhân làm?Ngươi thật ngốc nha……..”Gia Luật Hằng buồn bực nói, nói xong lại dùng lực mút ngón tay nàng, mùi máu lan tràn khắp khoang miệng nhưng lòng lại càng chua sót hơn, nàng nhất định là nhìn thấy hắn và nữ nhân khác cùng một chỗ thân mật mới có thể như vậy…..

Tra Tiểu Tân cứ như vậy nhìn hắn, ánh mắt và lỗ mũi đã bắt đầu ươn ướt, ngoại trừ Lâu Lan hắn là người thứ hai thấy nàng bị thương thì lo lắng đến thế….

Thấy nàng vẫn nhìn mình Gia Luật Hằng cho rằng mình đã nói trúng chuyện thương tâm của nàng,giọng nói buồn bực dần dần dịu xuống dùng sức kéo một sợi vải nhỏ màu trắng trên áo quấn lấy ngón tay bị thương, động tác cẩn thận, nhẹ nhàng nói: “Nếu lần sau có chuyện như vậy nhớ dẫn ta theo,tất cả mọi chuyện cứ nhường ta làm.”

Lời nói đơn giản cũng không an ủi nhưng làm Tra Tiểu Tân xúc động rơi lệ.

“… Như Hoa, cám ơn ngươi.”

“… …”

Một lúc sau, Tra Tiểu Tân mở hai tay ra ôm chặt hắn nghẹn ngào nói, nàng cảm động nước mắt thực đã tràn mi mà ra bị nàng ôm ấp cả thân hình hắn chấn động, nàng ôm càng chặt, hai tròng mắt mơ hồ thấy không rõ bất kỳ vật gì,tim lại rõ ràng miệng không ngừng lặp lại: “Cám ơn ngươi, cám ơn ngươi…”

“…”

“Cám ơn ngươi.” Cám ơn ngươi khi ta bị thương thì la ta, mắng ta thực ra ngươi chính là quan tâm ta.

Gia Luật Hằng tâm tình phức tạp để nàng ôm lấy,lòng từng tấc mềm mại, tay cũng do dự mà nhẹ nhàng ôm chặt nàng,giờ khắc này hắn không muốn nghĩ nhiều,hắn chỉ là muốn một lần nữa hồi tưởng khuôn mặt đáng yêu tươi cười.

“Cám ơn ngươi…” Nàng tiếp tục nó,bản thân khóc không thành tiếng.

Gia Luật Hằng trầm mặc ôm nàng, môi mỏng không tiếng động mở ra nói hai chữ: “ Đồ ngốc”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »