Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2892 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 133
ta nói ngươi tự kỷ! nhéo chết ngươi!nhéo chết ngươi!..

❊ ❊ ❊

“Hừ,bổn công tử luôn là nghĩa khí chỉ là ngươi không biết thôi” Hắn cười đến phong đạm vân khinh nhưng trong lòng lại chua sót vô cùng,nàng đối với hắn biểu lộ tích cách bướng bỉnh đáng yêu trong khi hắn luôn nhắc nhở bản thân nàng là nữ nhân vương huynh, không thể nhớ, không thể nhìn, không thể… Yêu.

Tra Tiểu Tân nghe xong lời nói của hắn làm bộ nôn mửa,tay còn gắt gao ôm chặt cổ hắn: ” Ta nói ngươi tự kỷ! Nhéo chết ngươi!Nhéo chết ngươi! “Cô cho rằng bản thân có sức lực rất lớn nhưng đối với một người nam nhân mà nói cái nhéo kia quả thực chỉ là giải ngứa.

“A! Ngươi đừng nhéo, rất ngứa nha!” Lưng của Mộc Xuân Phong bị nàng vặn vặn xoay xoay, hắn sợ nhất ngứa.

“Ha ha, ngứa đi?!Ta muốn ngươi ngứa chết mới tốt, ha ha!” Tra Tiểu Tân nghe được hắn kêu mình đừng vặn ngược lại nàng vặn vắt càng hăng say,tay còn đưa đến cánh tay hắn gải ngứa.

Mộc Xuân Phong chỉ cảm thấy cánh tay ngưa ngứa,nóng lòng muốn thoát khỏi loại cảm giác này vì thế uy hiếp nói: “Ngươi ngừng hay không ngừng?!”

“Ha ha, không ngừng không ngừng!”

“Không ngừng sao?!Được!” Nói xong hắn liền dùng sức muốn đem nàng từ trên lưng mình hất ra Tra Tiểu Tân lên sợ tới mức thét chói tai, hai chân gắt quàn ở bên hông hắn,hai taycũng ôm chặt cổ hắn không buông ra, còn cười hắn vô dụng, vì thế Mộc Xuân Phong càng ra sức hất đi,hất đến khi hai người đều hi hi ha ha, đùa giỡn lẫn nhau.

Mà giờ phút này chỗ thành lâu dưới bóng râm,nam tử áo hồng trầm mặt nhìn thấy hết tất cả,nhìn hai người bọn họ cùng nhau đùa giõn,cùng nhau cười to.

“Vương gia,gió lớn quá, ngài nên sớm trở về nghỉ ngơi đi.” Diêu Định do dự mà tiến đến hỏi thử, hiện tại đêm khuya trời đông giá rét hắn vẫn mặc áo ít như vậy.

Lâu Lan lẳng lặng nhìn Tra Tiểu Tân ở trên lưng hắn ánh mắt và môi cười như ánh trăng lưỡi liềm,hắn ghen tị sắp phát điên rồi, mắt phượng không nháy mắt nhìn thẳng đến khi bọn họ vào Mộc vương phủ tay nặng nề đấm mạnh vào thành tường,hắn đánh liên tục không ngừng, máu tươi từ mu bàn tay trắng nõn của hắn chậm rãi rơi trên đất tuyết, một mảnh đỏ sẫm.

Nàng không đồng ý hắn chạm vào nàng nhưng lại nguyện ý ở trên lưng hắn cười vui.

Nàng không đồng ý nhìn thấy hắn nhưng là lại nguyện ý cùng hắn ngày ngày gặp mặt.

Nàng không đồng ý nhường hắn,vì sao hắn và nàng trong lúc đó khoảng cách lại càng ngày càng xa, càng ngày càng xa…

Dường như mỗi lần đi Mộc vương phủ cô liền ở đó ở ba,bốn ngày,cũng không phải Tra Tiểu Tân thích ở Mộc vương phủ, mà là do Mộc Xuân Phong tìm được rất nhiều đồ chơi cổ quái, thí dụ như có thể nói đến khỉ con,hội khiêu vũ rùa, hoặc là vẹt thích ăn anh đào… v…v.., đương nhiên,so với các thứ này đều càng hấp dẫn Tra Tiểu Tân ở lại đó là món ăn mê người,cho nên sau khi ra khỏi Mộc Vương phủ cô phát hiện thắt lưng hơi chật nha…..

“Mộc Xuân Phong! Làm hại ta béo! Khốn kiếp a!”

Tra Tiểu Tân vừa mở cửa vừa nói, mấy ngày nay không về hữu cầu tất ứng Như Hoa ngay cả mở cửa làm ăn cũng không mở nha!Tiểu tử chết tiệt này muớn hắn về chơi sao?Sau khi mở cửa Tra Tiểu Tân lập tức chạy đến hậu viện, mới vừa đi đến hành lang ánh mắt bỗng nhiên bị người khác che lại,Tiểu Tân lập tức khẩn trương cả người cứng ngắc, sau khi trải qua sự kiện ám sát nàng so với trước kia càng cảnh giác hơn,cô hoang mang cầm đại một cây gỗ ném về phía người đó, miệng còn không ngừng trách móc.

“Ai cho ngươi che mắt ta! Đánh chết ngươi đồ biến thái, sắc lang,đồ ngu ngốc!”

Tra tiểu tân liều mạng hướng người nọ trên đầu ném tới, một hồi lâu mới nghe tiếng hô: “Đủ rồi đó nha!”

Gậy gỗ trong tay nàng trong tích tắc rơi xuống đất, không thể tin nhìn cái trán đổ máu trước mắt, miệng nói lắp bắp không rõ nghĩa: “Như như như như như… Như hoa?Tại sao lại là ngươi a?!”

Gia Luật Hằng một khuôn mặt tuấn tú âm u, giả bộ cười: “Nếu là người khác, ngươi cho là ngươi có thể đánh lâu như vậy?!” Vừa nói xong máu trên trán máu lại chảy ra càng nhiều, nhìn qua vừa vô tội vừa buồn cười,cho nên…

“Ha ha ha!” Tra Tiểu Tân thật sự không nhịn được cuối cùng cất tiếng cười to,vừa cười vừa lắc đầu: “Ôi, ngươi hôm nay là quên đem theo não hay là uống rượu quá hạn,tại sao lại bịt mắt ta?”

“… Ta chỉ muốn trêu chọc ngươi.” Bản thân chảy nhiều máu như vậy,làm người khởi xướng nàng còn cười vui vẻ như vậy!Gia Luật Hằng chỉ cảm thấy tim của hắn thật lạnh thật lạnh.

Nàng cười thoải mái không ngừng hỏi: “Gì? Muốn trêu chọc ta?”Thu lại nụ cười nàng nhìn vào tròng mắt đen nhánh của Gia Luật Hằng hỏi: “Vì sao muốn trêu chọc ta?”

Bị nàng nhìn gần như vậy,Gia Luật Hằng tuy bền lòng dường như bắt đầu không khống chế được, mặt cũng hiện lên lạnh nhạt,không nói lời nào còn làm bộ dáng tức giận,hắn chính là muốn trêu chọc nàng,dọa nàng,cho rằng nàng sẽ giống mấy nữ tử khác sợ chết liền cầu xin tha thứ,ai ngờ nàng lại mạnh mẽ như vậy…Nghĩ tới đây trong lòng vừa vui mừng vừa cảm thấy mất mát,vui mừng là sau này dù không có hắn ở đây nàng có thể tự mình bảo vệ bản thân,cứ việc giống hồi nãy là được,còn mất mát là hắn sẽ không giống như trước đây thấy một con chuột nhỏ,một con gián nhỏ nhảy bổ vào trong lòng hắn.

Sau nửa canh giờ, chỉ nghe trong phòng truyền đến tiếng rên rỉ của nam tử vô cùng bi ai nha.

“A!!!”

“Ơ…”

Tra Tiểu Tân rốt cục nhịn không được cho hắn một hạt dẻ rang, cộng thêm ánh mắt xem thường: “Chỉ băng vết thương cho ngươi có thể là rất đau nhưng không không cần kêu ghê tởm như vậy a?!” Nàng vừa mới lau khử trùng vết thương xong đến giờ hắn vẫn ở trạng thái “già đông lạnh”!Thật ngoan nha…nếu không nàng xé cái miệng của hắn.

“Nhẹ tay một chút! Rất đau đó nha?!Ngay cả kêu ta cũng không có quyền lợi sao?!”Gia Luật Hằng tức giận bất bình nói, hắn lại không phải cố ý kêu như vậy, thật là rất đau, hơn nữa Tra Tiểu Tân một chút cũng không hiểu “Thương hoa tiếc ngọc” là như thế nào, khi bôi thuốc dùng ngón tay dùng ra sức chà trên vết thương,sau đó lấy vải băng lên,trời… Lúc này nàng giống như sát muối trên vết thương,rõ ràng là hình phạt đối với tù nhân lại áp dụng trên người hắn >_

“Muốn kêu đúng không? Muốn kêu ta giúp ngươi kêu càng to nha!” Tra Tiểu Tân tức giận ôm lấy đầu hắn sau đó hướng tới cái trán của hắn cắn,ngay sau đó, truyền đến một tiếng rên thảm thiết,sau đó tiếp tục hô vài câu cuối cùng là một tiếng khóc chấm dứt tất cả.

Vốn ầm ĩ không ngừng cuối cùng đã xong.

Tra Tiểu Tân ngồi bắt chéo hai chân,vừa cắn hạt dưa vừa nhìn người đối diện chảy nước mắt,một đôi mắt sáng to lóe lên tia giảo hoạt.

Chỉ thấy Gia Luật Hằng y phục không chỉnh tề,sợi tóc rối tung, không biết hắn còn tưởng rằng có ai vũ nhục hắn, hơn phân nửa bả vai nhưng không phải chổ đáng chú ý,đáng chú ý chính là trên trán hắn xuất hiện mấy dấu răng đỏ au,máu chảy thành sông nha.

“Gọi đi a, tiếp tục gọi… Hắc hắc.” Tra Tiểu Tân vui sướng khi người khác gặp họa nói, vừa nói vừa đem vỏ hạt dưa phun đến mặt hắn,còn có mất hạt còn dính trên mặt hắn rất giống bà mai,trong tiệm Tra Tiểu Tân tự nhiên lại phát ra một trận gào khóc thảm thiết và tiếng cừơi khủng khiếp.

Gia Luật Hằng giờ này khắc này có ý muốn treo cổ tự tử! Hắn đường đường thái tử Ấp quốc lại bị một nữ nhân cắn đến khóc?! Trời ạ!Đây là chuyện tình hắn cảm thấy thẹn nhất a! Nghĩ vậy một đôi mắt phun ra lửa nhìn về hướng nàng, giết người diệt khẩu, giết nàng đi, giết nàng thì không biết cái trán này là do ai cắn … Nghĩ vậy,tay hướng về cổ nàng.

P/S:Vì thế đồng chí đáng yêu Tiểu Tân bị mất mạng sao?????

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »