Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2922 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 143
nếu không thể yêu nàng, như vậy yêu ai cũng vậy..

❊ ❊ ❊

Mạng cho là không để ý!Nàng mất đi do bày mưu kế cho con đoạt được lòng Ninh Thanh nhưng con làm thế nào báo đáp nàng?!”

“…”

“Bởi vì Ninh Thanh!Con trở nên vì tư lợi! Lãnh huyết vô tình! Không giống bản thân! Nãi nãi đối với con thật thất vọng con có biết hay không… Khụ khụ.” Nói xong lão tổ tông đột nhiên kịch liệt ho khan, quải trượng cũng gõ trên mặt đất.

Mộc Xuân Phong kích động chạy đến đỡ lấy bà,trong con ngươi đen tơ máu che kín nhìn qua vô cùng mệt mỏi, gấp giọng nói: “Nãi nãi, nãi nãi ngươi đừng nóng giận, con nhất định sẽ tìm được Tiểu Tân, nhất định!” Hắn nhất định sẽ tìm được nàng, cũng sẽ không thể cho nàng biến mất khỏi tầm mắt bản thân.

Sau khi trở lại kỳ quốc Tiểu Tân mới biết được chuyện mình và Lâu Lan biến mất tích gây ồn ào huyên náo, vì sợ Mộc Xuân Phong lo lắng vì thế chạy nhanh đi đến Mộc vương phủ.

Khi Vừa bước vào vườn hoa liền nhìn thấy bọn nha hoàn không yên lòng đang cắt mấy lá cây khô, cắt cả đóa hoa cũng chưa phát giác,mà bọn gia đinh nam vừa ủ rũ ngồi dưới đất, tim không khỏi nhảy dựng, chẳng lẽ Mộc vương phủ đã xảy ra chuyện gì?! Vì thế mỉm cười nhìn bọn họ xua tay nói: “Ta đã về rồi!”

“Tiểu Tân tỷ?!”

“Tra tỷ?!”

“Tra Tiểu Tân tỷ?!”

Bọn họ lập tức nảy lên chạy đến ôm chặt Tiểu Tân khóc mặt đầy nước mắt: “Tỳ rốt cục đã trở lại! Chúng ta nghĩ tỷ đã chết!”

Tra Tiểu Tân bị bọn họ ôm đến nổi không thể hô hấp, xấu hổ giật giật khóe miệng: “Ta làm sao có thể chết chứ?!”

“Tỷ không có ở đây cả ngày quả thực là im lặng lại nhàm chán! Một ngày rất là khó qua a!” Một nha hoàn rơi lệ nói.

“Chẳng qua là… Có vài người đều chịu không nổi không có tỷ cho nên xin về nhà làm ruộng!” Một khác gia đinh nói.

Tra Tiểu Tân nghe được ánh mắt trừng trừng, có cần khoa trương như vậy không?! Trấn an bọn họ xong nàng mới đi về phòng lão tổ tông, vừa mới vào liền nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Mộc Xuân Phong giúp đỡ lão tổ tông không ngừng ho khan giống như ở tranh chấp cái gì, Tra Tiểu Tân lập tức chạy vội vàng đi tới nói: “Lão tổ tông,bà làm sao vậy?!”

“A! Là Tiểu Tân! Tiểu Tân con đã trở lại?!” Lão tổ tông vừa thấy Tra Tiểu Tân liền hết ho khan, cũng không khổ sở, ôm lấy nàng vui mừng nói, trên mặt lộ nụ cười vui vẻ. Nhưng thật ra Mộc Xuân Phong chỉ là nhìn nàng thật sâu một cái sau đó rời đi, bóng dáng cô độc giống như hắn là người dư thừa.

“A, Mộc Xuân Phong…” Tra Tiểu Tân trong lòng có chút bất an vì thế lên tiếng gọi tên hắn, nhưng là hắn dường như không có nghe cứ chậm rãi rời đi, mà lão tổ tông lại lôi kéo nàng than thở khóc lóc, nói lại mấy ngày nay thật đau khổ,Tra Tiểu Tân đành phải ở lại bồi lão tổ tông cho đến khi bà ngủ mới rón ra rón rén rời đi.

Dưới ánh trăng, hoa viên,có một bóng dáng cô độc ngồi ở trên tảng đá uống rượu.

Tra tiểu tân hít một hơi mới đi đến hắn bên người ngồi xuống, nhanh tay đoạt lấy bình rượu trong tay hắn liền uống, ai ngờ bị nghẹn làm ho khan, tức giận liếc hắn một cái trỉ trích nói: “Tại sao lại uống rượu nóng như vậy a! Ngươi tưởng…” Nói chưa xong miệng lại mở lớn, sững sờ nhìn hắn ôm chặt lấy người của mình.

“Nàng không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi.” Mộc Xuân Phong ôm lấy nàng một lần một lần nửa nỉ non nói, giọng nói có chút khàn khàn.

Tra tiểu Tân trong lòng mềm nhũn, đỉnh đạc vỗ bả vai hắn hào khí nói: ” Tiểu tử ngốc, ta làm sao có thể có việc gì chứ?! Ta đáng yêu như vậy ông trời ngàn vạn lần luyến tiếc không để ta chết sớm đâu!”

Hắn ôm lấy nàng trầm mặc nghe, không nói được một lời, chỉ là hai tay dần dần dùng sức buộc chặt đem nàng ôm vào trong ngực, trong lòng nháo loạn nhảy lên, đây là cảm giác chưa bao giờ có.khi nàng biến mất bảy ngày kia….

Bị hắn ôm như vậy một hồi lâu, Tra Tiểu Tân cảm thấy ôm như vậy lỡ bị người khác nhìn thấy nhất định là có ý nghĩ kỳ quái, vì thế khuyên nhủ hắn: “Ta nói, ngươi mau đứng lên, bị người khác nhìn thấy không tốt…”

“Ta muốn hỏi ngươi mấy vấn đề.” Hắn cắt đứt lời của nàng, giọng nói bình tĩnh.

Tra Tiểu Tân nhất thời ngớ ra, thật lâu mới gật đầu: “Được, ngươi hỏi.”

Ngửi trên người nàng nhàn nhạt lãnh mai hương trong lòng khó chịu mấy ngày nay dần thả lỏng xuống, chưa bao giờ từng có yên lòng như vậy, Mộc Xuân Phong nhìn chân trời kia huyền lãnh nguyệt, ôm chặt nàng lẩm bẩm nói: “Ngươi thích một người nhưng là nàng cũng là người trong lòng ngươi bạn tốt của ngươi,ngươi nên làm sao bây giờ?”

“Ngu ngốc! Vậy ngươi hẳn là lựa chọn rời khỏi đi rồi chúc phúc cho nàng nha, bởi vì cái gọi là bạn bè thì không thể thích vợ của bạn mình được đâu nha!!” Tra Tiểu Tân nhìn hắn xem thường,lông mày lập tức nhíu lại,vậy ngươi không thể dời tình yêu lên người một nữ nhân khác được được không?

Tim mãnh liệt thắt chặt lại,con ngươi của Mộc Xuân Phong ngoài ra đen tối ra không rõ già khác: “Rời khỏi sao…” Rời khỏi thế giới có nàng,tác thành nàng và hắn sao?

“Đương nhiên rời khỏi nha! Không lùi ra lời lỡ mất một cái bạn tốt và có thêm một nữ nhân làm bạn, một nữ nhân thì tính cái gì?! Ngươi sẽ tìm được một người so với nàng tốt hơn!”

“A, nhưng mà hắn chỉ yêu một mình nàng.”

“Ta nói ngươi rốt cuộc là có nhiều ý nghĩ kỳ quái lắm nha! Tình yêu đâu phải trò chơi mà là theo đuổi là một loại cảm giác! Cảm giác yêu đã tới rồi, cảm giác yêu đi rồi, ngươi nghe theo trong lòng mình là có thể! Nghĩ nhiều như vậy làm chi! Thiếu gì người lúc đầu chán ghét sau đó yêu hắn …” Tra Tiểu Tân nói tới đây mới dừng lại, trong đầu đột hiện lên thân ảnh màu đỏ, trong lòng đột nhiên rối loạn,lúc đầu chán ghét một người sau đó yêu thượng hắn, nàng lúc đó chẳng phải cũng như thế sao?

Thấy nàng đột nhiên không nói lời nào, Mộc Xuân Phong cho rằng nàng đã nhận ra cái gì vì thế nới nàng ra, đây là ba trăm lượng hắn nói: “Ta nói nữ tử kia chính là Ninh Thanh.”

Tra tiểu tân bừng tỉnh không nghe thấy,vẫn ngẩn người.

“Ta yêu là Ninh Thanh.” Hắn còn nói một lần, là nhìn nàng nói cũng là đối chính mình nói, nếu không thể yêu nàng như vậy yêu ai cũng giống nhau…

Bóng đêm vẫn như cũ thâm trầm, hai người đối nguyệt trầm mặc, tâm tư khác nhau.

Trải qua chuyện Tra Tiểu Tân cửu tử nhất sinh tất cả người trong Mộc vương phủ đều đối đãi với nàng rất tốt, từ gia đinh cho tới nha hoàn, lão tổ tông, Tra Tểu Tân gọi một cái đường làm quan rộng mở, ban ngày cùng với lão tổ tông luyện luyện Thái Cực đánh quyền hừ hừ ca bài hát, buổi tối cùng nha hoàn gia đinh cùng chung một chỗ nói chơi đùa cười lạnh nói. Mà Mộc Xuân Phong, sau khi Tra Tiểu Tân an toàn trở về hắn luôn luôn biến mất, có người nói thường nhìn thấy hắn và Ninh thanh tiểu thư ra vào ở các tửu lâu,thái độ thân mật. Nghiễm nhiên chính là tình yêu cuồng nhiệt trong mắt mọi người,tất cả đều là vui vẻ.

Đảo mắt, ba tháng xuân đến, thảo dài oanh phi.

Ánh nắng ấm áp chiếu vào cả vùng đất, hồ nước trong suốt, trên uốn lược không thiếu các tài tử thục nữ, thỉnh thoảng đọc vài câu thơ học đòi văn vẻ.

Tra Tiểu Tân trút đi áo bông thật dày đổi trở lại áo trắng nhẹ nhàng, mang theo vài gia đinh ra ngoài chơi diều, chỉ thấy trên bầu trời xanh thẳm một con khỉ màu sắc rực rỡ… Không đúng, cụ thể mà nói là một Tôn Ngộ Không màu sắc rực rỡ bay tới bay lui, Tra Tiểu Tân khoan khoái chạy qua lại ở bên bãi cỏ,trong miệng cười hô.

“Ai! Nhị sư đệ, tam sư đệ, các ngươi sao chậm thế này?! Nhanh một chút! Nếu không sẽ bị bạch cốt tinh ăn sạch luôn!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »