Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2869 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 157
tiểu lâu đã biết tin tức này..

❊ ❊ ❊

Khói lửa mấy ngày liền, trên chiến trường không ngừng truyền đến tiếng chém giết, âm thanh ngựa hí, đao quang kiếm ảnh,xác chết ở khắp nơi.Khói đen nồng đậm bao phủ cả bầu trời,mây đen nặng nề di chuyển ở trên đỉnh đầu giống như bất cứ lúc nào cũng có thể đổ sập xúông, chống cự lẫn nhau,binh lính có nhóm tiến công rồi ngã xuống, có người bị thương,có người bị vật kim loại cắt đứt.

Vô tình nhất chính là sa trường.

Sinh tử chỉ là chuyện trong nháy mắt.

Cách chiến trường mấy ngàn thước là nơi đóng quân, các liều trại xếp cùng một chỗ làm thành hình tròn, ở trung tâm chính là nơi ở tướng quân,ngoại trừ mấy binh lính canh giữ ở bên ngoài, mấy người khác thì chia nhau đi tuần tra.

Sắc mặt Lâu Lan u ám đứng ở trước bàn đọc nghe một tướng quân quỳ gối ở trước mặt mình bẩm báo tình huống nhiều ngày qua, theo người nọ bẩm báo càng nhiều, sắc mặt hắn càng đen,cho đến khi phát ra một tiếng gầm nhẹ.

“Đần độn!”

Tướng quân kia nghe được hắn mắng chửi sợ tới mức nằm sấp quỳ gối: “Là lỗi của thuộc hạ! Thuộc hạ đã không thể bảo vệ cho dã đảo!!!”

Chỉ nghe tiếng vang “Rầm rầm “,Lâu lan đem tất cả đồ trên bàn hất rơi xuống đất,hô hấp nhanh chóng khô ráp của hắn tỏ rõ hắn hiện tại có rất tức giận, một đôi mắt phượng hẹp nheo lại rồi mở ra,chợt lộ ra sắc bén, ngón tay đặt trên bản đồ quân sự gằn từng tiếng khiển trách: “Dã đảo bốn phía toàn nước, dễ thủ khó công! Các ngươi lại để hắn chiếm đóng!”

“Nhưng mà.. nhưng mà Gia Luật Hằng xảo quyệt như vậy, hắn dùng rơm phủ trên thuyền thu hết toàn bộ bên…” Người nọ tính giải thích lại bị Lâu Lan đột nhiên hét to một tiếng dọa đến hắn ngậm chặt miệng.

“Thuyền cỏ!” Nhắc tới câu này Lâu Lan càng là trong cơn giận dữ, dùng sức xé bản đồ bỏ: “Làm một tứơng quân lãnh binh đánh trận ba năm, ngươi ngay cả chừa cho bản thân một đường lui cũng biết sao?!Không sai, dùng tên là có thể bức lui bọn họ, nhưng đem tất cả tên dùng hết có phải quá mức ngu xuẩn không! Chẳng lẽ ngươi không biết bọn hắn muốn dụ ngươi trúng kế sao?!” Không thể không thừa nhận hắn khi nghe diệu kế kia trong lòng đã thầm than, nhưng càng phẫn nộ là, hắn là thuộc hạ nhưng lại không nhìn ra đây là kế!

Đầu của tướng sĩ kia ép càng thấp: “Là thuộc hạ sơ ý, thuộc hạ thấy hắn tấn công dã đảo mình hai năm lại chưa công, cho nên buông lỏng cảnh giác mới có thể gây ra kết quả như lúc này.”

Lâu lan im lặng không tiếng động, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm một góc bản đồ bị xé hư, lạnh giọng hỏi: “Bọn họ hiện tại tấn công đến đâu rồi?”

“Chiếm xong dã đảo sau đó bọn họ lại hướng tới tấn công vùng sát biên giới, ý múôn đem binh lính canh giữ vùng biên giới giết hết, sau đó từng bước một tấn công công thành cho đến đánh tiến kỳ quốc.” Biên thùy của Kỳ quốc chỉ bảo vệ hai bên trái phải, nếu phòng tuyến này bị phá, như vậy thời điểm kỳ quốc bị chiếm lĩnh cũng sẽ không xa, chờ tất cả thành đô bị chiếm đống,Kỳ quốc bên trong trống rỗng, chỉ chờ người đến chiếm.

“Hiện còn bao nhiêu binh lính?.” Hắn nén đi lo lắng suy nghĩ trầm giọng hỏi.

“… Mười… Mười vạn, bọn họ có ba mươi vạn.”Giọng nói của người nọ càng ngày càng nhỏ, yếu ớt như muỗi.

Lâu Lan nhăn mày lại thật sâu, nếu dùng mười vạn ngăn cản ba mươi vạn binh lính kia không thể nghi ngờ là chịu chết,khi bọn họ tấn công cửa biên thùy thì mấy binh lính khác điều được điều đấn, nghĩ vậy liền ra mệnh lệnh: “Thông báo cho tất cả binh lính chờ trời tối đi tới chiếm thành.”

“A? Chiếm thành!? Biên thùy bên kia sao?!” Người nọ có chút giật mình, kia chẳng phải là giống như buông tha phòng thủ cho phía đối phương.

“Dài dòng cái gì! Mau đi thông báo xuống!” hắn xoa lên huyệt thái dương đau nhức, hít sâu một hơi, xem ra lần này trận đánh không tốt, đối phương không biết nhờ ai làm quân sư, lại đem bố cục của hắn nhiều năm trước tất cả đánh loạn! Tướng sĩ kia nghe xong lời nói của hắn mặc dù có chút nghi ngờ nhưng đành lui ra làm theo, hắn vừa đi một người khác lại vào,Lâu Lan phiền càng thêm phiền, nói lớn: “Lại có chuyện gì?!”

Sắc mặt binh lính Kia sợ hãi, nghe xong hắn hét sợ tới mức quỳ rạp xuống đất, nơm nớp lo sợ: “Mộc… Mộc vương gia hôm nay đại hôn.”

“Đại hôn?” Lâu lan lặp lại lời nói, thấy thần sắc hắn né tránh thật là khả nghi, lớn tiếng nói: “Đại hôn với ai?!” Kỳ quái, thập tam vương đệ không phải mười ngày trước mới thành thân một lần sao, hay là hoàng thượng lại ban thưởng hôn lễ?! Vì sao người báo tin nhìn mình vẻ mặt sợ hãi như thế?!

Bị ánh mắt sắc bén như kiếm của hắn làm cho hít thở không thông, binh lính kia dứt khoát nói thẳng ra: “Bẩm, bẩm báo Lâu tướng gia,hôm nay sau khi ngài đi rồi Mộc Vương Gia thỉnh hoàng thượng tứ hôn,ngài ấy muốn thành thân với một nàng tên là Tra Tiểu Tân, ngay tại hôm nay!”

Nói xong hắn nhanh chóng nhắm lại con ngươi chờ đợi bão táp nhanh kế tiếp, thân thể sợ tới run rẩy, sau khi hắn nói xong không khí yên tĩnh đến kỳ lạ,yên lặng không giống tiếng ngựa hí trên sa trường.

Lâu Lan hít sâu ngực kịch liệt phập phồng, một đôi mắt phượng hẹp dài thất thần nhìn chằm chằm đống hỗn độn.Trong mắt tràn ngập không thể tin và suy nghĩ hỗn loạn, vương đệ muốn thành thân với nàng?! Vương đệ lại chính miệng đưa ra tứ hôn, ngay tại hôm nay!!!

Thấy hắn hồi lâu không có mở miệng, tên binh lính truyền tin kia giống như đứng trên đống lửa, như ngồi đống than, lén lút đi ra ngoài.Ngay khi hắn vừa chuồn ra thì nghe bên trong truyền đến một tiếng hét như người bệnh tâm thần,ngay cả không khí cũng chấn động,làm hắn sợ tới mức đụng trúng chiếc ghế ngã xuống đất.

Lâu Lan giống như điên dùng sức đập bể đồ vật trong lều, sợi tóc hỗn độn che khuất khuôn mặt hắn yêu dị quyến cuồng, cắn chặt đôi môi đỏ ửng dùng sức hét ra ba chữ: “Mộc, Xuân, Phong!”Tiếp theo chỉ nghe “Rầm rầm rầm” vài tiếng, cái gì có thể đập đều bị đập nát,trong phòng là một đống hỗn độn.

“Lâu tướng gia,ngài,ngài trở vềsao?” Mới đi ra vài bước binh lính lại run rẩy đi vào, không có biện pháp,thư trong tay phải giao cho hắn, hắn nhất định phải hỏi.

Hắn đứng trong đống hỗn độn có vẻ cô đơn suy sụp, một gương mặt diễm lệ ngày xưa bây giờ trở nên tái nhợt như tờ giấy, nắm chặt mười ngón run rẩy không hợp lại được, là phẫn nộ hay là bi phẫn, mạng của mười vạn binh lính đều ở lòng bàn tay hắn, nếu hắn hôm nay rời đi tất nhiên có thể đem nàng đoạt lại vào trong tay hắn, nhưng mà hắn không thể, hắn vừa rời khỏi Gia Luật Hằng nhất định phá tan phòng tuyến bốn phía giết hại, khi đó, toàn quân bị diệt.

Binh lính đó lại không muốn sống hỏi một câu: “Lâu tướng gia, ngài…”

“Hồi bẩm hoàng thượng, ta không thể tham gia, còn có.” Đè nén thật lâu hắn mới mới nói một câu, trong con đều bị tơ máu che kính, thương tang thê diễm,nhìn thẳng binh lính đi môi mỏng trương động: “Chúc bọn họ hạnh phúc.”

Đầu mũi đao, ở trong ngực hắn hung hăng chém xuống.

Đúng vậy, chúc bọn họ hạnh phúc.

Hắn và nàng trong lúc đó bỏ lỡ nhiều lắm thứ, cho dù hắn biết nàng muôn vàn không đồng ý gả cho Mộc Xuân Phong, nhưng mà hôm nay hắn không trở về, nàng sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho hắn, hắn không có cách ép bản thân bỏ rơi mười vạn nhân mệnh chỉ vì tình cảm của bản thân, hắn làm không được, làm không được.

Cho nên để cho nàng hận hắn đi.

“Lâu tướng gia…” Tên kia binh lính kinh ngạc nghe thấy hắn trả lời, trong lúc nhất thời cảm xúc lẫn lộn.Tất cả người dân kỳ quốc đều biết là Tra Tiểu Tân là người hắn yêu, hôm nay đối địch, hắn có thể vì đại nghĩa mà hy sinhyêu, làm sao người ta không cảm động?!

Giống như là già nua trong nháy mắt, hắn thực đã mệt mỏi ở cũng nói không nói một chữ nào, chỉ xua tay kêu hắn đi, hồng y tao nhã tuyệt nhiên như là đóa hoa bị giẫm nát, mất ánh sáng, ảm đạm vô sắc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »