Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2943 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 190
lâu lan giống như điên tìm tiểu tân..

❊ ❊ ❊

Tra Tiểu Tân không nói chuyện, mà lẳng lặng nhìn hắn, để cho ngũ tạng lục phủ chịu được mưa to quất vào, đau da muốn bị lột ra.

Mộc Xuân Phong cũng biết nàng đang nhìn hắn,tim hắn làm sao không đau?! Chẳng qua là hắn không thể biểu lộ ra! Vì thế đỡ Ninh Thanh dậy dịu dàng nói: “Về phòng tắm rửa một chút, vết thương trên người nàng để ta đến bôi thuốc.” Nói xong đỡ nàng chậm rãi đi vào phòng nghĩ, Ninh Thanh chỉ cảm thấy hạnh phúc đến quá nhanh, nàng nhất thời cảm thấy như lạc trong mộng không muốn tỉnh, để hắn đỡ bản thân rời đi.

Lão tổ tông vốn muốn hỏi hắn nhưng mà bà biết mặc dù Mộc Xuân Phong làm việc có chút khoa trương, nhưng làm việc đều có cân nhắc,làm nãi nãi cũng chỉ có thể trầm mặt đứng xem.

Mắt thấy Mộc Xuân Phong rời đi, mặt của Tra Tiểu Tân không chút thay đổi đứng lên, nàng bình tĩnh dáng vẻ giống như nữ tử dịu dàng, chẳng qua là, nhìn nàng như vậy có chút đáng sợ, bởi vì nàng bình thường luôn hi hi ha ha, nàng đi đến trước mặt lão tổ tông cúi đầu vài cái,sau đó đứng dậy, trầm mặc đi ra ngoài, bóng dáng gầy yếu, giống như gió thổi qua sẽ ngã xuống.

Nàng vừa đi, phía sau bảy miệng tám lời mở nghị luận,Lâu Lan dùng quyết tâm rất lớn mới không để bản thân liều lĩnh đuổi theo, tất cả những việc này xảy ra quá đột nhiên, nghĩ đến đây,mắt phượng hẹp dài hiện lên một tia lệ khí, Mộc Xuân Phong!!!

Nhờ có nhạc đệm, không khí rất nhanh lại khôi phục như cũ, uống rượu, đàm tiếu.

Lâu Lan bất động thanh sắc đứng dậy đi về phía sau vương, hắn quả thật không ngờ Mộc Xuân Phong lại làm ra hành động điên cuồng như vậy, hắn chỉ biết hiện tại hắn rất phẫn nộ! Hắn rất muốn nắm cổ Mộc Xuân Phong hỏi hắn, hắn đã Tiểu Tân nhường cho Vương đệ mà hắn dám vứt bỏ sao?

Một người ngăn lại hắn.

“Lão tổ tông?!” Lâu Lan híp lại con ngươi hiểu ý nhìn bà.Nếu bà chỉ là sợ hắn tức giận đánh Mộc Xuân Phong thì không cần lo, hắn có thể cam đoan hắn sẽ không vì kích động mà rat ay với Mộc Xuân Phong.

Lão tổ tông hình như hiểu trong lòng hắn suy nghĩ cái gì,nên mỉm cười, nói: “Xuân phong làm tất cả mọi việc đều vì ngươi nha.”

Như là không thể tin lời nói của bà,vẻ mặt của Lâu Lan trong nháy mắt biến hóa, cuối cùng lấy lại bình tĩnh.

“Tiểu Tân mang hoài hài tử của ngươi, cho nên Xuân Phong mới hưu nàng chỉ vì để nàng một lần nữa có thể trở lại bên cạnh ngươi, vì sợ Tiểu Tân tâm tình không tốt, cho nên không có nói chuyện đứa nhỏ cho nàng biết, cũng là sợ nàng biết mình có đứa nhỏ nhưng lại cùng người không thấy rõ tương lai sẽ làm nàng thương tâm.” Lão tổ tông đem tất cả mọi việc nói ra hết.

Lâu Lan vẫn đứng không nhúc nhích,con ngươi thay đổi trong nháy mắt, đang vị vây trong kinh ngạc nên không phản ứng kịp.

“Hài tử ngốc, mau đuổi theo đi, còn đứng đây làm gì?” Lão tổ tông cười nói, ánh mắt đầy nuông chiều. Đứa nhỏ này là bà từ nhỏ nhìn đến lớn, không phải là huynh đệ nhưng lại thân hơn huynh đệ, chẳng qua là một người nóng một người lạnh.

Lâu Lan đứng trong chốc lát bỗng nhiên như gió chạy ra ngoài, tốc độ nhanh đến nỗi không nhận không rõ, chỉ có thể nhìn thấy bong dáng màu đỏ thoáng qua.

Trên đường lạnh tanh không một bóng người, ngẫu nhiên có gió thổi qua, vài miếng lá khô bay xuống, tăng thêm buồn tẻ.

Lâu Lan giống như điên ở trên đường tìm kiếm, kêu to, hồng y giống như bươm bướm mở ra, y dưới áo là khuôn mặt trắng nõn tuấn lệ, một đôi mắt phượng hẹp dài hàm chứa lo lắng nhìn quét chung quanh, thật giống như chỉ cần liếc mắt một cái không thấy,mất đi người trân quý cả đời. Hắn không ngừng la lên.

“Tiểu Tân! Nàng ở nơi nào?!”

“Tiểu Tân, đi ra được không?!”

“Tiểu Tân… Tiểu Tân… Tiểu Tân…”

Đường phố vắng lạnh thỉnh thoảng phát ra hồi âm, một vòng một vòng như gợn sóng tản ra,tác động lòng người. Lâu Lan không biết mệt mỏi đi qua mỗi góc phố lớn ngõ nhỏ,không ngừng gọi lớn, mãi cho đến giọng nói khàn khàn, cả trái tim dần dần xé thành mảnh nhỏ.Nếu nàng xảy ra chuyện gì, nếu nàng không thấy, nếu nàng chết hắn cũng sẽ không thể tha thứ bản thân! Không thể tha thứ!

“Tiểu Tân, ta biết nàng nhất định ở trong này, đi ra được không!” Lâu Lan đi đến một hẻm nhỏ rốt cục dừng lại, hắn có dự cảm Tiểu Tân ở trong này, chẳng qua là hắn biết nếu nàng không cam tâm tình nguyện đi ra, dù có cùng hắn trở về cũng chỉ là một khối thể xác, hắn không đồng ý như vậy!

Tra Tiểu Tân trốn ở trong đống rác nhỏ giọng khóc thút thít,tất cả những lời hắn vừa nói nàng đều nghe được, nhưng mà nàng cũng không muốn trở lại bên người hắn, giống như trước cứ vậy trở về, cứ vậy bị thương sao?! Nàng cũng không chịu nổi kích động!!!

Lâu Lan lần lượt nhìn khắp nơi hô to: “Ta biết nàng trách ta, nhưng mà, nàng muốn ta như thế nào?! Xuân Phong từ nhỏ là huynh đệ tốt nhất của ta, chỉ cần có cái gì ta thích hắn cũng thích mà hắn lại nhường ta, luôn âm thầm giúp ta.Nếu đổi ta thành hắn, hắn là ta, hắn cũng nhất định giống ta bỏ những thứ yêu thích, nàng có thể hiểu nổi long của takho6ng?!” Nói đến đây giọng nói hắn chậm rãi khàn khàn, trong đầu ngoại trừ hình ảnh ngày xưa hắn và Tiểu Tân ân ái, còn có hình ảnh năm tháng thơ ấu với Mộc Xuân Phong.

Tra Tiểu Tân cắn chặt tay không để bản thân khóc thành tiếng, đau lòng như trước.

Gió lạnh trong hẻm không ngừng thổi tới, giống thanh âm quỷ khóc.

“Năm mười tuổi kia, ta và Xuân Phong bởi vì bướng bỉnh cùng đi bắt rắn chơi, sau đó con rắn kia đột nhiên quay đầu muốn cắn ta, là Xuân Phong đã đẩy ngã ta còn hắn thì bị rắn cắn, bởi vì việc này hắn xém chút nữa chết!!!” Cổ họng hắn khàn khàn nhớ lại mỗi sự việc mà cuộc đời này hắn không muốn nhớ. Cuộc đời này, hắn chỉ có hai người quan trọng,một người là Tiểu Tân, một người khác chính là Mộc Xuân Phong,ngay cả chính hắn cũng không quan trọng.

Tra Tiểu Tân yên lặng nghe, cảm xúc của nàng chậm rãi hồi phục.

“Năm mười bốn tuổi kia là năm đi săn, ta cố ý xâm nhập sau đó lại bị bầy sói vây quanh, tiếp theo lại là Xuân Phong xuất hiện cưỡi ngựa dẫn đám sói kia rời đi, mà hắn vì chạy trốn phải nhảy xuống vách núi đen, cứu lên thì đã gãy xương sườn, một bàn tay trật khớp, ngực, lưng có nhiều vết thương, thành sẹo cả đời.”

“…”

” Năm mười lăm tuổi kia cha mẹ Xuân Phong chết vì bệnh, lúc họ chết Xuân Phong ngay cả một giọt lệ cũng chưa chảy, nhưng lúc trực bên linh cửu hắn đã ôm ta khóc vẻn vẹn một đêm, tuy rằng hắn cái gì cũng không nói, nhưng ta biết, hắn đời này chỉ có ta và nãi nãi là hai người, cuộc đời của hắn dài như thế, cần có một người đi chung với hắn, nãi nãi sớm hay muộn sẽ rời khỏi hắn, mà chỉ có ta, chỉ có ta có thể luôn luôn đi cùng.” Nói đến lúc này ánh Lâu Lan có chút đã ươn ướt,giọng nói có chút không nén được kích động.

Nghe đến đó Tra Tiểu Tân rơi lệ đầy mặt, thì ra giữa bọn họ trải qua quá nhiều chuyện sinh tử như vậy, nàng bắt đầu dần dần hiểu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »