Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2878 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 116
một cước của hắn đá thẳng về phía đại dì mụ!..

❊ ❊ ❊

Đang lúc hai người nói xong cửa “Oành” một tiếng bị mở toan,Hoa Nguyệt che những điểm đỏ trên mặt hét ầm lên: “Tiện nhân!Dám hại ta!Ta muốn giết ngươi!” Nói xong liền cầm lấy băng ghế đi về phía đầu của Lục Uyển,Thu Dung sợ tới mức hô to thành tiếng.

“Tiểu Lục, cẩn thận nha!”

Nhưng vào lúc này ngoài cửa truyền đến giọng nói lạnh lùng vạn năm không đổi: “Hoa Nguyệt!”

“Vương gia,thiếp sợ quá,nàng vừa hét muốn giết thiếp.” Lục Uyển khóc lóc chạy đến cạnh Lâu Lan,khóc rất thê lương.Nha hoàn xung quanh sợ đến mức tất cả quỳ xuống đất,Thu Dung bởi vì thân thể không khỏe nên nằm im trên giường tịnh dưỡng.

“Còn không mau đem đồ vật bỏ xuống.” Lâu Lan nhìn chằm chằm nàng gằn từng tiếng,khuôn mặt xinh đẹp bị mây đen che kín làm người ta không rét mà run vừa trở về thì nghe tiếng cãi nhau ồn ào,đúng là một chuyện hoang đường!

Hoa Nguyệt vừa tức vừa oan ức lại không dám nói lại, băng ghế trong tay rơi xuống đất, run giọng nói: “Nô tì biết sai.” Giờ phút này tóc nàng rối tung, quần áo không chỉnh tề,cộng thêm khuôn mặt có nhiều đốm đỏ làm người ta chán ghét.

Lục Uyển vào lúc này khóc lớn tiếng hơn,tiếng khóc thê lương đến nỗi làm người ta thương tiếc.

Lâu Lan trong lòng biết nữ nhân này tranh thủ bày kế đoạt tình cảm,thật là đáng ghét,mắt phượng sâu thẳm nhìn Lục Uyển đang giả khóc lại nhìn sang Hoa Nguyệt,thản nhiên nói: “Mặt nàng nhìn không khỏe lắm hay là về nhà mẹ nàng để nghỉ ngơi…… ” như vậy cũng tránh chuyện tranh giành sủng ái trong vương phủ,mà Hoa thái phó cũng có thể dạy dỗ Hoa Nguyệt.

Hoa Nguyệt cho rằng Lâu Lan muốn đuổi nàng đi, khóc đến thương tâm: “Vương gia,van người đừng đuổi nô tì đi, van cầu ngươi,lần sau nô tì không dám nữa, không dám …”

Tay Lục Uyển mặc dù che ngực nhưng lén cười trộm,Thu Dung không đành lòng nhưng cũng không dám mở miệng cầu xin,các nha hoàn cũng cầu xinh cho Hoa Nguyệt nhưng Lâu Lan không ở lại một giây liền rời đi,hồng ảnh lúc ẩn lúc hiện biến mất.

“Ha ha,muốn đùa bỡn người khác cũng phải nhìn xem đối phương là ai,lần sau ngươi dám bày kế hại ta,kết cục sẽ không đơn giản như vậy!” Lục Uyển đi đến trước mặt nàng trước vừa cười nói hàm chứa cảnh cáo.

Đại dì mụ chảy quá nhiều làm nàng mất nhiều hơi sức cả nhìn cũng chưa nhìn nàng,Thu Dung ngồi trên giường nhìn hai người,thần sắc u buồn.

Mùa đông khắc nghiệt.

Trên đường phố dài chỉ có vài người bán hàng đang gắt cổ họng rao hàng,người đi qua lại cực ít.

Tra Tiểu Tân nhìn xung quang bốn phía không thấy người sau đó mới từ cửa sau đi ra,Mộc Xuân Phong ánh mắt quái dị nhìn bộ dáng cải trang của nàng này,nhíu mày nói: “Ngươi xác định như vậy… Có thể?”

“Đương nhiên có thể!Ở đây chờ một chút ta sẽ ra ngòai dọa nàng,lúc đó ngươi mới xuất hiện!” Tra Tiểu Tân tự tin nói,giờ phút này trên mặt nàng đang che tất chân màu đen,chỉ lộ ra hai con mắt,tất này do nàng dặn riêng hạ nhân làm dùng tơ tằm dệt thành,toàn thân mặc trang phục màu đen,rất quái lạ làm người ta nhìn thấy buồn cười

“Ngươi khẳng định với bộ dạng này ngươi sẽ không hù nàng chết ngất chứ?” Mộc Xuân Phong biết Ninh Thanh trời sanh tính nhát gan e sợ,lỡ như bộ dáng hung thần ác sát này dọa nàng sợ hình như không tốt lắm,dù sao mục đích của hắn không phải là Ninh Thanh mà là nàng.

Tra Tiểu Tân không kiên nhẫn phất tay: “Không đâu!Nhưng nhớ kỹ chờ đến khi ta làm nàng sợ hãi cực độ thì ngươi liền xuất hiện đá ta một cước,sau đó ta làm bộ cầu xin tha thứ rồi chạy đi.”

“Thật sự đá sao? “

“Nói nhảm! Không nói với ngươi nữa, ta đi trước đây!” Tra Tiểu Tân nói xong đem tất chân che lại tất cả khuôn mặt,trông buồn cười cực kỳ,ngay sau đó lén lút đi dọc theo góc tường,Mộc Xuân Phong như có điều suy nghĩ gõ cây quạt vào lòng bàn tay,nhìn về phía nàng đang đi đến.

Vào lúc giữa trưa,cửa sau công viên diễn kịch.

Bởi vì hôm nay thời tiết rất lạnh nên cửa chính khép chặt,cũng không có người đi đường,Tra Tiểu Tân đi vài bước liền trốn sang một bên xác định không có người đi qua, quả nhiên khi nàng đến gần cửa phát hiện Ninh Thanh tiểu thư đang đứng ở đó chờ,ánh mắt trong veo xinh đẹp.

“A, thời cơ đã đến.” Tra Tiểu Tân hít sâu mấy hơi thở sau đó ngồi xổm xuống dùng tuyết ra sức nặn ra một thanh màu kiếm trắng,giơ nó lên đong đưa liền phát ra ánh sáng chói lọi đi về phía Ninh Thanh.

“Mộc công tử làm sao còn chưa đến…” Ninh Thanh không ngừng nhìn xung quanh,đúng lúc này chợt nghe tiếng bước chân dồn dập,vì thế vui sướng chuyển mắtnhìn lại,liền thấy trước mắt một hắc y nhân đang đi về phía nàng,mặt không biết bị cái gì che kín,cả khuôn mặt mờ ảo nhìn không rõ,nhất là trong tay còn cầm một thanh kiếm… kiếm làm bằng tuyết?Đây là…… Trong lòng bắt đầu thấp thỏm không yên,không phải là người điên chứ?

Tra Tiểu Tân thấy mình thành công làm nàng sợ hãi,học theo tivi lí đạo tặc hái hoa thường cười dâm đãng nói: “Mỹ nhân,có phải rất cô đơn không?!” Nói xong tay còn sờ cằm nàng.

“A!” Ninh thanh sợ tới mức liên tục thét chói tai, theo bản năng sẽ đẩy ra nàng,ai ngờ thanh kiếm bị nàng làm gãy,cả hai đều sửng sốt.

“Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi…” Tra Tiểu Tân nhìn thấy thanh kiếm bị gãy làm hai liền chau mặt nhìn nàng.

“Ta không phải cố ý, thực xin lỗi, ta…” Ninh Thanh nhìn không rõ ngũ quan sau miếng vải đen,trong lòng sợ run lên,giọng nói có chút nức nở.

Tra Tiểu Tân tự nhiên đem kiếm ném xuống,nhìn nàng sau đó từng bước tới gần,hai tay cố ý không ngừng xoa nắn,cười phóng đãng: “Nếu mỹ nhân chịu nhận lỗi ta cũng không tính toán,vậy để ta hôn nàng…” Nói xong mở hai tay ra hướng về phía nàng,Ninh Thanh sợ hãi kêu thành tiếng,chân va vào nhau,cả người ngã xuống mặt tuyết.

Mộc Xuân phong đứng bên ngoài quan sát thấy thời cơ đã đến,lập tức lao ra: “Thanh Nhi!”

Anh hùng cứu mỹ nhân chính thức bắt đầu…

“Xuân Phong!” Ninh thanh nhìn thấy Mộc Xuân Phong đột nhiên khóc thành tiếng,dáng vẻ dịu dàng thương xót làm cho người ta hận không thể ôm nàng vào trong ngực.

Mộc Xuân Phong thấy Tra Tiểu Tân đảo mắt ra hiệu liền một cước đá trúng bụng nàng,sau đó đỡ Ninh Thanh quan tâm hỏi:”Thanh Nhi, thực xin lỗi, ta đã tới trễ!” Ninh Thanh chủ động ôm lấy hắn khóc nức nở,Mộc Xuân Phong không ngừng dịu dàng an ủi ánh mắt lại vội vàng nhìn về phía Tra Tiểu Tân,vừa rồi nhất thời không thu được lực không biết có đá bị thương nàng không?

“A…” Tra Tiểu Tân cong người đau đến nổi thở ra hơi,trong đôi mắt đen toàn là đau đớn,một cước vừa rồi đá thẳng vào bụng nàng,mà sức lực lại lớn, hai tay run rẩy che chỗ kia,ai ngờ cơn đau lan tràn ngay sau đó dưới mặt đất tuyết lại có màu sắc đỏ bừng,Tra Tiểu Tân ôm bụng run rẩy,môi run như cánh hoa đung đưa trước gió! Một cước của hắn đá thẳng về phía đại dì mụ!

“Không cần sợ, không cần sợ, ta ở chỗ này.” Mộc Xuân Phong ôm nàng trong lòng lẩm bẩm an ủi nàng,tay dịu dàng vỗ nhẹ lưng nàng,hắn muốn đưa nàng về Ninh phủ càng nhanh càng tốt sau đó quay lại xem Tra Tiểu Tân có bị thương hay không.

Ninh Thanh càng rút thật sâu vào lòng hắn,giọng nói vẫn còn sợ hãi: “Nếu, nếu ngươi không đến, ta…” Nghe được tiếng nàng khóc Mộc Xuân Phong đành phải thu lại nỗi bất an trong lòng,không ngừng an ủi nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »