Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2951 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 131
nàng là người mập mạp, nàng mập như lợn, nàng là người chậm chạp!..

❊ ❊ ❊

Lâu Lan im lặng cho nàng nói,mắt phượng lại nhìn chằm chằm vào lưng nữ tử đang đứng đằng kia, thân hình gầy gò,bạch y không ngừng tung bay gió,hắn muốn lập tức chạy đến ôm nàng vào lòng nhưng cho đến lúc này nàng cũng không đồng ý ở trước mặt hắn nói rõ thân phận,nghĩ đến đây khóe môi nhếch lên có chút giễu cợt…..Lục Uyển đứng bên cạnh vẫn líu ríu không ngừng,nàng căn bản không nhận thấy hắn đã thay đổi lạnh nhạt hơn,một lúc sau mới kéo Lâu Lan rời đi,trong khi bọn họ đã rời đi Tra Tiểu Tân vẫn đứng im một chổ không nhúc nhích,nàng đã bị thương rồi…rất đau nha.

“Ơ… a…” Phía sau truyền đến âm thanh lớn càng lúc càng gần

Tra Tiểu Tân lúc này mới bừng tỉnh,quay đầu nhìn quanh bốn phía mới thấy người tuyết đang chuyển động,động tác làm tuyết trên người rơi xuống,lộ ra gương mặt thân quen,Tra Tiểu Tân nhìn thấy gương mặt kia sợ hãi chạy đến,hồi lâu cổ họng mới nói một câu: “Tô! Tô! Tô!”

“Rất lạnh a! Van cầu ngươi giúp ta phủi bớt lớp tuyết trên người ta nha? Ta rất lạnh, ta tay chân đều đông cứng!” Tô Đại Thẩm hai chân run rẩy,mặt đông lại lạnh muốn chết luôn.

Tra Tiểu Tân kinh hãi tay liền phủi lớp tuyết đóng thành băng trên người bà ta ra,tại sao,tại sao lại có thể như vậy?Tô Đại Thẩm vì sao là người tuyết?Vừa rồi không phải nữ nhân kia nói chính tay nàng ta làm người tuyết sao?

Tô Đại Thẩm mở mắt ra ngây ngẩn cả người, chỉ cảm thấy đầu không thể tưởng tượng được,trước mắt là một nam tử diện mạo tuấn tú,hắn có mày kiếm, mắt sáng như sao,môi nở nụ cười ngọt ngày,là hắn cứu mình?!

Nhớ được bản thân hôm nay là tới diễn trò, vì thế Tra Tiểu Tân mỉm cười vươn tay về phía nàng: “Đứng lên.”

Nhìn bàn tay thon dài trắng nõn,Tô Đại Thẩm ba mươi tám năm qua lần đầu có mối tình đầu! Đây là lần đầu tiên có nam nhân chủ động vươn tay đỡ nàng mà không đòi tiền! Nhất thời cảm động hốc mắt ươn ướt,đưa tay cho nàng.

Tra Tiểu Tân cho nàng một ánh mắt cổ vũ, vì thế đưa tay kéo,lập tức nụ cười có chút khó khăn! Cố lên! Bà ta nặng như vậy nàng một mình nàng làm sao có thể kéo lên được a!Cố lên!Cố lên!Nàng quả thật kéo không nổi lại muốn giả bộ rất nhẹ,nhìn nàng mỉm cười,Tra Tiểu Tân cảm thấy nàng thật sự có thể đi thi đấu vật được nha!

“Ngươi có phải không kéo nổi ta dậy không, cũng đúng thôi, ta mập như vậy…” Tô Đại Thẩm ánh mắt chờ mong dần dần ảm đạm,khuôn mặt đau thương, đúng vậy, nàng là người mập mạp,mập như lợn,nàng còn chậm chạp nữa!Nhưng có một khắc nàng lại như thiếu nữ nằm mơ hy vọng có thể cùng hắncó tình cảm lưu luyến tốt đẹp! Nghĩ vậy,nàng có chút tự ti rụt bàn tay lại.

“Không có, bổn thiếu gia làm sao có thể kéo không nổi ngươi nha.” Nhận thấy bà ta thay đổi,Tra Tiểu Tân trong lòng một trận khổ sở vì thế nắm chặt tay nàng dùng sức kéo.

Tô Đại Thẩm thấy nàng mặt đỏ lên, rõ ràng kéo không nhúc nhích lại muốn kéo, cảm động mắt ứa lệ, trong lòng đối nàng bắt đầu có tình cảm,tuy không thể cùng người hiền lành như vậy ở cùng chổ nhưng nếu làm bạn nè cũng tốt lắm!Nghĩ vậy nàng muốn tự mình đứng lên để người kia thoải mái một chút,ai ngờ Tra Tiểu Tân tay vươn đến tay áo ké mạnh, “roẹt” một tiếng,tay áo của Tô Đại Thẩm bị kéo rách,lộ ra cánh tay mập mạp,hai người đều sửng sốt!

“Chuyện đó, ta, ta không phải cố ý!” Tra Tiểu Tân hồi lâu mới nói ra những lời này, vẻ mặt ủ rũ hối hận,trời ơi! Nàng vì lại làm việc tệ như thế này?! Đều do thối Lâu Lan kia!Nếu không phải hắn và nữ nhân kia thân mật mới ảnh hưởng đến tâm tình của nàng sao?!

“A, ta cũng quen rồi, dù sao, ta cho tới bây giờ vẫn rất mập,bất luận có tay áo hay không.Tô Đại Thẩm cố gắng nhìn nàng mỉm cười,muốn giả bộ không quan tâm đến bộ dáng nhưng nói xong cúi đầu càng thấp.

Nhìn thấy nàng như vậy trong lòng Tra Tiểu Tân khó chịu nói không nên lời, lập tức đem áo khoác trên người cởi ra phủ lên người bà, cười vui vẻ nói: “Bổn thiếu gia chính là cố ý xé rách ống tay áo của nàng, như vậy mới có thể lấy lòng.”

“Ngươi… Ngươi nói ngươi là cố ý?” Tô Đại Thẩm trợn to hai mắt đẫm lệ, không thể tin được nha.

Tra Tiểu Tân vung quạt cười phong lưu: “Mong rằng cô nương đừng nóng giận.” Nói xong,cặp mắt đen như ngọc thạch kia nhìn nàng miệng cười tủm tỉm,mặt Tô Đại Thẩm đỏ như quả táo.

“Làm sao có thể tức giận nha!” Nàng nhẹ nhàng nói giọng cực ngọt ngào.

“Bổn thiếu gia họ Bạch, về sau nàng gọi ta là Tiểu Bạch, không biết cô nương danh tánh thế nào?” Tra Tiểu Tân bắt chước ngôn ngữ và cử chỉ tao nhã của các công tử.

“… Ta gọi, ta gọi là Tô Lê.” Tô Đại Thẩm nhỏ đến nổi dường như nghe không thấy.

Tra Tiểu Tân gật đầu múa quạt, khen: “Tên rất hay! Tô là dịu dàng, Lê là thanh tú.” Bị nàng như vậy nhất khoa tô đại thẩm càng là xuân tâm nhộn nhạo.

“Bạch công tử,cây quạt của ngươi…sao bị rách?” Tô Lê thấy hắn quạt cây quạt rách, gió thổi qua còn giấy thì tung bay,thật là thê lương.

“Chuyện đó thì… chuyện đó… A! Bổn thiếu muốn về nhà ăn cơm trưa, sẽ tán gẫu sau.” Tra Tiểu Tân vô cùng khó khăn, tiêu sái đem cây quạt khép lại, trong nháy mắt tiến đến trước mặt nàng cười nói: “Không biết ngày mai ta có thể gặp Tô Lê cô nương không?”

Tô lê cắn cắn môi, thấp giọng nói: “Ta mỗi ngày đều ở trong vườn này,chỉ cần ngươi tới là có thể nhìn thấy.”

“A, thì ra là thế.” Tra Tiểu Tân chuẩn bị chạy lại nghĩ đến một vấn đề, vẻ mặt nghiêm túc: “Ngươi làm sao có thể làm người tuyết nha?!”

Bị nàng vừa hỏi, Tô Lê ánh mắt lóng lánh lẩn trốn, chua sót nói: “Tại vì, lục uyển cô nương nói muốn làm người tuyết để cho vương gia vui nhưng là bản thân lại sợ lạnh, vì thế…”

“Vì thế làm người tuyết trên người nàng?!” Tra Tiểu Tân tức giận bất bình nói, buồn cười! Nữ nhân kia lại làm chuyện ác độc như thế!!!

Tô Lê thấy nàng vì bản thân bênh vực,u buồn trong mắt phút chốc mất hết, vừa khóc vừa mỉm cười: “Bạch công tử,ngươi đừng lo cho Tô Lê,ngươi về nhà trước đi, đừng để gia nhân chờ.”

Thấy nàng lo cho mình như thế,Tra Tiểu Tân đè nén lửa giận mỉm cười nhìn nàng nói lời từ biệt, xoay người khi đem cây quạt tê cái nát!Hừ!Được lắm,Lục Uyển.Lần sau ta sẽ chỉnh nàng!!!

Đi trên con đường sầm uất Tra Tiểu Tân nghĩ đến cây quạt bị rách mướp kia vì thế đi vào một gian hàng tả nhìn mấy cây quạt tin xảo, có vẽ núi, có vẽ mỹ nhân.

“Ninh tiểu thư,quạt của chúng tôi đều nhập từ Tây vực,tiểu thư lại đây chọn một cái.” Ông chủ ân cần giới thiệu, Tra Tiểu Tân không khỏi dựng lỗ tai lên, Ninh tiểu thư? Quả nhiên,quay đầu liền nhìn thấy một người thanh nhã thoát tục mà bên cạnh nàng có một người tiêu sái múa quạt,Mộc Xuân Phong một thân áo lam,quả thực là tài tử giai nhân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »