Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2983 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 174
cầu ngươi, cầu ngươi rời khỏi tra tiểu tân..

❊ ❊ ❊

“Đem lưỡi dao đã đốt nóng tới” nói xong dùng cồn vẽ loạn ở trước ngực trúng tên của hắn, sau đó để một khối khăn tay vào trong miệng của Mộc Xuân Phong để ngừa hắn đau mà cắn thương bản thân,tiếp theo hít sâu mấy hơi thở bình tĩnh nói: “Ngườiđâu, các ngươi tới đây giữ chặt chân,tay, thân thể, không thể để hắn nhúc nhích!”

Vài binh lính tiến lên, khẩn trương lại nghiêm túc.

Tra Tiểu Tân đứng ở một bên mất hồn mất vía, ánh mắt dại ra.Nếu không phải Lâu Lan đem nàng ôm chặt vào trong ngực nàng đã sớm xụi lơ, mà đứng ở bên người nàng Ninh Thanh chỉ che cái mũi nhỏ giọng nức nở, tầm mắt nhìn hắn tràn đầy đau đớn thương tiếc.

“A…” Nam tử trên giường phát ra một tiếng kêu đau đớn,khuôn mặt tái nhợt tại một khắc kia lại đỏ lên, chẳng qua là mày trúc nhíu chặt, cố nén đau đớn lại.

Thái y sau khi rút tên ra lập tức dùng dược thảo và lụa trắng đắp lên vết thương tránh cho máu tươi chảy ra, sau đó thở gấp lớn tiếng nói: “Mau lấy chăn đắp lên trên người! Đem lò thiêu đến, cửa sổ khép chặt! Bảo trì độ ấm!” Một người nếu mất máu hỗn thân lạnh như băng, nếu nghiêm trọng chút chỉ sợ sẽ chết.

Mọi người luống cuống tay chân làm tốt tất cả lại bị thái y xua đuổi ra ngoài, người nhiều quá không khí sẽ oi bức, đối với hắn hít thở rất bất lợi.

Vốn rất chật chội trong phòng một chút chỉ còn lại có Tra Tiểu Tân, Lâu Lan, Ninh Thanh, thái y, còn có hai trợ thủ.

“A… a…” Mộc Xuân Phong gắt gao cắn khăn tay trong miệng, trên trán gân xanh lộ ra, toàn bộ thân thể muốn dùng sức lại bị người ta ngăn lại, máu tươi dọc theo ngực thấm ra ngoài, nhiễm hồng màu trắng nội sam.

Thái y trong mắt hiện lên hoảng sắc, càng dùng sức lấy tay đè ngực hắn lại, bất đắc dĩ cảm xúc của hắn rối loạn làm cho khí huyết nghịch lưu,nếu cứ như vậy nửa thì không ổn nha!!!

“… Tiểu Tân… Tiểu Tân…” Hắn thì thào, hơi thở mong manh.

Thái y chú ý tới hắn giãy giụa độ mạnh yếu càng ngày càng ít, nhiệt độ cơ thể giảm xuống, lo lắng nhìn sau rống to: “Ai là Tiểu Tân?! Mau tới đây nắm giữ tay hắn! Hơi thở của Thập Tam Vương gia hiện tại bất ổn bất cứ lúc nào cũng có khả năng chết! Hãy an ủi hắn! Đừng kích thích cảm xúc hắn!”

Sau khi Tra Tiểu Tân nghe được thái y kêu tên nàng, gần như bổ đến quỳ rạp xuống đất, rõ ràng nghe được đầu gối va chạm ở trên sàn phát ra âm thanh, nhưng mà nàng lại cố nhịn đau cầm chặt bàn tay lạnh lẽo của Mộc Xuân Phong, nghẹn ngào nói: “Mộc Xuân Phong, ta là Tiểu Tân, ta ở ngay bên cạnh ngươi.”

“Tiểu Tân… Tiểu Tân mau tránh ra… Né tránh…” Trên mặt của Mộc Xuân Phong gấp gáp biến hóa, hiện lên thân thiết, hết hồn, sợ hãi, bất an. Phảng phất nhớ tới một màn mạo hiểm kia, mà nàng ở trước mặt hắn rơi xuống không ngừng. Kinh hãi cả người đổ mồ hôi lạnh, hắn đau khổ nỉ non: “Tiểu Tân… Tiểu Tân…”

Nước mắt mãnh liệt tràn mi,Tra Tiểu Tân không nói lần lượt ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ: “Tiểu Tân ở bên cạnh ngươi,vì Tiểu Tân,Mộc Xuân Phong, ngươi nhất định phải tĩnh lại nha!!!” Dường như là cảm ứng được nàng tồn tại, Mộc Xuân Phong đang thở gấp gáp hơi thở từ từ chậm rãi bình tĩnh, mi cũng giãn ra, tay nắm chặt tay nàng, miệng vẫn không ngừng nói lời vô nghĩa với nàng …

Trong lòng của thái y lúc này mới thả lỏng, kêu tất cả mọi người trong phòng đi ra ngoài cũng căn dặn Tra Tiểu Tân có tình huống gì lập tức kêu người, mới yên tâm đi lấy thuốc.

Thắng lợi đã đến,cả đêm vốn nên là hoan hô nhảy nhót, giờ này khắc này một mảnh tĩnh mịch.

Bọn lính trên mặt không hề có nụ cười, hôm nay chấn động kia mỗi lần hồi tưởng lại thân thể người ấy đầy máu, thật sự là rất mạo hiểm.

Nhìn trên bầu trời đầy sao, lòe lòe nhấp nháy, giống một đôi ánh mắt chớp chớp, mây lượn lờ vắng vẻ, nói không nên lời yên tĩnh.

Trên thành lâu, hai người đứng lặng không nói.

Gio1không biết thổi bao lâu,cho đến cảm giác được gò má bản thân thấm đầy nước mắt,Ninh Thanh mới nhìn lên nam tử trước mắt,trong bóng đêm, ngũ quan hắn vẫn tinh xảo, hồng y tuyệt diễm, màu sắc tao nhã.

“Ta có thể cầu ngươi một việc hay không.”Giọng do khóc nhiều quá nên khàn khàn, giống giống như người già, nàng chăm chú nhìn hắn trên mặt âm thầm rơi lệ nói.

Lâu Lan không nói, bất động.

Ninh thanh cắn chặt môi run rẩy muốn khép lại mà không được, giọng nói đau thương thê tuyệt: “Cầu ngươi, cầu ngươi rời khỏi Tra Tiểu Tân.”

Gió vù vù thổi lá cây bay tứ tung,lướt qua bên người bọn họ.

Thân hình của Lâu Lan như bức tượng, không động đậy không di,chẳng qua là một đôi mắt phượng hẹp dài không biết khi nào nhắm lại, nhẹ nhàng run rẩy.

“Ta biết đối với ngươi là không công bằng, ta biết ngươi cũng thật yêu nàng, nhưng đây là lần thứ hai Xuân Phong lấy mạng mình đổi mạng nàng,ta hi vọng ngươi có thể cho hắn một lần cơ hội, cho hắn có một cơ hội cái yêu Tra Tiểu Tân, ngươi và hắn bất đồng.Ngươi đã có được nàng, nhưng hắn chưa bao giờ có qua, hắn cũng chưa bao giờ đối với việc đó để bụng,ngoại trừ nàng…” Nghẹn ngào nói xong những lời này,Ninh Thanh cố nén nỗi đau trong lòng.Nàng hiện tại cầu một người nam nhân thành tâm yêu nàng để nàng yêu một nam nhân khác, trong đó đau, ai lại không biết?!

Lâu Lan lẳng lặng nhìn tờ giấy phấp phới, ánh mắt giống như đông lịa.

Ninh thanh vẫn không buông tay khuyên: ” Từ nhỏ cha mẹ Xuân Phong đều mất, hắn và ngươi có cảm tình tốt nhất, có cái gì tốt trong miệng hắn không cần nói sau lưng tất cả đều cho ngươi, ngươi và đại thần trong triều bất hòa, cũng là hắn khẩn trương âm thầm đi kết giao quan hệ… Từ nhỏ đến lớn, ngươi để tay lên ngực tự hỏi đây chính là lần đầu tiên hắn muốn, ngươi là người hắn tôn trọng nhất, nhưng mà hắn lại làm chuyện như thế bất nghĩa,trong lòng hắn dày vò ngươi chắc chắn biết!”

“…”

“Rời nàng đi, cho hắn một lần cơ hội, ngươi không cho hắn một lần cơ hội lại làm sao biết nàng sẽ không yêu thương hắn nha?!”

Một câu nói, như là bàn tay vô hình thủ kích thích dây cung trong lòng hắn, làm hắn cả người chấn động, đúng vậy, hắn không nhận thì không biết nàng sẽ không yêu hắn đây?!

Ninh thanh khẽ đi tới bên người hắn cùng hắn nói chuyện, con ngươi đầy nước mắt đêm hạ lòe lòe nhấp nháy, nàng nhìn thẳng hắn gằn từng tiếng: “Chuyện là như vậy, ngươi cho rằng ngươi về sau cùng nàng cảm tình còn có thể như trước kia vậy sao? Khi ngươi nhìn nàng, hoặc là nàng nhìn ngươi, các ngươi tuy rằng không có khoảng cách lại cách Xuân Phong.Nếu Xuân Phong chết các ngươi có thể ở cùng một chỗ, nhưng bất luận có chết hay không hắn đều là người các ngươi mãi mãi không thể nhắc tới, nhắc tới, tim liền đau, nhắc tới, yêu càng bối rối,cho dù tình yêu ban đầu sâu đậm bao nhiêu từ từ cũng tách rời,cho đến biến mất.”

Chữ như châm, châm mang theo máu.

Phân không rõ tay lần thứ mấy nắm thành quyền lại là lần thứ mấy nới ra, cho đến mười cái ngón tay đều tê dại,Lâu Lan hé miệng hô hấp dồn dập, nhưng là lại hít không được không khí gì,giọng nói nàng lại vang lên.

“Cho bọn họ một lần cơ hội đi, sợ bọn họ không thể cùng một chỗ, chẳng sợ tương lai Tra Tiểu Tân vẫn là trở lại bên cạnh ngươi, ít nhất ngươi và nàng trong lúc đó sẽ không cách Xuân Phong.” Nàng khuyên,bản thân lại rơi lệ đầy mặt, Xuân Phong, đây là việc duy nhất thiếp làm vì chàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »