Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2870 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 176
tiểu lâu,chàng không cần ta sao…..

❊ ❊ ❊

Gia Luật Hằng thở hổn hển ôm thi thể lạnh lẽo kia, hai vai run rẩy, giống như có lốc xoáy xuyên qua ngũ tạng lục phủ của hắn.

Khuôn mặt nam tử trung niên ngủ say trước mắt cứng ngắc, dễ dàng nhìn thấy trước khi chết tâm trạng bạo động, hai mắt nhắm chặt lại như là không muốn nhìn đến nơi không muốn nhìn thấy, nhất là trên cổ gân xanh khua lên,bực bội mà chết.

Phụ hoàng cưng chiều hắn nhất đã ra đi như vậy…

Gia Luật Hằng lập tức cảm thấy năng lực chống đỡ của hắt tất cả đều biến mất, hắn yếu ớt giống đứa nhỏ, ôm chặt thi thể không buông tha. Miệng phát ra thanh âm giống như tiếng khóc nức nở,giọng khàn khàn đè nén: “Phụ hoàng…”

“Ai, đứa nhỏ còn nhỏ không hiểu chuyện, muốn đánh thì đánh ta.” Năm chín tuổi hắn vô ý đánh vỡ bình hoa mà mẫu hậu thích nhất,khi bị đánh khi là phụ hoàng cười ôm chặt hắn, còn vì hắn rơi lệ.

“A hằng,con ở nơi nào?Không đi ra phụ hoàng bỏ đi đó nha…” Khi chơi trốn tìm phụ hoàng luôn dùng chiêu này lừa hắn ra.

“Hằng nhi không khóc, mẫu hậu đi rồi còn có phụ hoàng.” Năm mười hai tuổi kia mẫu hậu chết vì bệnh, khóc muốn ngất khi đó là phụ hoàng ôm chặt lấy hắn gằn từng tiếng hứa hẹn.

“Hằng nhi chạy mau! Chạy a!” Sinh nhật năm mười bốn tuổi ngày ấy có thích khách xuất hiện, là phụ hoàng che ở dưới thân nên trúng một kiến, từ đây bệnh bất ly thân.

… … … … … … …

Chuyện cũ lần lượt xuất hiện, máu Gia Luật Hằng sôi trào một chút đông lại, cả người đông lạnh đến cứng ngắc.

Mấy ngày trước khi tấn công hộ thành, rõ ràng có cơ hội có thể thừa dịp rối loạn tập kích, nhưng là hắn lại buông tha,mang binh rời đi. Nếu lúc ấy hắn bắn liên tiếp mấy tên,Tra Tiểu Tân nhất định trốn không thoát, mà khi đó người của Thập Tam Vương gia Mộc Xuân Phong bị trúng tên, Lâu Lan không quan tâm chiến đấu, hắn rất hiểu Lâu Lan, lúc này Lâu Lan sẽ rút lui quân đội đem hộ thành vừa chiếm được nhường cho bọn hắn.

Nhưng mà hắn không có làm như vậy…

Hắn không muốn nàng hận hắn, cho nên theo lý trí hắn luôn không nặng tư tình nhi nữ nhưng một khắc đó hắn lại lựa chọn rời đi.

Cho nên phụ hoàng tức chết, không xứng đáng với người dân Ấp quốc, hy sinh ngàn vạn binh lính.

Hắn mất đi tất cả, chỉ vì một nữ nhân.

Gia Luật Hằng, ngươi buồn cười cỡ nào.

“Phụ hoàng… Phụ hoàng… Phụ hoàng…” Miệng thì thào, Gia Luật Hằng chậm rãi nâng lên một đôi con ngươi lành lạnh chăm chú nhìn nam tử nhắm hai mắt, ngón tay nhẹ nhàng xoa, gằn từng tiếng thề: “Mất đi một người thân, ta nhất định sẽ đạt được một người thân khác.”

Tra Tiểu Tân,nàng trốn không thoát đâu, trốn không thoát!!!

Một trận đánh từ mùa hạ đánh đến mùa thu, từ từ thật dài, trên đường trở về lá khô bay tán loạn, trước mắt vàng óng ánh.

Trong đội ngũ thật dài có hai cỗ xe ngựa một trước một sau chạy, phía trước là Lâu Lan và Ninh Thanh,còn phía sau là Mộc Xuân Phong và Tra Tiểu Tân. Trên đường để xe ngựa nghỉ ngơi nên đội ngũ dừng lại, không khí yên tĩnh trong lúc nhất thời cũng có chút ầm ỹ.

“A, các ngươi xem nơi đó có mấy con gà rừng, chúng ta đi bắt đi!”Một binh lính hưng phấn chỉ vào trong rừng.

“Được! Đi!” Mấy binh lính khác hưởng ứng nói.

Trong lúc nhất thời vô cùng náo nhiệt,Tra Tiểu Tân cũng từ trong xe ngựa bước ra, ngắn ngủn mấy ngày mà nàng gầy không ít, không còn khuôn mặt tròn đầy, con ngươi oánh nhuận,từ trên xe ngựa đi xuống nàng liền đi tới trước, lại nhìn thấy Lâu Lan một mình lẳng lặng đứng ở bên bờ ruộng nhìn ra xa, tịch mịch như cũ.

Tim đau, nàng đi đến.

“… Tiểu Lâu…” giống như thường ngày vô cùng thân thiết xưng hô, nàng ngưng mắt nhìn nam tử trước mắt thật sâu, trong mắt cầm nước mắt,áo trắng trên người theo gió tung bay, giống như bươm bướm bất cứ lúc nào cũng có thể gãy cánh.

Lâu Lan nghe được giọng nói phía sau cả người chấn động, đè nén tưởng niệm giống như triều thủy một loại vỡ đê,muốn xoay người ôm lấy nàng nhưng là lại nhớ đến lời nói đêm đó Ninh Thanh nói vớ hắn, nghĩ đến Tiểu Tân ôm Mộc Xuân Phong bị thương vào trong lòng, cả người giống như bị định trụ thật lâu không thể chuyển động.

Nhận thấy được hắn lạnh lùng hốc mắt của Tra Tiểu Tân bắt đầu mơ hồ, lại nhẹ giọng hô to một câu: “Tiểu Lâu.” Lúc này đây, trong giọng nói có khẩn cầu và nhẹ nhàng run rẩy, đó là nàng sợ hãi mất đi hắn.

Mắt phượng hẹp dài khép chặt cuối cùng mở ra, ảnh ngược thanh sơn nước biếc lại ánh không ra nụ cười, lòng bàn tay bản thân bị móng tay trảo phá nhưng vẫn cố nén không để nét mặt có chút biến hóa, hắn như tảng đá chạm khắc.

“Tiểu Lâu,chàng không cần ta sao…” Môi run run rốt cục nhịn không được dật ra một tiếng khóc, không biết là gió lớn như thế nào thân hình gầy của Tra Tiểu Tân có chút lay động, chỉ thấy tay áo màu trắng bay bay, nàng mở ra hai tay muốn ôm ấp nam tử đứng trước mắt, nhưng mà, hắn lại tránh ra, chạy đến ôm ấp không còn, Tra Tiểu Tân đứng ngơ ngác nhìn khoảng trống trơn, chấn trụ bất động.

Kỳ thực cự tuyệt người kia càng khó quá nha…

Lâu Lan xoay người rời đi, mỗi một bước đều giống dẫm nát trong lòng bản thân, nặng nề đau, chậm rãi đau.

Y phục huyết sắc cũng như hắn giờ phút này tâm loạn, hỗn độn bay tán loạn, che khuất cô đơn lạnh lẽo.

“Tiểu Tân!”

Một tiếng la lên phá vỡ suy nghĩ đau buồn của Tra Tiểu Tân, giật mình ngoái đầu nhìn lại Ninh Thanh đứng đối diện dung nhan vẫn như cũ rất xinh đẹp.

“Nên đi ăn trưa.” Nàng cầm trong tay một chén cháo đưa cho nàng, ánh mắt khẩn cầu.

Tra Tiểu Tân biết ý của nàng,nàng hi vọng bản thân đút cho Mộc Xuân Phong, chẳng qua là, nàng ngoại trừ nhận lấy còn có thể như thế nào đây?! Yên lặng cằm chén áo kia, nàng không lên tiếng rời đi.

Trên xe ngựa một mảnh yên tĩnh, ngẫu nhiên có thể nghe được vài tiếng ho khan lại chậm rãi biến mất.

Vén rèm lên nàng nhìn thấy Mộc Xuân Phong lấy tay áo che miệng,lông mày nhíu chặt, giống như cố nén đau đớn, chẳng qua là đau đớn này nhìn đến nàng một khắc đó tất cả đều biến mất, hóa thành mừng như điên. Tim lạnh lẽo đột nhiên khôi phục một tia ấm áp,Tra Tiểu Tân bất động thanh sắc đi lên ngồi xuống bên cạnh giúp hắn ăn cháo.

Cứ như vậy một lát sau…

Mộc Xuân Phong bởi vì người bị trúng tên hơn nữa đường sá xóc nảy cho nên khí sắc vẫn suy yếu,nổi bật là một đôi con ngươi ẩm ướt trơn bóng, hắn không yên lòng tra đưa mắt nhìn sang Tiểu Tân, thật lâu sau, mới đạm cười nói: “Nếu không muốn cùng ta ngồi chung một cỗ xe ngựa, không cần miễn cưỡng bản thân.”giọng nói của Xuân Phong nhẹ nhàng, cũng như người của hắn, làm cho người ta ấm áp.

Tay đang cằm chén cháo,Tra Tiểu Tân lập tức ngẩng đầu: “Không có… Ta…” Muốn giải thích nhưng lại không biết giải thích từ đâu.

Hai người cứ như vậy trầm mặc trong chốc lát.

“Không cần miễn cưỡng bản thân làm chuyện gì, nhân sinh khổ đoản. Ta biết nàng thương hắn, đừng miễn cưỡng bản thân,sau khi trở về… Khụ khụ, ta sẽ buông nàng ra…” Mộc Xuân Phong vân đạm phong khinh cười nói, vừa nói vừa che miệng, một gương mặt tái nhợt ho khan cũng từ từ khôi phục huyết sắc hồng nhuận.

“…” Tra Tiểu Tân tâm loạn như ma nghe lời hắn nói, không lên tiếng.

“Kỳ thực ta lần này đến chính là muốn nói với nàng một câu tạm biệt. Từng có được nàng là đủ rồi,không cần yêu cầu quá xa vời.” Mộc Xuân phong ho khan chăm chú nhìn nàng chân thành nói, mặt vẫn là nhàn nhạt ý cười.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »