Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2814 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 101
tại sao nhìn ta chân thành như vậy……..

❊ ❊ ❊

Bị nàng dụ dỗ thân thiết như vậy,Gia Luật Hằng lại đỏ mặt,hắn mất tự nhiên nghiêng đầu sang nơi khác không để ý đến nàng, giọng nói cứng rắn: “Sau này không thể kêu ta cùng người xa lạ đi ra ngoài,cũng không được đụng một chút liền uy hiếp muốn đuổi ta đi!” Chỉ là muốn thông qua nàng bày cách phá giải binh trận của Lâu Lan! Tại sao quá trình lại gian nan vất vả như vậy? Khi hắn trở về quả thực có thể viết một quyển giải binh thư đầy máu và nước mắt!

“Được,ta đồng ý với ngươi, bao nhiêu ta cũng đồng ý ” Nhìn bộ dáng hắn vừa đáng yêu vừa không được tự nhiên Tra Tiểu Tân chỉ cảm thấy lòng mềm mại, ánh mắt lại dịu dàng,nàng cố ý bắt chước động tác của cún con giơ hai tay lên mặt hắn trêu chọc: “Gâu gâu gâu,đừng tức giận có được không? “Giọng nói mềm yếu nhẹ nhàng như không có, gọi thẳng tên hắn đồng thời đem lửa giận dập tắt.

Gia Luật Hằng chỉ thấy có một dòng điện trong người cảm giác này hắn chưa từng có,nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng lườm nàng một cái.Hiện giờ nàng vừa chớp mắt ánh mắt thật đáng thương,đầu lưỡi bướng bỉnh đung đưa,thật giống cún con đang trêu chọc người ta. Hắn vừa tức vừa muốn cười nhưng vẫn nén lại nhìn nàng trong lòng rối loạn cả lên.

“Được rồi mà!Đừng nóng giận nữa!Gâu gâu gâu,còn tức giận ta liền cắn ngươi.. cắn ngươi.. cắn ngươi!” Tra Tiểu Tân hết sức dịu dàng,bộ dáng tội nghiệp giống như cún con bị chủ vứt bỏ,còn hai móng vuốt nhỏ tập trung tại gò má hắn xoa xoa làm bộ dáng vô tội,nụ cười sáng rỡ lại giảo hoạt.

“…”

“Gâu gâu gâu, gâu gâu gâu ” Nàng kêu lên,đôi môi đỏ mọng oan ức cong lên,cộng thêm hai quần thâm đen sẫm ngay mắt nhìn rất tức cười, rất khôi hài.

Gia Luật Hằng cuối cùng nhịn không được “Phụt” một tiếng cười ha hả, khuôn mặt tuấn tú giống như từng đám mây chuyển động tràn ra, trong suốt xa xôi.

“Ha ha, cuối cùng cũng cười rồi nha!” Tra Tiểu Tân vui mừng thét chói tai,không ngừng vỗ tay giống tiểu hài tử nhảy nhót xung quanh hắn.

Gia Luật Hằng vẫn cười to dần dần im lặng,chăm chú nhìn nữ tử ngây thơ trước mắt,tâm hơi động một chút,hắn ở trước mặt nàng mỉm cười nàng lại vui vẻ như vậy, thân thể giống như được ánh sáng chiếu rọi không ngừng truyền ấm áp vào người, nàng thật sự xem hắn là bằng hữu…..

Lần đầu tiên, hắn vì bản thân mới lợi dụng nàng mỗi lần tiếp cận đềucảm thấy áy náy.

“Tại sao nhìn ta chân thành như vậy?Ta sẽ nghĩ ngươi yêu ta nha! Ha ha ha…” Thấy hắn nghe lời nói của mình ánh mắt kinh ngạc sau đó lại có chút kỳ quái không nhìn nàng,Tra Tiểu Tân cười càng tà ác giống như cường đạo đang đùa giỡn nữ tử đàng hoàng,sau khi cười xong vỗ bả vai hắn: “Ta đi Lâu phủ,ngươi coi chừng tiệm! Nhớ kỹ! Cho dù có người đưa ra vàng bạc châu báu ngươi cũng đừng theo người ta ra ngoài. Sau khi ta về, ta cùng người đi ra ngoài! Hì hì! Ra ngoài với ta an toàn hơn!”

Tra Tiểu Tân nhìn hắn cười gian xảo vẫy tay rời đi, Gia Luật Hằng khóe môi cong lên nở nụ cười ngay cả bản thân cũng không phát hiện được.

Lâu phủ, đình đài, lầu các, đường mòn, dòng chảy đều đang được tu sửa.

Diêu Định dẫn Tra Tiểu Tân lòng đang rối bời đi đến Vân Hoang Các, mỗi lần đi đến nơi quen thuộc tựa như có bả đao kề trên làn da nàng cắt từng đoạn, nàng nhớ rõ bản thân hô to không muốn rời đi cuối cùng lại bị ném ra,nàng nhớ hắn ôm nàng đi qua hành lang thật dài,đêm đó thật yên tĩnh,ngày đó nàng thật hạnh phúc.

“Lục cô nương có việc ra ngoài cho nên không có ở đây,ngươi có việc gì liên quan hôn thể thì thương lượng cùng vương gia đi.” Diêu Định đưa nàng đến trước cửa Vân Hoang Các cười nói,vẫn chưa chú ý tới trên mặt nàng chợt lóe lên ưu thương.

Tra Tiểu Tân nhìn cánh cửa đỏ thẫm,cửa sổ và bình phong cũng màu đỏ thẫm,ánh mắt chói lóa và mặt hắn không để ý thay đổi làm người ta hoa mắt.

“Đúng rồi.” Vừa mới cất bước rời đi Diêu Định chợt quay người bổ sung: “Vương gia và Lục cô nương tổ đã chọn ngày ba mươi để tổ chức hôn sự, hiện nay gần cuối tháng mười hai,ông chủ Tra chuẩn bị nhanh hơn.”

“… Dạ!” Tra Tiểu Tân nghe được hai chữ hôn lễ sợ run lên nhưng sau đó cười lớn gật đầu, Diêu Định mới vừa lòng rời đi.

Người nọ đứng gần cửa sổ, tuyết ngoài cửa sổ thỉnh thoảng tung bay dín trên tóc hắn, trên vai, trên áo, y phục màu đỏ bị tuyết trên mặt đất phản xạ chiếu ra màu sắc tươi đẹp mà mê ly.

Thế giới hắn dường như chỉ có trắng, hồng, đen ba loại màu sắc này.

Trắng là tuyết, hồng là y phục, đen là ánh mắt hắn.

Lặng lẽ như vậy,trầm tĩnh như vậy.

Tra Tiểu Tân nhìn thấy lòng cảm thấy quặn đau,trời lạnh như thế hắn tại sao đứng bên cửa sổ cũng không mặc thêm áo choàng?So với lúc trước thân thể hắn bây giờ gầy hơn,nghĩ tới đây quyển sách trên tay rơi xuống, nàng mới bừng tỉnh vội vàng nhặt lên mà hắn vẫn không nhúc nhích thậm chí ánh mắt cũng không nhìn một chút, nhập tâm như vậy là đang nghĩ đến ai?Nàng cười cười khổ sở đi lên phía trước.

“Lâu vương gia, ta là ông chủ tiệm hữu cầu tất ứng tên là Tra Tiểu Tân, hôm nay muốn cùng vương gia thương lượng về việc tổ chức hôn lễ.”

Lâu Lan mắt phượng hẹp dài có một tia rung động, chốc lát lại biến mất, giọng nói lạnh nhạt và mệt mỏi: “Tất cả tùy ngươi sắp xếp” Nói xong lông mày hẹp dài nhíu lại, sáng nay lại tăng số người âm thầm tìm nàng không biết có tin tức gì không…

Thấy bộ dáng hắn tâm sự trùng trùng Tiểu Tân rất khó chịu,nhưng vẫn miễn cưỡng mỉm cười, mở sổ sách liền nói: “Ta có kế hoạch như vậy, đầu tiên vương gia cùng Lục Uyển cô nương cùng cưỡi ngựa trắng, không cần cỗ kiệu, sau đó cùng nàng cưỡi ngựa đến Lâu vương phủ, đi theo phía sau không cần người rải hoa, mà đổi thành muời đứa nhỏ cả nam lẫn nữ xếp thành hàng đi theo hai người,tạo không khí vui mừng.Chờ hai người vào Lâu phủ trước sự an bày của ta có người trên nóc nhà quạt cho tuyết thổi vào,bên đình sẽ có người khảy một bản phượngcầu hoàng,không cần thổi kèn xona cũng không cần đốt pháo,sau đó vương gia cùng Lục cô nương đi qua vườn hoa mai vào tân phòng…..”

Tra Tiểu Tân nói hết một hơi đồng thời viền mắt cũng ươn ướt.

Vừa mới có một ảo ảnh phớt qua nàng cùng hắn thành thân nhưng có một trận gió lạnh thổi bay mộng tưởng của nàng.

Thấy hắn vẫn đứng đằng kia lông mày vẫn nhíu chặt,Tra Tiểu Tân rốt cuộc không đè nén được cảm xúc trong lòng,cuối cùng nén không được nàng mang theo một tia hi vọng mở miệng hỏi: “ Lâu vương gia…..” Nàng hi vọng hắn quay đầu nhìn nàng một lần rồi nhận ra nàng đang đứng ở đây!

“Chuyện gì?” Suy nghĩ của hắn bị giọng nói nàng cắt đứt,ánh mắt lại nhìn chằm chằm về hướng Liêm Tâm Các,chỉ cần hắn vẫn nhìn nơi đó có thể nàng đột nhiên xuất hiện.

“ Ta vừa mới nói xong!” Hy vọng trong lòng biến thành xa vời,nàng vẫn chưa bỏ ý định hỏi tới khi hắn quay đầu nhìn nàng một lần,chỉ một lần!Có lẽ nàng sẽ chạy đến trước mặt hắn ôm hắn,nói cho hắn biết nàng là Tiểu Tân của hắn.

Hắn trả lời qua loa: “ Tất cả tùy ngươi”

Lạnh lẽo không hàm chứa bất kỳ cảm xúc nào giống như tảng băng rơi vào lòng Tra Tiểu Tân,lạnh lẽo thấu xương,hắn quả nhiên không nhận ra nàng sao? Một giọt nước mắt không tiếng động chảy xuống,Tra Tiểu Tân nén xong cảm giác khổ sở đứng dậy,tính toán sổ sách đưa cho hắn sau đó rời đi.

“ Đúng rồi!” Lúc này hắn đột nhiên chủ động mở miệng,tầm mắt xa xâm,Tra Tiểu Tân tim đập và hô hấp cùng dừng lại nhìn hắn,mong đợi lời tiếp theo của hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »