Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2882 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 142
nàng và hắn,coi như là chân chính chia tay sao?..

❊ ❊ ❊

Lâu Lan lẳng lặng ngắm nhìn nàng, thật lâu sau khóe môi nhẹ nhàng gợi lên, hắn càng ngày càng thích nàng không cách nào tự kềm chế.

Đã trải qua sự kiện ” Cự tuyệt không cho hôn”, hai người chung sống càng lúng túng, khi ở cùng một chỗ dường như chỉ có Tra Tiểu Tân tự lẩm bẩm một mình. Không khí so với trước kia hình như lạnh hơn,Tra Tiểu Tân cũng hoài nghi bản thân nếu mình chết nhất định không vì chết thời tiết ác liệt tại đây mà là chết dưới con mắt ngàn năm băng tuyết kia!!! Cho đến ba ngày sau, Diêu Định mới chậm rãi dẫn dắt mấy chiến thuyền thuyền xuất hiện cứu hai người bọn họ lên.

“Ai ya! Vương gia, người không sao chứ?!Người đâu, mau đến đây phủ thêm một lớp áo choàng cho vương gia!” Diêu Định rề rà quan tâm giống như mẹ của hắn, còn quát với mấy nha hoàn kia.

Tra Tiểu Tân nhất thời cảm thấy lỗ mũi ê ẩm có cảm giác bị người ta lãng quên, là vương gia sẽ có người hầu hạ nha! Hừ! Nàng mới không có gì lạ nếu có người đưa áo choàng cho nàng! Nàng mới không có gì lạ có người vây quanh nàng vuốt mông ngựa! Nàng mới không có gì lại nếu có người quan tâm! Ô ô! Không hiếm lạ thôi!

Lâu Lan cằm lấy áo choàng vẫn chưa mặc vào, mà nhìn về người phía sau đang đi đến,vẻ mặt đạm mạc: “Cho nàng.”

“A?! Cho ta sao?! Thật vậy không?!” Tra Tiểu Tân dường như vừa rồi có ý nghĩ không cần áo choàng, lập tức vui vẻ đưa tay muốn nhận lấy, ai ngờ hắn đúng là đem áo choàng cho Diêu Định lại từ Diêu Định chuyển giao cho mình! Tra Tiểu Tân sửng sốt, nhất thời có cảm giác bị người ta vũ nhục, hướng về phía thân ảnh anh tuấn màu đỏ gọi: “Chê ta bẩn cứ việc nói thẳng! Cần gì phải làm như vậy chứ!”

Diêu Định và mấy hạ nhân bên cạnh tất cả đều khiếp sợ, đồng loạt nhìn về hướng nàng, nàng không muốn sống sao?! Còn dám chống đối với vương gia như thế?!

Mắt phượng phiêu tà của Lâu Lan liếc nàng một cái, nói chế nhạo: “Nàng không phải chán ghét bổn vương chạm vào nàng sao?”

“…” Tra Tiểu Tân giật mình hé miệng lại nói không ra một chữ,tay ngây ngốc cầm quần áo kia không biết là nên đưa cho hắn hay là mình cầm.

Diêu Định thấy bầu không khí lạnh xung quanh hai người vì thế ân cần cười: “Vương gia mau vào thuyền đi, bên ngoài rất lạnh, bên trong chuẩn bị xong bữa tiệc.”

Nhìn áo hồng lúc ẩn lúc hiện của Lâu Lan rời đi, Tra Tiểu Tân đưa tay xoa xoa ánh mắt lẩm bẩm: “Hạt cát thật lớn a.” Nhưng càng lau nước mắt lại càng nhiều, đến cuối cùng nàng buông tay xuống hai vai không ngừng run rẩy, áo choàng ở trong tay nàng bị gió thổi tung bay.

Nàng không có ghét hắn, cũng không có chán ghét hắn chạm đến, nàng chỉ muốn nói cho hắn biết, nàng là Tra Tiểu Tân không phải là An Ninh.

Nàng chỉ muốn nói cho hắn biết,hắn hiện tại yêu nữ nhân tên là Tra Tiểu Tân, mà nàng cũng chỉ muốn hắn yêu một người là nàng!!!

Thuyền bắt đầu hướng về phía trước, rời xa hòn đảo nhỏ mà nàng và hắn từng ở lại bảy ngày bảy đêm,Tra Tiểu Tân dựa vào mạn thuyền nhìn vào đống đá do mình chất thành đống,còn có củi lửa đã tàn, đột nhiên thương cảm,có đôi khi cảm tình chính là hài hước như vậy, có thể chịu được đến sinh ly tử biệt nhưng bởi vì một câu lời nói không quan hệ nặng nhẹ mà chia tay, nàng khổ sở cười một tiếng, nàng và hắn coi như là chân chính chia tay sao?

Trong thuyền có một cái bàn,trên mặt bàn bài đầy đủ thức ăn đủ mùi vị.

Lâu Lan ngồi ở đằng kia nhưng khôngđộng đũa, mắt phượng hẹp dài buông xuống,không biết là đang suy nghĩ gì.

“Vương gia, ta vừa đến hỏi,An Ninh cô nương nói nàng không đói bụng hay là để thần đi kêu một lần nửa?!” Diêu Định từ bên ngoài đi vào cười cứng ngắc hồi báo.

Đôi môi đỏ hồng đang nhếch lên, giọng nói mệt mỏi: “Thôi.”

Nghe được hắn nói Diêu Định mới thả lỏng hạ, cũng không biết hai người trong bảy ngày bảy đêm đã xảy ra chuyện gì, cho nên đi đến đối diện hắn ngồi xuống, sợ không cẩn thận gây ra tiếng động lớn chọc giận hắn,thấy Lâu Lan thật lâu sau vẫn chưa động đũa, vì thế nói: “Vương gia, lại có động tĩnh bên Ấp quốc.”

“Nói.”

“Từ khi bọn họ thành công chiếm thành sau lại đem ánh mắt ngắm đến đảo hoang vùng duyên hải của chúng ta, nơi đó tài nguyên phong phú, thừa thãi hải sản và hoa quả các loại, mà nơi đó cách Kỳ quốc khá xa nên không có cách nào bảo vệ..” Diêu Định còn chưa nói xong liền bị hắn cắt đứt.

“Cho nên,Gia Luật Hằng muốn chúng ta chú ý.” Lâu Lan nửa cười nửa không, ngón tay thon dài ngón tay cầm lấy một chén rượu đưa tới môi mỏng uống, ánh mắt lạnh lẽo.Cho nên trong thành bị tấn công hắn không ra mặt là vì phiền lòng chuyện của hắn và nàng, mà lần này! Ha ha, Gia Luật Hằng,ta nhất định sẽ làm hắn thua thật thảm hại!!!

Diêu Định thật cẩn thận hỏi: “Vương gia quyết định mang binh đánh giặc sao?”

“Không vội, đợi hắn đoạt đến hoang đảo,một lần mang đem binh ra hoang đảo, đoạt lại toàn bộ hộ thành!”Giọng nói nhàn nhã nhưng ngang ngược.

“Vương gia thật gỏi!” Diêu Định phát ra lời nói khâm phục từ nội tâm.

Lâu Lan chưa nói, một đôi mắt phượng hẹp dài xuyên thấu qua cửa sổ nhìn ra ngoài, nàng đưa lưng về phía hắn, bạch y ở trong gió giống như bươm bướm giương cánh bay lên, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ bay đi. Tay nắm chén ngọc thật chặt, một ngụm rượu nóng bị hắn uống sạch, nghẹn cả tim lẫn phổi.

Tình yêu đả thương người là không có lời nào để nói, mà là chỉ còn cách trầm lặng.

Liên tục ở trên biển ba ngày, Khi trở lại kỳ thành Tra Tiểu Tân dường như là chạy vội khỏi thuyền,ngay cả chào hỏi cũng không nói với bọn họ một tiếng luôn luôn chạy,luôn luôn chạy,cho đến khi chạy rất xa rất xa mới dừng lại thở hổn hển, nhìn lại đã sớm không có bọn họ.

Mộc vương phủ.

Trước kia luôn vô cùng náo nhiệt, vui vui mừng mừng nhưng là hôm nay lại vô cùng lạnh lẽo.

Ở trong căn phòng mộc mạc,Lão tổ tông đang ngồi ở ghế thái sư,Mộc Xuân Phong thì đứng ở bên người bà, chẳng qua là sắc mặt cả hai người sắc đều không được tốt lắm, nhất là mặt Lão tổ tông dường như có thể dùng mây đen dầy đặc để hình dung.

“Xuân Phong,con luôn luôn người mà nãi nãi thương yêu nhất! Nhưng là lần này nãi nãi đối với con thật sự quá thất vọng rồi! Con lại vì Ninh Thanh tiểu thư mà không để ý đến chết sống của Tiểu Tân! Lúc ở cùng Ninh Thanh tiểu thư phóng hoa đăng dưới ánh trăng lúc đó con có nghĩ tới Tiểu Tân bị nhốt trên thuyền đồng thời sẽ chết hay không!” lời nói của Lão tổ tông mau lẹ,vẻ mặt nghiêm nghị, nói xong giọng nói bắt đầu nghẹn ngào: “Bảy ngày trôi qua, vẫn là không tìm được…”

Mộc Xuân Phong cúi đầu, giọng khàn khàn: “Nãi nãi, là con sai.” Nếu không phải hắn lấy cớ theo đuổi Ninh Thanh, nàng sẽ không bị mất tích giữa biển lửa.Nếu không phải hắn rất muốn gặp được mặt nàng cũng sẽ không rũ nàng đến lễ hoa đăng, tất cả,đều do hắn!!! Ngày ấy hắn ở con sông lạnh như băng bơi cả một đêm đều không tìm được nàng,trong lòng giống như bị người ta đào bới. Hắn dường như bắt đầu hiểu ý nghĩa sinh mệnh là như thế nào, mất đi những người khác, những người đó chẳng qua là hư vô.

Cảm xúc vốn bất ổn lão tổ tông nghe xong lời hắn nói lại càng lửa giận ngất trời, cây gậy cầm trong tay dùng lực lớn gõ xuống mặt đất: “Sai lầm rồi?! Một câu sai lầm rồi có thể cứu sống sinh mạng Tiểu Tân sao?! Xuân Phong ơi Xuân Phong! Cha mẹ ngươi chết sớm nãi nãi là người đem con nuôi nấng lớn lên! Con cho tới bây giờ đều là giữ chữ nghĩa, có ân phải trả đó con!Nhưng từ khi xuất hiện Ninh Thanh,con ngay cả sinh mệnh của Tiểu Tân cũng không đếy!Nàng vì bày kế theo đuổi Ninh Thanh mà chết nhưng con thì báo đáp nàng ra sao?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »