Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2855 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 110
là hắn,quá nhớ nàng sao?..

❊ ❊ ❊

“Ta chính là… Người ngươi muốn tìm nha…” Nàng khóc đến miệng không ra âm thanh gìtay nắm lấy tuyết cho đến khi hòa tan,toàn thân run rẩy.

Lâu Lan, có người kêu tên của ngươi đến khàn cả giọng.

Lâu Lan, có người chạy theo bóng dáng ngươi đến té ngã không dậy nổi.

Lâu Lan,có người ở đây khóc nức nở đến hai mắt sưng đỏ.

Ngươi có biết hay không? Ngươi hoàn toàn không biết.

Mới vừa lên xe ngựa một trận gió lạnh thổi tới kèm theo âm thanh giống như tiếng khóc,hắn cúi đầu nhiều cảm xúc hỗn loạn đan xen lẫn nhau.Lâu Lan nhấc màn xe lên tay chợt dừng lại gương mặt biến đổi lông mày đọng lại: “Có người đang khóc …” Không biết có phải do gió quá lớn hay là tuyết thật ngông cuồng,hắn cảm thấy xung quanh dường như có tiếng khóc lòng cảm thấy đau nhói.

Diêu Định không ngừng chà xát hai bàn tay đông cứng còn hà hơi lên,than thở nói: “Đêm hôm khuya khoắc làm sao có ngườikhóc?Có thể là gió quá lớn, vương gia, chúng ta mau trở về thôi!Ngươi ngàn vạn đừng để cảm lạnh.”

“…” Lâu Lan đứng lại bất động, mắt phượng vẫn nhìn về nơi sâu thẳm không rõ hiện lên một tia ánh sáng nhạt.Là hắn,quá nhớ nàng sao? Cho nên mới xuất hiện ảo giác?

Diêu định thấy hắn bất động lại liên tục khuyên nhủ: “Vương gia, đêm đã khuya hơn hai ngày nữa ngươi sẽ thành thân cần chú ý thân thể nha.” A!Nữ tử An Ninh thật sự hại vương gia thê thảm nha!Người không chỉ có gầy mà mỉm cười cũng không có.

Lâu Lan nhìn thêm một lần vào màn đêm đen cuối cùng vẫn vào xe ngựa,màn xe hạ xuống làm nghe không rõ tiếng khóc.

Có lẽ chờ đến ngày hắn thành thân mới có thể nhìn thấy nàng đây cũng là mục đích hắn muốn thành thân.

Chỉ vì muốn tìm được nàng.

Trừ tịch,cả tòa thành bị tuyết trắng bao phủ thánh khiết mà lại sạch sẽ.

Bông tuyết tung bay từng mảng trong suốt óng ánh,không ngừng rơi vào Lâu Phủ đến khi chạm vào người thì lặng lẽ hòa tan,giữa tiếng hoan hô là không khí vui mừng,tiếng chúc mừng vang vọng khắp nơi,mặc dù không thấy nửa điểm màu đỏ không khí.

Lâu Lan đại hôn.

Kinh động cả kỳ quốc,từ hoàng thượng đến Thừa tướng quan viên,cho tới bình minh dân chúng toàn bộ đi đến Lâu phủ,không phân biệt tư cách và thân phận đều có tư cách đi vào Lâu phủ,mọi người trong phủ đều bận rộn nhưng vẫn tuân theo quy tắc.Sau khi hoàn thành tất cả lễ nghi mọi người chờ đợi tân lang tân nương xuất hiện,đương kim hoàng thượng ngồi một chổ mỉm cười không ngừng,nói chuyện phiếm với người bên cạnh.

Cả hôn lễ này đều do nàng sắp đặt cho nên Tra Tiểu Tân không ngừng dặn dò các hạ nhân,sắc mặt nghiêm túc,chẳng qua là gương mặt hơi gầycộng với vẻ mặt có mấy phần mệt mỏi,nhưng đôi mắt vẫn trong trẻo có hồn,nói hết một lần với bọn họ sau đó Tra Tiểu Tân hít sâu một hơi sau đó vỗ tay chỉ đạo,trong nháy mắt trên trời

Bay rất nhiều phù sinh hoa,giống như tuyết rơi,giữa màu trắng lóe một vần sáng.

Mọi người đều thốt ra lời khen ngợi

Chỉ nghe tiếng nước chảy,gió mát,và tiếng đàn “Phượng cầu hoàng” âm điệu vui mừng,du dương ngọt ngào.Tất cả âm thanh đột nhiên yên tĩnh,không nén nổi đắm chìm trong điệu nhạc. Trong lúc này hoa mai trong vườn tự động dời đi mùi hương ngọt ngào,ánh sáng chói lọi,một đôi từ sau cây mai chậm rãi bước ra hoa mai bị gió thổi rơi xuống mặt đất tạo thành thảm hoa,Lâu Lan và Lục Uyển đi trên thảm hoa tao nhã đi về phía trước.

Mọi người hô hấp đều bị cướp đi ngay cả ánh mắt cũng không chớp một cái.

Trước mắt,cánh hoa trong suốt tung bay giống như lại côn trùng phát ra ánh sáng,hoa mai xinh đẹp,hai người cùng đi bộ trong khung cảnh trắng thuần,sương trắng lượn lờ xung quanh giống như thần tiên,Lâu Lan mặc áo hồng tóc đen buộc lên cao,gương mặt tuấn tú,một đôi mắt phượng trong sáng mượt mà,chẳng qua là không có tình cảnh.

Hắn quá xinh đẹp bộ dáng kêu ngạo khiến người đứng bên cạnh hắn Lục Uyển bị lãng quên.

Khi bọn họ đến gần,tràn đầy tiếng khen ngợi,tiếng than thở, liên tiếp….

“Woa,hôn sự này thật sự rất mộng ảo,cảm giác giống như làm thần tiên.”

“Nghe nói là do ông chủ hữu cầu tất ứng Tra Tiểu Tân tổ chức quả nhiên là danh bất hư truyền nha! Lần sau ta cũng phải đi tìm người đó mới được.”

“Thôi đi,ngươi cho là ngươi giống Lâu Lan vương có loại phong độ này sao?Loại người như ngươi tổ chức như thế chỉ tổ lãng phí………”

Tra Tiểu Tân đứng một mình không tham gia bàn luận,thần sắc trắng bệch vì hôn lễ nàng từ đêm qua đến sáng nay vẫn chưa ăn cơm,dạ dày đau đến co rút đau đến nôn ra toàn nước chua nhưng vì hôn lễ hắn nàng đến bây giờ vẫn luôn chịu đựng,chịu đến… Nhìn hắn cùng với người khác bái đường.

“Ha ha ha, Lâu Lan vương hôm nay đại hôn trẫm rất vui nha!Phụ thân mẫu thân ngươi mất sớm hay là trẫm đến làm chủ hôn cho người,mau mau bái đường.” Hoàng thượng mặt mày hớn hở rất là vui vẻ. Những người khác cũng hô theo.

Lâu Lan nhân mặc dù đứng ở này nhưng lòng giống như là bay đi, mắt phượng hẹp dài không ngừng nhìn xung quanh phía đến khi hoàng thượng lặp lại lời nói, hắn mới mặt không chút thay đổi nói: “Không bái.” Nàng vẫn là chưa có tới.

Một câu nói khiến cho hiện trường náo động,thành thân làm sao có thể không bái đường? Tra Tiểu Tân đứng cách đám người chăm chú nhìn khuôn mặt gầy gò tuấn tú của hắn,bất chợt khó hô hấp tay nắm chặt y phục trước ngực hé miệng vẫn không thở được,hai tròng mắt đã sớm mơ hồ.

Nàng cũng không tin số mệnh nhưng từ khi gặp hắn nàng lại bắt đầu tin tưởng.

Tối hôm qua nàng tự nhủ với bản thân nếu hắn xoay người lại nàng nhất định chạy đến ôm lấy hắn, nhưng hắn không có quay lại, hắn vẫn là biến mất.

Nàng và hắn nhất định vô duyên.

Hoàng thượng bị cự tuyệt nhất thời không biết nói gì đành xấu hổ cười,sau đó nói tiếp: “Nếu không bái đường,vậy bắt đầu nhập tiệc,các vị thượng tòa,Lâu Lan vương, hôm nay trẫm muốn kính ngươi vài chén rượu.” mọi người tản ra đi đến chỗ ngồi bắt đầu mời rượu lẫn nhau không khí lạnh lẽo lại bắt đầu náo nhiệt.

Chờ hắn đi khỏi tầm mắt mình,Tra Tiểu Tân thế này mới yếu ớt đỡ lấy cây cột rên vài tiếng gương mặt nhỏ bé đã sớm trắng bệch, mồ hôi dầy đặc.Dạ dày đã đói từ sớm nhưng là nàng chính là không muốn ăn, không muốn.Đúng lúc này,trước mắt lại xuất hiện một dĩa điểm tâm mùi thơm mê người.Tra Tiểu Tân chậm rãi ngẩng đầu nhìn cặp mắt đen đối diện.

“Thử ăn xem có ngon không?” Mộc Xuân Phong cười yếu ớt nói,ngũ quan thanh tú liếc mắt một cái nhìn lại chỉ cảm thấy vân lãng phong thanh, làm người ta có cảm giác yên lòng.

Tra Tiểu Tân không cần suy nghĩ cũng không đến gần hắn nói: “Ngươi tìm người khác.”

Nhìn nàng ôm bụng ngón tay trắng bệch,Mộc Xuân Phong lông mày nhíu lại giây lát giãn ra khẽ cười: “Hôm nay việc hôn lễ do một tay ngươi tổ chức,ta đương nhiên muốn tìm ngươi.” Mặc dùng không phải ra lệnh ngược lại còn thân thiết nhưng không cho người khác cự tuyệt.

Xem ra mình mà không ăn hắn nhất định là bám mình không đi! Tra Tiểu Tân đành ăn món bánh cằm trong tay khó chịu nhìn hắn: “Ngon lắm!”

Mộc xuân phong nghe xong lời của nàng lông này chợt nhướng lên,hai đầu lông mày trơn bóng lóe lên một tia tà khí,không để ý lại cầm lấy một tô bánh khác đưa tới trước mặt nàng, cười vô tư: “Này!Thử xem món này thế nào? ”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »