Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2867 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 181
gia luật hằng cướp đi tiểu tân..

❊ ❊ ❊

Đám người sửng sốt sau đó mới kịp phản ứng, lập tức kêu hạ nhân đưa Thu Dung ra, nhưng là nàng thật giống như điên kéo thế nào cũng không ra, Hoa Nguyệt đành phải tham dự trong đó, ai ngờ còn bị Thu Dung đẩy ngã.

“Thu Dung,tỷ ấy làm sao vậy?!” Tra Tiểu Tân cũng không kinh ngạc ngược lại là quan tâm nhiều hơn,tỷ ấy đang bị người ta kiềm chặt không buông.

Thu Dung bởi vì giận mà vẻ mặt càng hung dữ hơn,hai tay bóp chặt cổ nàng, nghiến răng nghiến lợi: “Nếu không là phải ngươi! Hài tử của ta sẽ không chết! Đều là vì ngươi! Ngươi là hung thủ giết người! Hung thủ giết người! Trả hài tử lại cho ta!!!”

“Một đám đứng đó làm gì! Còn không mau kéo ra!” Hoa Nguyệt bò trên đất đứng lên sau đó quát lớn với đám hạ nhân đứng sững sờ một bên,cho nên kéo, giật nhẹ, nháo thành một đoàn,chỉ có Tra Tiểu Tân không hiểu ra sao, không biết tại sao mới trải qua một năm mà Thu Dung lại biến thành như thế này.

Tất cả âm thanh ầm ĩ đều tiêu tán,một giọng nói lạnh lẽo truyền tới.

“Nháo đủ không?” Lâu Lan đứng cách hai thước ngoại lạnh lùng nói, hồng y, tóc đen,mắt hẹp dài,mềm mại tuấn tú.

Tra Tiểu Tân chỉ nhìn hắn một lần liền không cách nào dời tầm mắt,ngay cả trên cổ đau đều đã quên,cho dù Hoa Nguyệt và vài hạ nhân dẫn Thu Dung đi,cho dù trong miệng Thu Dung không ngừng mắng nàng, mắt nàng,tai, tim đều chỉ có hắn. Lâu lan cũng thật sâu nhìn nàng, chẳng qua là tưởng niệm về nàng ánh mắt càng them u ám.

Gió thổi lên lá cây, vàng óng ánh.

Một mảnh yên lặng tốt đẹp.

Tim của Lâu lan có cái gì nảy sinh nhưng là lại đè nén đi xuống, môi giật giật muốn nói cái gì, nhưng còn chưa nói ra miệng nàng liền xông lên ôm lấy bản thân lên tiếng khóc lớn, hai vai run rẩy,Lâu Lan hô hấp cứng lại,tay do dự thật lâu mới nhẹ nhàng ôm chặt nàng, mới cách mấy ngày mà nàng gầy rất nhiều, trong lúc nhất thời, mắt phượng như là tràn ngập sương mù u buồn.

Tra Tiểu Tân chỉ ôm lấy hắn khóc cái gì cũng không nói, như là muốn phát tiết hết những suy nghĩ trong lòng.

Nàng không nói lời nào, hắn cũng không nói,cứ lẳng lặng ôm nàng nghe nàng khóc,Lâu Lan cảm thấy đây là tra tấn lớn nhất trong cuộc đời hắn.

Rõ rang yêu nàng như thế, lại luôn chọc nàng khóc.

Hắn hận bản thân đồng thời lại có cảm giác vô lực thật sâu.

Người trong lòng còn đang thương tâm nức nở dường như khóc ướt hơn phân nửa y phục trước ngực, hô hấp của Lâu Lan cũng dần dần khó khăn, cúi mắt xuống nhìn khuôn mặt thanh tú vô cùng thương tâm, không nén nổi áp sát vào hôn lên nước mắt của nàng, nhưng là vừa để sát vào lại cứng người chậm rãi rời đi, đồng thời, tay cũng đẩy nàng ra xa,giọng nói khàn khàn: “Cha mẹ Xuân Phong đã mất sớm,nàng hãy đối với đệ ấy thật tốt.”

Tra Tiểu Tân trợn to mắt không thể tin nhìn hắn, như là không tin lời vừa rồi là do hắn nói.

Tim giống như có thanh đao lặp lại nhiều lần đâm vào, rõ ràng đau đến muốn điên dại nhưng vẻ mặt ngoài của Lâu Lan vẫn lạnh nhạt,ngay cả tầm mắt cũng không có dũng khí nhìn thẳng nàng, nhìn ra đám lá lộn xộn ngoài trời nói: “Đệ ấy thật yêu nàng,chăm sóc đệ ấy thật tốt.”

Nàng giống như rơi xuống đầm được người ta kéo lại nhưng vẫn chìm xuống nhanh chóng, giãy giụa, cầu cứu, đến hít thở không thông.Tim của Tra Tiểu Tân cũng chậm chậm chết đi,thẫn thờ lau đi nước mắt không hề cảm xúc đáp lại một chữ: “Được.”

Lâu Lan nghe thấy trong ngực kịch liệt phập phồng,nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh, đứng im như người đã chết ngay cả một tia độ ấm cũng không có.

Hai người trong lúc này không có gì để nó, ôm ấp vừa rồiphảng phất cũng chỉ là một ảo giác.

Nàng xoay người rời đi,đoạn tuyệt mà lại tuyệt vọng.

Lá vàng lộn xộn giống như nước mắt nàng phi lạc trước mắt hắn, đưa tay tiếp được một mảnh, lòng bàn tay lại bị tổn thương,Lâu Lan thở sâu một hơi nhắm lại hai mắt, nhìn như yên lòng, chẳng qua là gân mạch khóe mắt nổi lên cho biết giờ phút này hắn đè nén cảm xúc sắp điên rồi.

Rõ ràng thật yêu nàng, rõ ràng muốn tới gần.

Nếu nói lúc Tra Tiểu Tân ra khỏi Lâu phủ lời nói rành mạch,nhưng sau đó thì mất hồn mất vía,đột nhiên chịu một đả kích lớn…..

Chỉ cảm thấy cảnh phố trước mắt mơ hồ lại rõ ràng, rõ ràng mơ hồ.

Xung quanh đột nhiên tối sầm, sau đó, hôn mê bất tỉnh.

Tra Tiểu Tân nằm mộng rất lâu, trong mộng Thu Dung dữ tợn đánh về phía nàng trách móc nàng là hung thủ giết người, vừa quay người lại nhìn đến một trẻ con huyết nhục mơ hồ, sợ tới mức sắc mặt nàng trắng bệch, ngay sau đó Hoa Nguyệt lại xuất hiện cầm một chén độc bức nàng uống xong, trong lúc nguy cấp nàng nhìn thấy Lâu Lan, nàng liều mạng kêu cứu,nhưng Lâu Lan chẳng qua là lạnh lung nhìn nàng lại kêu nàng đi tìm Mộc Xuân Phong,đột nhiên vào lúc này nàng nhìn đến thi thể của Mộc Xuân Phong trên đất, nhất thời khí huyết công tâm.

“A!” Nàng giật mình ngồi dậy cả người ướt đẫm, chỉ cảm thấy phía sau lưng rùng thì ra nàng thấy ác mộng, sau một khắc vốn khẩn trương thần kinh căng thẳng,bây giờ nàng nhìn thấy gian phòng trước mắt quen thuộc không phải là hữu cầu tất ứng sao?! Là ai?! Là ai mang nàng đến nơi đây?! Cẩn thận ngẫm lại hình như ngày hôm qua sau khi ra khỏi Lâu phủ,đi không xa đã bị người ta đánh choáng váng, tay vừa sờ,sau gáy thật đúng rất đau nha, tim không khỏi sợ hãi.

Đúng lúc này nghe được tiếng bước chân dồn dập,Gia Luật Hằng rời khỏi bàn đi đến bên người nàng, anh tuấn như cũ, phong thái ung dung, chẳng là vẻ mặt không thể che dấu được mệt mỏi và buồn rầu,nhưng khi nhìn đến nàng thời khắc đó toàn bộ đều biến mất, khóe môi cũng giương lên nụ cười: “Nàng tỉnh.”

Tra Tiểu Tân ngơ ngác nhìn hắn hồi lâu, miệng mới thốt ra một câu: “Ngươi tại sao lại ở chỗ này?” Vừa hỏi xong lại hỏi thêm một câu: “Ta tại sao lại ở chỗ này?” Liên tiếp hai câu hỏi lại thêm một câu hỏi khác: “Chúng ta tại sao lại ở chỗ này? Ngày hôm qua là ngươi đánh ta choáng váng?!” Kỳ thực nàng lúc ban đầu nhìn thấy bản thân ở trong này có chút sợ hãi, nhưng vừa thấy đến đối phương nàng lại thấy yên tâm, không biết vì sao, nàng đối Gia Luật Hằng thật yên tâm.

Gia Luật Hằng thấy phản ứng chậm chạp của nàng không khỏi mỉm cười, đi đến bên giường ngồi xuống: “Là ta mang nàngđến.”

“Ngươi dẫn ta tới nơi này làm chi?” Nàng nhíu mày,vẻ mặt khó hiểu nhìn hắn.

Trên mặt mỉm cười bởi vì câu này dần dần rút đi, hóa thành chua sót, ánh mắt hắn lóe lên sau đó dừng ở nàng,từ từ đi đến. Tra Tiểu Tân chỉ cảm thấy thân ảnh hắn cao lớn chậm rãi bao trùm bản thân,ngay cả một tia sang đều nhìn không thấy, trong lòng có chút sợ hãi, đang muốn đẩy hắn ra thì hắn mình đem nàng ôm chặt lấy, lực đạo mạnh đến nỗi hít thở cũng khó khăn.

“Ngươi… Ngươi làm gì a?!” Ngữ khí kinh hoảng lắp bắp nói ra,cả người của Tra Tiểu Tân đều buộc chặt cứng, nàng tự nhiên sẽ không quên trước kia bị Lâu Lan giam lại, hắn từng vô lễ với nàng.

Gia Luật Hằng chỉ ôm chặt lấy nàng,một câu cũng không nói.

Nhận thấy được hắn không có ý kia Tra Tiểu Tân nhẹ nhàng thở ra, giọng mói cũng mềm mại hơn: “Ngươi làm sao vậy?” Hắn rất ít khi có bộ dáng như thế này, cho dù là giả trang 9527 cũng là cả ngày hi hi ha ha,lúc thành Như Hoa thì càng không cần nói luôn bị nàng khi dễ, nói là ngụy trang cũng tốt, nói là dối trá cũng tốt, nhưng nàng cảm thấy có đôi khi hắn thật sự giống như hài tử, trên mặt một tia cảm xúc đều không thể che dấu, vui vẻ chính là vui vẻ, không vui chính là không vui.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »