Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2997 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 170
ngoại trừ ở lại bên người ta,nàng chỗ nào cũng không thể đi..

❊ ❊ ❊

Thân thể của Lâu Lan luôn luôn cường tráng, chỉ là trong khoảng thời gian này xảy ra rất nhiều chuyện,từ ngày nàng rời khỏi Lâu phủ mãi cho đến chiến tranh thắng lợi hôm nay, hắn chưa bao giờ có cảm giác yên giấc, thêm nữa bất luận là xuân hạ thu đông hắn chỉ khoác duy nhất một chiếc áo choàng, hàn khí nhập thể, trọng thương cả người chống không nổi nên ngất đi.

Một bàn tay cầm chặt tay hắn đặt ở gò má nhẹ nhàng ma sát,Tra Tiểu Tân rưng rưng mỉm cười: “Còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt không? Ngày đó ta mặc xong quần áo muốn chạy trốn, nhưng mà vừa mặc vào đã bị chàng ôm vào trong ngực, phản ứng lúc ấy đầu tiên của ta chính là, a, nam nhân này đẹp quá…” Nói xong tầm mắt dừng ở chỗ trúng tên thật sâu trên cánh tay, lệ bỗng nhiên rơi xuống.

“Ta quả thật rất sợ chàng,một khắc chàng đem ta ép lên giường, chàng nói với ta”An Ninh, sau nàng nàng vẫn muốn như vậy sao!”Sau đó đi ra khỏi cửa, ta bỗng nhiên thật đau lòng, tay của chàng có phải cũng rất đau,đem cây roi bứt đứt.Kỳ thực ta nhìn thấy được,cũng biết…” Dè dặt cẩn thận mở bàn tay hắn ra, lòng bàn tay trắng nõn có vết sẹo nhàn nhạt.Mặc dù phai nhạt nhưng không thể mất đi được.

Nằm ở trên giường khóe mắt Lâu Lan khẽ run lên,im lặng giống như cái gì cũng không nghe được.

Tra Tiểu Tân nhịn xuống thương cảm, lần lượt hôn lên vết sẹo trong lòng bàn tay hắn: “Còn nhớ rõ đêm sau chàng đánh ta không? Lúc chàng hỏi ta có đau không, ta nghĩ, chính là lúc đó ta thương chàng.”Lòng bàn tay bị hôn bỗng nhiên cứng ngắc,Tra Tiểu Tân lập tức nhìn lại lại hắn chỉ thấy hắn một mặt trầm tĩnh an tường,chưa từng tỉnh qua.

“Tiểu Lâu, ta từng nghĩ tới.Nếu chàng vẫn không cách nào ta với than phận thê tử của Mộc Xuân Phong ở cùng một chỗ, như vậy, sau khi trở về…” Phiền muộn trong lòng cuối cùng bất đắc dĩ hóa thành một câu nhẹ như khói sương.

Con ngươi của Lâu Lan khép chặt bỗng nhiên chậm rãi mở ra, nhìn một mặt nữ tử đau thương ngồi ở bên giường, ánh nến mờ nhạt càng hiện ra thân ảnh mảnh mai của nàng.

Tra Tiểu Tân cúi đầu xoa xoa khóe mắt không ngừng chảy lệ, hít một hơi thật sâu cười cười,khi mở miệng giọng nói nhỏ đến nổi không thể nghe thấy: “Chàng không cần ta, ta liền rời đi, đi một nơi rất xa, đại mạc cũng tốt, sông dài cũng tốt, sẽ cách chàng rất xa, như vậy, hai huynh đệ chàng sẽ không bởi vì ta trở mặt thành thù.” Nói xong, nhỏ giọng nức nở đứng lên.

Nàng rời đi,mới là biện pháp duy nhất.

Nếu nàng chết, sự việc này sẽ trở nên tệ hơn.

Đang lúc nàng đau khổ một giọng nói khàn khàn bỗng nhiên vang lên, đồng thời, tay nàng cũng bị lòng bàn tay lạnh lẽo kia nắm chặt: “Đồ ngốc,nàng muốn đi đâu.”

Phút chốc nâng ánh mắt nhìn con ngươi đen nhánh của hắn,lông mày dày rũ xuống giống như bươm bướm nhẹ nhàng giương cánh.

Cảm nhận được hắn dùng lực nắm chặt tay nàng,Tra Tiểu Tân không khỏi rơi lệ ròng ròng: “Rời đi.”

“Đi nơi nào.” Lông mày tinh xảo của hắn từ từ chau lại, tay mở ra cùng mười ngón của nàng xiết chặt, không tiếng động nói cho nàng biết hắn sẽ không buông nàng ra, sẽ không.

“Đi đến chỗ không có huynh đệ chàng, đi một mình.” Nói mỗi một chữ thân thể giống như là bị đao cứa vào,Tra Tiểu Tân đau đến hô hấp đều bắt đầu run rẩy.

Yên lặng nghe xong đáp án của nàng,Lâu Lan khe khẽ thở dài một hơi, từ trong chăn vươn tay gắt gao nắm chặt ằmnàng c khiến cho nàng đối mặt bản thân, nghiêm cẩn nhìn chằm chằm đôi mắt rưng rưng kia, gằn từng tiếng: ” Ngoại trừ bên người ta,nàng chỗ nào cũng không thể đi.”

Tra Tiểu Tân ngây người, ngây ngốc nhìn hắn, trong lòng lại có cảm xúc gì đó dần dần mãnh liệt.

Hắn đã quyết định?! Hắn theo ý ban đầu đối mặt với thân phận nàng thê tử còn hắn là vương huynh sao?!

Lâu Lan tự nhiên biết trong lòng nàng suy nghĩ cái gì,đôi mắt hẹp dài nhanh chóng hiện lên một tia cảm xúc, ngón tay dịu dàng vỗ về gò má trắng mịn của nàng, nhẹ nhàng ma sát, giọng nói trìu mến: “Nàng cái gì cũng đừng nghĩ, có ta.”

Có ta,cho nên đừng sợ.

Tra Tiểu Tân cảm động nói không nên lời nói, chỉ khóc, hắn nhẹ nhàng cười vì nàng lau đi nước mắt.Tra Tiểu Tân rốt cục bổ nhào vào trong lòng hắn lên tiếng khóc rống.

Hắn đối với nàng kiên trì như thế.

” Ngoại trừ bên người ta,nàng chỗ nào cũng không thể đi.”

” Nàng cái gì cũng đừng nghĩ, có ta.”

Từ hôm nay ta sẽ không nghĩ lung tung, bởi vì ta có chàng.

…………..

Bầu trời trong xanh,dương liễu cả thành tung bay theo gió, thiên ti vạn lũ, vạn lâu ngàn ti.

Người đi tấp nập, mấy ngày trước đây bị mưa to rửa sạch đường lát đá xanh rất sạch sẽ, nhẹ nhàng khoan khoái.

“Ai nha! Ngài đừng quỳ ở đây! Ngài như vậy ta chịu không nổi đâu nha!”

Góc đường một góc xó truyền đến âm thanh ồn ào, lại bị bên ngoài ồn ào náo động nhanh chóng áp chế, không có người nghe thấy.

Đi đến bên trong xem, chỉ thấy một nam tử áo lam mặt mày tuấn tú đang đứng trước mặt một nữ tử hơi mập mạp,cúi đầu xuống giống như ở khẩn cầu cái gì.

Tô Tiểu Lê thấy hắn nghe xong lời nàng nói vẫn là một tiếng không hiểu nóng nảy: “Ta nói này Thập Tam Vương gia! Ta và vương phi ngươi chưa từng quen biết, ta làm sao mà biết nàng đi nơi nào?! Huống hồ ngài là vương gia, thế lực lớn, quyền lực lớn, ngài có thể phái binh lính cả thành đi tìm nàng!”

Mộc Xuân Phong luôn luôn im lặng nghe xong những lời này, rốt cục giật giật nhếch môi, nhẹ giọng nói: “Tình hình chiến tranh khẩn cấp, binh lính đều phái đi biên giới bảo vệ Kỳ quốc, làm sao có thể kêu bọn họ đi tìm người vì ta.”

Một lời nói hợp tình hợp lý, đúng vậy, hiện tại tình hình hai quốc chiến đấu khẩn cấp, làm sao có thể kêu binh lính đi giúp hắn tìm một người mà chậm trễ đánh giặc.

Tô Tiểu Lê nghe xong hắn nói không khỏi nhìn hắn với với cặp mắt khác xưa, người thường này cử chỉ nhẹ nhàng, phong lưu phóng khoáng Thập Tam Vương gia cũng không giống trong truyền thuyết áo lụa là không có nha, ít nhất hắn cũng không bị tình cảm mê hoặc đến chuyện gì cũng không làm.

“Cầu ngươi nói cho nàng ở đâu, ta chỉ cần nhìn nàng một lần thôi.” So với lời nói nhỏ từ trong miệng hắn nói ra,thì đôi mắt nhìn không ra cảm xúc gì, giống như linh hồn bị người ta rút đi.

Đường đường Thập Tam Vương gia vì một nữ nhân đối nàng ăn nói khép nép, trong long của Tô Tiểu Tê nhất thời cảm khái ngàn vạn.Hắn là vương gia tự phụ như vậy có thể thối lui một bước lớn như vậy, nhưng là nghĩ đến hắn bức Tra Tiểu Tân cùng với hắn thành than nàng tức giận đến thở ra hơi, vì thế thái độ cũng ác liệt hơn: “Ta nói không biết là không biết, đừng làm trở ngại ta mua đồ ăn!” Nói xong lập tức rời đi.

“Bộp” Một tiếng chấn chấn động bước chân của nàng, âm thanh này không phải là…

“Cầu ngươi nói cho ta biết nàng ở đâu, ta nhất định sẽ không đã thương nàng.”

Bởi vì lâu ngày chưa có giấc ngủ ngon giọng nói suy yếu chậm rãi truyền ra, chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ đều kịch liệt chấn động.Tô Tiểu Lê phút chốc xoay người ngay trước mắt là một gương mặt tái nhợt gầy yếu làm người ta giật nảy mình, mặt vẫn tuấn tú, chỉ là hình dáng so với trước rõ ràng gầy hơn, mi là mi, mũi là mũi, mắt là mắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »