Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2989 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 108
bị người đáng ghét liên tục hôn hai lần..

❊ ❊ ❊

Chẳng qua chỉ là động tác đơn giản lại được hắn suy diễn phong tình vạn chủng,yêu mị thấu xương.

Mấy nữ tử đứng xem nãy giờ không ngừng thét chói tai,có còn người ngất xỉu,nhất thời xung quanh đều hỗn loạn chỉ có nàng cùng hắn đang nhìn nhau đứng im bất động, ánh trăng ngoài cửa sổ yên tĩnh dịu dàng chiếu vào thân người.

Bị người đáng ghét liên tục hôn hai lần…

Tra Tiểu Tân tức giận đến toàn thân phát run,ánh mắt trong suốt phát sáng bỗng nhiên liền mơ hồ đứng lên, nàng vì chuyện Lâu Lan mà đau lòng, lúc này, lại bị đệ đệ hắn khi dễ!!! Nàng đứng dậy dùng sức đập bàn rống to: “Là vương gia thì rất giỏi sao? Là vương gia thì có thể tùy tiện nhục nhã người ta sao?! Là vương gia có thể bám chặt ta không tha sao?!” Một câu nói chứa hết nỗi oan ức của nàng,chẳng qua nước mắt vẫn quật cường không chịu rơi xuống.

Đang vuốt ve môi mình động tác của hắn ngừng lại,Mộc Xuân Phong nhìn nữ tử trước mắt đang cắn chặt môi đè nén cảm xúc bi phẫn, ngày xưa đôi mắt đen vui vẻ giờ phút này nhìn lại thấy phiền muộn hơn, ánh trăng ấn ra lệ quang,như sao lóe ra ánh sáng,nàng nhỏ nhắn đáng thương như vậy. Không biết tại sao hắn lại có chút không đành lòng,giọng nói cũng thay đổi giống như dỗ tiểu hài tử dịu dàng nói: “Ta chính là thích ngươi, không có ý gì khác.” Hắn quả thực không dám thừa nhận bản thân đối với nàng từ bỏ kế hoạch ôn nhu kế,còn có tình cảm khác…

“Chúng ta thi uống rượu!Nếu ngươi thua!Về sau đừng bám lấy ta!” Nàng đối với người dịu dạng thường không có kế họach, hôm nay nàng chỉ muốn cùng hắn chấm dứt! Nói xong không đợi hắn đồng ý nhấc một bầu rượu uống từng ngụm từng ngụm, rượu nóng bừng như lửa tràn vào yết hầu nàng,cả ngực và bụng như bị thiêu đốt,nàng nhíu mày cắn răng dùng sức nhấc rượu lên cao uống hết.

Mộc Xuân Phong giật mình nhìn ánh mắt khó hiểu của nàng liền đứng lên.

Tra Tiểu Tân nhìn hắn dương dương tự đắc trong tay cầm bầu rượu trống không, khiêu khích nói: “Ta đã uống xong rồi! Ngươi uống nhanh!”

Nữ nhi hồng là loại rượu nồng nhất,nam tử uống mộ bầu chắc chắn ngất,tửu lượng tốt nhất cũng không quá ba bầu rượu,nàng lại một ngụm uống cạn một bầu, thật là nữ nhân quật cường làm cho người ta đau lòng.Mộc Xuân Phong cười cười,tay lấy đại một bầu nhìn cũng không nhìn uống vào,trong nháy mắt một bầu rượu đã bị hắn uống hết,sắc mặt không hề đổi sắc,giống như đang uống nước vậy vẫn tao nhã như trước.

“Ngươi…” Nàng cho rằng hắn chỉ là công tử phong lưu căn bản không biết uống rượu,ai ngờ lại là người thâm tàng bất lộ, Tra Tiểu Tân buồn bã uống thêm một bầu rượu,sau khi uống hồng mặt đã thoáng hồng,ánh mắt mê mang đứng lên miệng nói gì không rõ: “Đến phiên ngươi… Ngươi …”

Mộc Xuân Phong ánh mắt nghiền ngẫm càng sâu, lần hai uống một hơi cạn sạch.

Cứ như vậy, một bầu, hai bầu, ba bầu…….

Uống xong bầu rượu thứ năm Tra Tiểu Tân ngây ngốc cười rộ lên,toàn bộ mặt đều đỏ,say đến nỗi mắt lờ đờ mông lung nhìn hắn cười hì hì: “Uống… Uống xong rồi…” Vừa nói xong, cả người liền ngã thẳng xuống phát ra một tiếng “Oành” thân hình thành chữ đại.

“A,nữ nhân ngốc!” Hắn cười thật to tiến đến kéo nàng lên.

Tra Tiểu Tân cau mày,tay xoa đầu giống tiểu hài tử không ngừng hô đau: “Đầu đau quá… Đau quá…” vừa ngã xuống đất đầu vừa khéo chạm đất, đau đến chóng mặt.Mộc Xuân Phong đỡ lấy cả thân mình mềm nhũn của nàng,đôi tay nàng trên mặt hắn loạn trảo còn không ngừng rên rỉ, giọng nói khóc nức nở: “… Đau chết ta … Đau…”

Mộc Xuân Phong lòng mềm nhũn, tính tình thay đổi tay nhẹ nhàng xoa cái ót của nàng,động tác mềm mại hỏi: “Còn đau không?”

Tra Tiểu Tân lúc đầu nhíu nhíu mày,say đến nổi thấy phía trước toàn sương mù,sau đó lắc đầu: “Đau…”

Mộc Xuân Phong cảm thấy buồn cười, xem ra nàng say rồi,nghĩ vậy hắn đỡ nàng đi về phía hữu cầu tất ứng, dọc theo đường đi Tra Tiểu Tân vừa hát vừa nói, cảm xúc phấn khởi, phấn khởi đến nỗi người đỡ nàng lúc này là ai nàng cũng biết,tay nắm chặt cánh tay hắn.

“Mộc Xuân Phong,tên khốn này!Dám chuốc say bổn cô nương, ngươi chết sẽ không tử tế được!” Tra Tiểu Tân mắng hắn nhấn mạnh từng chữ không rõ ràng, chân còn đá lung tung về phía trước giống như có người nào đó đứng trước mặt cho nàng đá.

Mộc Xuân Phong nghe được nàng trách móc mình không giận ngược lại trong mắt tràn đầy ý cười,tay ôm lấy eo nhỏ thon thon của nàng,chế nhạo nói: “Ngươi nha? Ngươi bây giờ ước gì hắn chết sao?”

Tra Tiểu Tân mơ màng nghe thấy có người nói,nhất thời phản ứng lại lớn tiếng nói: “Ta muốn khoét mắt hắn!” Vừa nói xong nàng đứng thẳng nhưng thân mình lại mềm nhũn ngả vào lòng hắn.

“Hả? Vì sao?” Tuy trong lòng có chút không vui hắn vẫn cười hỏi nàng nhưng vào lúc này Tra Tiểu Tân lại lảo đảo đi tới phía trước đá lung tung,tay hắn dùng sức ôm chặt sau lưng nàng,lập tức cả người nàng ngả nhào vào lòng hắn, miệng dín chặt trên cổ hắn, nhất thời toàn thân hắn máu đều sôi trào. Mộc Xuân Phong ánh mắt thâm thúy cúi đầu nhìn đôi mắt đen trong lòng mình.

“Bởi vì… Bởi vì…” Tra Tiểu Tân miệng dán trên cổ hắn lúc mở lúc khép, cánh môi mềm mại vô tình chuyển động phun hơi nóng.

Mộc Xuân Phong hô hấp có chút khó khăn nhưng vẫn giữ bình tĩnh, khẽ mỉm cười tiếp nhận lời nàng: “Bởi vì sao?”

“Bởi vì ánh mắt hắn rất hư… Bởi vì hắn luôn dùng ánh mắt không có ý tốt nhìn ta… Bởi vì, bởi vì hắn luôn cố ý chọc ta… Hắn là trứng thối…” Tra Tiểu Tân vừa nói, tay mềm mại vô lực đánh mạnh vào ngực hắn.

Cổ ngưa ngứa cảm giác như sóng biển ập tới, trên người nàng chỉ có duy nhất mùi sữa nhàn nhạt nhưng lại lay động tâm tư hắn vì tránh xuất hiện thêm nhiều cảm giác khác thường hắn đem nàng ngã lên vai hắn,sau đó tiếp tục đỡ nàng đi về phía trước, khóe miệng gợi lên một chút: ” A!Hắn rất hư? Vậy ngươi có thích hắn hay không?”

Đầu nàng cuối xuống một chút,Tra Tiểu Tân ý thức hỗn loạn lẩm bẩm nói: “Thích…”

Mặc dù không thích nàng nhưng nghe những lời đó bước chân liền dừng lại, tay đặt bên hông nàng bất giác ôm chặt, chặt đến nỗi Tra Tiểu Tân không thoải mái rên thành tiếng,ánh mắt hắn nhìn gò má nàng đến đôi mắt đen nhánh kia, nửa cười giỡn nửa chân thành nói: “Ngươi…”

“Lâu Lan,chàng có biết ta thích chàng bao nhiêu không, Lâu Lan… Lâu Lan…” Nàng cắt đứt lời nói của hắn, không ngừng nói lời vô nghĩa.Gương mặt đỏ hiện lên ưu thương,một tay nắm lấy cánh tay hắn thật giống như Lâu Lan, thật gống…..hắn.

Máu ngưng động bắt đầu hồi phục bình tĩnh hắn hít sâu một hơi sau đó tiếp tục đi đến phía trước,đường phố tối đen không có ánh sáng chỉ có ánh trăng mê ly chiếu trên nền đá xanh.

“Ta trước tiên lấy mắt hắn sau đó may cái miệng hắn lại, hắn lại dám hôn ta… Đáng ghét!”

“…” Sau đó, Sau đó còn muốn chặt tay hắn,về sau để hắn không có cách nào sờ ta… Đụng đến mặt ta …”

Tiếp theo,bất luận Tra Tiểu Tân nói cái gì hắn cũng không mở miệng,trầm mặc về phía trước,đi thẳng đến trước cửa hữu cầu tất ứng.Lúc này Tra Tiểu Tân mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Mộc xuân phong chăm chú nhìn nàng đang ngủt,tay hắn chậm rãi xoa lên môi nàng giọng nói nhẹ nhàng: “Nhớ kỹ,hôm nay ngươi không uống qua ta,ngày mai chúng ta sẽ là bạn bè.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »