Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2985 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 109
lâu lan, đợi ta với..

❊ ❊ ❊

Cảm giác mí mắt giống bị cái gì vuốt ve thật thoải mái, Tra Tiểu Tân vô thức mở miệng đáp lại: “Được…được… “

“Tại mặt trên viết xuống tên ngươi.”Đề phòng nàng đổi ý Mộc Xuân Phong theo trong lòng lấy ra một khế ước đã sớm chuẩn bị, mặt trên viết: Tra Tiểu Tân đồng ý cùng Mộc Xuân Phong kết làm bạn bè,không thể đổi ý bằng không biến thành nữ tử.

Tin tưởng nàng cho dù hối hận đến cuối cùng nhìn thấy tờ giấy này cũng sẽ tin. Nghĩ tới đây Mộc Xuân Phong trong mắt có một chút sắc, ngây ngốc ấn tay Tra Tiểu Tân xuống giấy.

“A, đây đều là học theo ngươi,đến lúc đó đừng trách bổn công tử.” Đem giấy thu hồi Mộc Xuân Phong cười thanh nhã nhưng tà ác sau đó xoay người rời đi.Thân ảnh màu lam trong suốt dưới ánh trăng giống như tiên nhân.

Nửa canh giờ sau…

Tra Tiểu Tân ngồi trên mặt đất một lát suy nghĩ vẫn hỗn độn,bèn đứng dậy nhét chìa khóa vào cửa khóa lại,chưa gì cửa đã mở toan đập ngay vào mặt nàng,đụng phải cái trán đau đến nhe răng nhếch miệng,ý thức mới hồi tỉnh thấp giọng nguyền rủa: “ Mẹ kiếp!”

“Ông chủ Tra”

Một giọng nói quen thuộc cộng với gió lạnh đêm khuya thổi vào giống như băng liệt,Tra Tiểu Tân thân thể run lên, tỉnh rượu được một nửa chẳng qua là không dám quay đầu,mở miệng giọng nói có chút khẩn trương: “… Đã trễ thế này, có chuyện gì?!” Giọng nói này rất quen thuộc,rất quen thuộc, cho nên nàng say đến nổi sắp chết nghe được lời này cũng chấn động.

“Tìm người.” Đơn giản rành mạch hai chữ nhưng hiện rõ uy nghiêm.

Tra Tiểu Tân liền tỉnh táo, tim đập mất đi khống chế đập thình thịch,khó khăn từ mặt đất bò dậy không kịp xem vết thương trên trán liền xoay người nhìn,người nọ trước mắt mặt y phục màu hồng,tóc đen mềm mại như nước chảy,thân thể tinh xảo như ngọc,môi mỏng tươi đẹp,đôi mắt trong lúc lưu chuyển trong suốt lạnh nhạt,đẹp đến động lòng người.

“Lâu Lan…” Thứ lỗi cho nàng khi nhìn đến hắn trong nháy mắt không nhịn được kinh ngạc mở miệng kêu tên của hắn.

Quả nhiên, mí mắt dài nhỏ của Lâu Lan giật giật, ánh sáng lạnh lưu chuyển ánh mắt thâm sâu nhìn nàng.

Tra Tiểu Tân bị ánh mắt lạnh lùng của hắn làm tỉnh táo lại, lập tức vội vàng bổ sung thêm một câu: “Lâu lan vương, đêm khuya đến tìm ta không biết chuyện gì?”Tay nắm chặt góc áo run rẩy.Rõ ràng muốn cẩn thận nhìn hắn một cái lại không dám vì sợ chọc hắn bất mãn như thế rất đau khổ.

Lâu Lan cũng không trả lời ngay, mà là im lặng trong chốc lát mắt phượng hẹp dài buông xuống buồn bã nói: “Vì bổn vương muốn tìm một người.” đôi môi đỏ mọng khẽ nhúc nhích mùi thơm như đào.

Giơ tay nhấc chân mỗi động tác đều tao nhã vô hạn, cho dù ở giữa đêm hắn vẫn chói mắt như thế.

Đè nén nhiều suy nghĩ lung tung trong lòng Tra Tiểu Tân cố gắng đối đãi hắn như mấy khách hàng khác,liền cầm lấy giấy cùng bút bắt đầu ghi lại: “A, ngươi nói đi.. ….” Lòng không khỏi tò mò,bằng quyền lực của hắn muốn tìm một người là rất dễ dàng vì sao lại đến tìm nàng trợ giúp? Nếu như muốn tìm một người quả thật cũng không khó,nàng là người hiện đại tất nhiên có phương pháp hiện đại.

“…” Lâu Lan trầm tư một hồi lâu trong miệng mới nói ra câu chữ: “Nàng năm nay mười bảy, nữ, mặc áo trắng, tóc dài, mắt to,khi cười lông mày bên trái khẽ giương lên,luôn lộ vẻ hài lòng đi đến liền cười đáp…”

Bút ghi chép nhanh dần dần chậm lại Tra Tiểu Tân hít sâu không khí ngực rầu rĩ,hắn nhớ nữ tử kia rõ như thế,nữ tử đó chắc rất quan trọng với hắn…Ánh mắt không biết lúc nào mơ hồ không rõ,đầu cúi thật thấp sợ hắn nhìn ra cố gắng cười nói: “ Còn gì nữa không?”

“Nàng rất thích ăn cho nên trong tay luôn cầm bánh ngọt hoặc chân gà,khi cười giữa con mắt lộ ra một tia giảo hoạt thông minh.” Nói đến này hắn dừng một chút, trong đầu hiện lên một thân ảnh sáng rỡ đang nở nụ cười gần ngay trước mắt dường như chỉ đưa tay ra là có thể chạm được nhưng cho dù hắn mở hai tay ra cũng không cách nào ôm nàng vào lòng.

Thấy hắn rơi vào trầm tư không nói lời nào Tra Tiểu Tân lòng giống như một thanh vũ khí bén nhọn cắt qua,rõ ràng rất đau đớn nhìn ánh mắt hắn nàng trăm câu ngàn chữ muốn nói nhưng không mở miệng được! Là ai có thể khiến hắn giữa đêm tuyết rơi mà vẫn đi tìm nàng?Là ai có thể làm cho hắn nhớ rõ đến nỗi mỗi khi cười lông mày trái giương lên,Là ai làm cho hắn nói một câu rồi dừng lại để hồi tưởng đến nàng?Thì ra là hắn có người yêu cho đến giờ nàng cũng không biết là ai…

Bông tuyết tuôn rơi bay tới giữa mắt phượng hẹp dài ngưng tụ thành sương lúc ẩn lúc hiện nhìn không rõ,giữa ánh mắt lạnh lẽo lại có một tia đau buồn,hắn tiếp tục nói giọng có phần dịu dàng: “Nàng giống như bé con cho dù bị người ta khi dễ rơi lệ ánh mắt vẫn hiền lành.”

Bút trong tay bỗng nhiên dừng lại,nàng tiếp tục ép bản thân viết tiếp,nàng có biết mỗi một câu nàng viết mỗi một chữ cũng là đao cắt trong lòng nàng

Thời gian không tiếng động trôi qua,đêm đông khí trời càng lạnh.

Nàng nhìn mấy tờ giấy nàng ghi đặc điểm cùng tình tình của nữ tử kia,Tra Tiểu Tân miễn cưỡng cười vui nhưng răng lại cắn chặt môi đến nỗi máu tràn ngập khoang miệng.Giọng nói khàn khàn hỏi hắn câu cuối cùng: “Nàng tên là gì?”

Hồng ảnh thon dài đi ra ngoài cửa hòa vào gió tuyết,mắt hắn dần nheo lại quay lưng về phía nàng nói từng chữ: “ An Ninh”

“… An Ninh….”Tra Tiểu Tân lập lại giống hắn rồi ghi xuống giấy nhưng sau đó tay cằm bút lông bắt đầu run rẩy,đầu giống như bị vật nặng đánh phải,nhìn ra ngoài cửa lẩm bẩm nói: “An Ninh………An Ninh…”

Hắn muốn tìm người tên An Ninh,mà nàng chính là An Ninh.

Màn đêm buông xuống thân ảnh màu hồng cô độc đi trên đất tuyết,càng lúc càng xa,tao nhã nhưng vẫn kêu ngạo vô song.

Tra Tiểu Tân nhìn chằm chằm thân ảnh dần biết mất,thân thể run rẩy môi hô lên hai chữ: “ Lâu Lan……”Ngay sau đó nước mắt tràn mi, đêm thì lạnh nước mắt là nóng,lòng run rẩy,lúc này nàng đang rối loạn.

Rốt cuộc có nên đuổi theo nàng cho hắn biết,nàng chính là người hắn muốn tìm nàng chính là An Ninh của hắn.

Nhưng mà…nhưng mà..nhớ đến người hắn yêu là An Ninh còn nàng là Tra Tiểu Tân,nhưng hắn sắp thành thân với một nữ tử khác,nàng nhớ thêm nhiều việc khác nàng bắt đầu do dự.

“Két” tiếng động làm Tra Tiểu Tân tỉnh lại,nàng sững sờ nhìn cây bút lông bị bẻ gãy một giọt nước mắt đen rơi xuống làm nàng nhận ra.Rốt cuộc nàng không thể đè nén nổi nhớ và tình cảm như lũ bộc phát,nàng ném cây bút xuống chạy nhanh ra cửa liều mạng đuổi theo dấu chân hắn để lại mặc cho gương mặt nàng lem luốt dín đầy mực.

“ Lâu Lan…Lâu Lan….Lâu Lan….”Nàng dùng hết lực hô to hai chữ này,gió tuyết thổi vào mặt như đao bén quất vào người Tra Tiểu Tân cũng không để ý,chỉ không ngừng khóc chạy đến phía trứơc,vừa khóc vừa hô to: “Lâu Lan!Chờ ta một chút,ta chính là người ngươi muốn tìm.”

Đêm trầm tĩnh,gió thổi vi vu.

Tim từ kích động biến thành bất an sợ hãi,Tra Tiểu Tân dốc cạn cả đáy hô to: “Lâu Lan!Ta là Tiểu Tân a………..”Nước mắt dịu dàng rơi đầy gương mặt,chân vừa chợt cả người ngã trên mặt đất tuyết dường như đông cứng,Tra Tiểu Tân khóc nức nở giơ gương mặt đẫm nước mắt lên,phía trước là một mảng đen sẫm,căn bản,căn bản đã không có hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »