Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 3013 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 180
tiện nhân! ta muốn giết ngươi..

❊ ❊ ❊

Tra Tiểu Tân chỉ cảm thấy lông mi hơi ẩm ướt,không cần nghỉ cũng biết lông mi nàng bị bút lông nhất vẽ qua đã biến thành nhất mi đạo nhân,lông mi nhíu lại làm bộ dáng hung dữ nói: “Cười cái gì cười!Để thiếp vẽ cho chàng nha!” Nói xong liền đoạt lấy bút trong tay hắn vẽ một đoạn, giống như nàng,Tra Tiểu Tân cười đến trước ngưỡng sau nghiêng.

Đình viện vốn yên tĩnh nhất thời tràn đây tiếng cười huyên náo.

Hai người náo loạn chốc lát sau Tra Tiểu Tân phát hiện mặt của Mộc Xuân Phong luôn tái nhợt giờ hiện lên huyết sắc tâm trạng nàng trở nên cực tốt, đồng thời lại mở to hai mắt nhìn nhìn chằm chằm chữ viết trên lá phong, không khỏi chấn động thì thầm: “Tiểu Tân.” Nói xong nghi hoặc nhìn Mộc Xuân Phong đứng ở phía sau chăm chú nhìn nàng mỉm cười, nhếch lông mày lên hỏi hỏi: “Chàng viết tên thiếp lên lá cây làm chi nha.”

Mùa thu đến, lá cây theo gió tung bay sau đó rơi xuống mục nát trong năm, năm sau lại giúp đại thụ them khỏe mạnh,đây là ý niệm do hắn nghĩ ra.

Đương nhiên, hắn sẽ không nói cho nàng hắn dụng ý như thế.

“Bởi vì ta cảm thấy nàng rất giống lá cây này.” Mộc Xuân Phong đứng hồi lâu rồi dùng ngữ khí trêu chọc,người đứng ở trong phiến vàng óng ánh màu vàng của lá cây phong,thật phong lưu phóng khoáng.

Tra Tiểu Tân đối với lời hắn nói cảm thấy không phục, bĩu môi nói: “Thiếp có chỗ nào giống?!”

“Nàng không biết là nếp nhăn trên mặt nàng và trên mặt lá không khác nhau lắm sao?” Nam tử tao nhã cười giống như hồ ly xảo quyệt.

“Cái gì!? Chàng nói trên mặt thiếp có nhiều nếp nhăn?!” Nữ nhân đề cao ngữ điệu.

“Không chỉ có nếp nhăn, còn có nhan sắc,nàng giống như lão bà lớn tuổi có chồng.”

“A a a! Mộc Xuân Phong!!! Thiếp muốn giết chàng!!!”

Tra Tiểu Tân nghe hắn một hơi nói xong mộnàng đã sớm tức giận đến nghiến răng, đuổi theo hắn ở trong đình viện qua lại chạy, hai người dường như trở về lúc trước là một đôi oan gia thích đấu khẩu,chạy một hồi lâu mới đuổi tới Mộc Xuân Phong, vài quả đấm đi xuống người hắn mới giải cơn tức. Mộc Xuân Phong buồn cười nhìn Tra Tiểu Tân hướng hắn làm mặt quỷ, tim bỗng nhiên chấn động.

“Tiểu Tân, nàng đi mua hạt dẻ cho ta ăn đi.”

Tra Tiểu Tân lấy bút lông họa hắn trên lá phong, được rồi, kỳ thực nàng vẽ chính là một con rùa, rùa chính là hắn, họa đến họa đi vẫn là hắn, đối với lời nói của hắn nàng giả ngơ không nghe thấy.

Mộc Xuân Phong làm bộ ho khan vài tiếng, quả nhiên,Tra Tiểu Tân lập tức khẩn trương quay đầu lại vuốt nhẹ lưng hỏi hắn không khỏe sao,có phải cảm lạnh hay không, muốn gọi đại phu đến khám bệnh không, trong lòng của Mộc Xuân Phong ấm áp, chỉ dùng giọng nói dịu dàng có chút đáng thương vô tội nói: “Ta muốn ăn hạt dẻ,nàng đi mua hạt dẻ.” Ánh mắt thâm tình chăm chú nhìn nàng, nếu là nữ tử khác đã sớm chết ngay lập tức.

Nghĩ đến hắn bệnh, nghĩ đến lời đại phu nói,tim của Tra Tiểu Tân mềm nhũn lập tức gật đầu: “Chàng chờ thiếp,thiếp lập tức đi mua!” Nói xong liền chạy tới cửa.

Nhìn thân ảnh bé bỏng nhẹ nhàng màu trắng của nàng, Mộc Xuân Phong lại hô một câu: “Vừa vặn tiện đường đi xem vương huynh đi.” Đây mới là mục đích hắn kêu nàng đi mua hạt dẻ, trở về đây năm ngày, nói đi nói lại nàng nhất định rất muốn đi xem vương huynh, hắn không hy vọng bởi vì bản thân làm cho bọn họ gặp mặt một lần cũng là yêu cầu xa vời.

Tra Tiểu Tân đột nhiên hít thở có chút khó khăn, tại sao lại nhắc đến người mà nàng không dám nhắc, trong lúc nhất thời thần sắc có chút hoảng hốt, chỉ dừng lại một lát rồi dùng sức gật đầu,sau đó đi giống như chạy trốn

Đi trên đường phố vô cùng náo nhiệt.

Tra Tiểu Tân lại không yên lòng,nàng như một người không có mục đích buồn bực trong lòng rốt cuộc có nên đi đến chổ Lâu Lan không?!Mặc dù trong lòng rất muốn đến nhìn hắn,thật lo lắng cho hắn, nhưng mà nghĩ đến hôm đó nàng muốn ôm hắn nhưng hắn lại cự tuyệt làm cho nàng cảm thấy cả người giống như bị một người khác tạt một gáo nước lạnh nàng trở nên nhát gan, nhưng mà không nhìn thấy hắn nàng lại lo lắng hắn có phải gầy không, có phải bị bệnh không, có phải càng ngày càng không thích nói chuyện? Cứ suy nghĩ miên man như vậy chân bất giác đi đến trước cửa Lâu phủ.

Thủ vệ nhìn một chút liền nhận ra nàng, cười chào hỏi: “Tiểu Tân.”

Tra Tiểu Tân có chút mất tự nhiên nhìn hắn cười cười: “Thật lâu không thấy.”

“Vương gia ở trong,nàng cũng vào đi.” Thủ vệ nhìn nàng nháy mắt một cái nói, bởi vì trước đó Tra Tiểu Tân ở trong Lâu một thời gian cho nên chuyện nàng và Lâu Lan trong lúc đó bọn họ đều biết, mặc dù cũng biết nàng là Thập Tam vương phi, nhưng bọn hắn đánh trong lòng đều xem thường Mộc Xuân Phong lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn,cho nên vẫn không ngừng tác hợp Tra Tiểu Tân và Lâu Lan.

Vì thế,Tra Tiểu Tân có chút hoang mang vào, khi đi qua hành lang thật dài lại nghĩ tới đêm đó hắn hắn cõng nàng trên lưng, còn có cây cầu thật dài hình tròn, là nàng giả nam trang cùng hắn gặp thoáng qua, trong đầu hiện lên mấy hình ảnh đã trải qua, không khỏi sinh long bùi ngùi, thì ra trí nhớ con người chỉ biết lưu cho người mình yêu.

Nàng đang đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân, đương nhiên không thấy rõ Hoa Nguyệt đang đến trước mặt, nhưng mà Hoa Nguyệt lại thấy được nàng cũng nhiệt tình đón tiếp: “An Ninh!”

“Hả?” Nhất thời không phản ứng lại thấy rõ người đang tới ý tưởng đầu tiên của Tra Tiểu Tân chính là muốn xoay người bỏ trốn.

Hoa nguyệt nhìn thấy nàng đối mặt với mình có chút mất tự nhiên, lại không tức giận, chỉ mỉm cười đi đến trước mặt nàng đánh giá mặt nàng, vẫn là giống như lúc trước, chẳng qua là trổ mã,Tra Tiểu Tân bị nàng nhìn đến run rẩy, vừa định nói chút lời khách sáo sau đó nói lời tạm biệt, nhưng người ấy lại cúi đầu với nàng: “Thật xin lỗi.”

Tra Tiểu Tân chợt ngẩn ra, một đôi mắt cũng trừng thật lớn.

“Thật xin lỗi, trước kia tỷ thường tổn thương muội! Là tỷ không đúng! Hi vọng muội có thể tha thứ cho tỷ.” Giọng nói của Hoa nguyệt thành khẩn, còn có ý xin lỗi, không giống như là giả.

Tra Tiểu Tân dùng hơn nửa ngày mới tiêu hóa ý tỷ ấy muốn nói, nhất thời lại có chút ngượng ngùng: “Không, không có việc gì.” Chẳng phải nàng làm ra vẻ, mà là quả thật,trải qua một thời gian dài, trên đời này chỉ có yêu và hận mới làm cho người ta khắc âu trong lòng, mà trong lúc này cũng dễ dàng làm cho người ta quên lãng, chuyện của hắn và Hoa Nguyệt trong lúc đó là chuyện căn bản không đáng để nàng ghi hận cả đời.

Hoa Nguyệt lại xúc động nói: “Hiện tại nhớ tới những việc làm trước kia chỉ cảm thấy không thể tưởng nổ, nữ nhân chính là dễ dàng bị ghen tị lấn át.”Thấy Tra Tiểu Tân chỉ nghe nàng nói, áy náy cười: “Thật có lỗi, chỉ lo tự giải thích đã quên muội là tới tìm vương gia, vương gia đang ở trong phòng.” Thái độ khiêm tốn tự nhiên như vậy, thật sự không giống như nàng lúctrước.

“Cám ơn.” Tra Tiểu Tân phát ra từ phổi cảm ơn nàng, trong khoảng thời gian ngắn cũng có chút xúc động,thấm thoát đã trải qua hai năm, thật nhanh nha, ngay khi nàng muốn rời khỏi phía sau truyền đến tiếng động.

“Đúng rồi,Thu Dung ở trong phòng, muội có thể đến thăm nàng?” Xưa nay biết nàng và Thu Dung cảm tình rất tốt, hồi lâu không thấy nàng trả lời, quả nhiên,Tra tiểu tân lập tức gật đầu.

Vì thế Hoa Nguyệt dẫn nàng đi đến trong phòng của Thu Dung,thấy Tra Tiểu Tân lộ vẻ mặt khó hiểu đành phải xấu hổ nói Thu Dung bị sẩy thai cảm xúc có chút không khống chế được, vì xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cũng không có nói chuyện nàng ám sát Tra Tiểu Tân. Coi như cửa phòng vừa mở ra phát hiện một chuyện làm người ta ứng phó không kịp, chỉ thấy đầu tóc của Thu Dung rối loạn bắt lấy tay của Tra Tiểu Tân liền mắng.

“Tiện nhân! Là ngươi hại chết hài tử của ta! Ta muốn giết ngươi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »