Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2923 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 152
từ hôm nay nàng chính là chị dâu của hắn..

❊ ❊ ❊

“Giết… Tin tức ta muốn xuất giá có khủng bố như vậy không nha?” Tra Tiểu Tân nhìn những đám người đó rời đi oán hận nói, lại đem y phục gói lại thật tốt,lúc đóng cửa lại dường như là đóng lại tất cả đường lui.Hiện tại nàng chỉ có hắn, không có hắn, chỉ sợ nàng không đường có thể đi thôi.

Cảm tình là một ván bài.

Đứng ở trước cửa thật lâu sau đó Tra Tiểu Tân mới xoay người rời đi, vẻ mặt u buồn xoay người đi đột nhiên biến thành sống động hét lên: “Mộc Xuân Phong!” Trước mắt là y phục màu lam thanh nhã, nam tử ngọc thụ lâm phong là Mộc Xuân Phong hơn mười ngày qua nàng không thấy đây sao?!

Mộc Xuân Phong cười nhạt ngắm nàng, không nói lời nào cũng không trả lời, quạt xếp trong tay như trước không nhanh không chậm đong đưa, tác phong nhanh nhẹn. Tim lại dùng sức nén đau đớn, trên cổ nàng có dấu hôn ngân dường như đã nói lên mọi chuyện.

“A! Ngươi làm chi nha? Không phải câm rồi chứ?!” Tra Tiểu Tân nói một cách khôi hài, cũng không nhận thấy được sắc mặt hắn bỗng nhiên tái nhợt,nàng chỉ ở trước mặt hắn không ngừng vẫy tay nói: “Không phải nhìn cũng không thấy chứ?!” Nàng nói thật nghiêm túc.

“A, vẫn là bướng bỉnh giống như trước đây.”Giọng nói nhàn nhạt từ trong miệng hắn bay ra, lại thâm vài phần phiền muộn, một đôi mắt ngăm đen cười yếu ớt ngóng nhìn nàng, hắn cho tới bây giờ đều là tao nhã như thế.

Tra Tiểu Tân nghe được hắn nói chuyện mới thả lỏng, dùng sức vỗ bờ vai của hắn: “Ngươi thật sự là rất không có nghĩa khí nha!Từ sau khi ngươi thành thân liền biến mất lâu như vậy cũng không tới tìm ta.”

Động tác múa quạt ngừng lại một chút lại tiếp tục, hắn đạm cười không nói, phải nói như thế nào mới đúng nói cho nàng biết khi hắn đến tìm nàng,thấy nàng và vương huynh cùng lên xe ngựa rời đi sao?! Phải nói cho nàng như thế nào? Hắn cả đêm đốt pháo bông vì muốn với nàng ngắm nhưng nàng không ở đó?Có loại tình yêu không thể mở miệng,nhưng khi mở miệng sẽ tan như bụi khói.

Tra Tiểu Tân cảm thấy hắn dường như sau khi kết hôn không có giống tùy tiện như trước, giọng nói cũng giảm bớt, ai ya, quả nhiên là nam nhân sau khi kết hôn liền biến thành người tốt, chỉ thở dài nói: “Ngươi về sau nhất định phải đến tìm ta thật nhiều biết không?!”

“Ha ha, nàng là chị dâu của ta, ta đương nhiên sẽ tới đây nhiều lần.” Đầu lưỡi giống dài giống như có gai, mỗi một câu nói liền đâm vào nàng,bộ dáng Mộc Xuân Phong lại nhàn nhã như cũ.

Nghe xong lời nói của hắn Tra Tiểu Tân xấu hổ đến mặt đỏ bừng, sẳng giọng: “Ai ya! Ngươi thật xấu nha!” Bất quá nói xong là lại thấy không đúng lớn tiếng nói: “Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi… Ngươi luôn luôn đều biết ta chính là An Ninh sao?!” Trời ơi! Rất khủng bố nha! Nàng bỗng nhiên nhớ tới lần đó say rượu lúc hắn ở bên tai khuyên nàng, còn có hôm nay…

Bộ dáng nàng bối rối giống như trước rất bướng bỉnh đáng yêu,lông mày của Mộc Xuân Phong nhếch lên, cười đến tà ác: “Biết.”

“A!” Tra Tiểu Tân xấu hổ che mặt, khó khăn nói: “Ngươi còn hôn ta!!!” Trời ơi! Đìều này thật sự là tội ác tày trời! Nàng là chị dâu của hắn lại còn bị hắn hôn qua, hơn nữa là hắn biết nàng…

Càng ngày càng cảm thấy nàng thật thú vị, Mộc Xuân Phong nhịn không được miệng để sát vào tai nàng nói: “Thế nào? Còn nhớ nụ hôn của ta sao? Nếu như quan hệ của chúng ta là em chồng chị dâu cũng là bạn bè, hay là ta…” Nói xong liền muốn hôn lên môi nàng, đuôi lông mày khóe của hắn tràn đầy ý cười.

Quả nhiên,Tra Tiểu Tân sợ tới mức liên tục lắc đầu: “Không muốn không muốn!” Nàng hiện tại muốn giữ nguyên tắc.

“Ha ha,nữ nhân ngốc” Hắn cười đến gió thổi mây trôi, tao nhã nói: “Thật lâu không thấy, tối nay về phủ ta tụ tập.” Pháo bông đêm hôm đó không thể cùng nàng thưởng thức trong lòng hắn có chút tiếc nuối, qua đêm nay, từ nay về sau hắn tuyệt đối không có ý nghĩ không chính đáng với nàng, từ nay nàng chính là chị dâu của hắn, cũng là nữ nhân mà vương huynh hắn yêu nhất.

Yêu thương một người là buông tay cho nàng ấy được hưởng phúc.

Tra Tiểu Tân vui vẻ cười: “Được! Một lời đã định!”Thấy xe ngựa của Diêu Định đến nàng đành phải nhìn hắn vẫy tay: “Nhớ kỹ, đêm nay ta sẽ đến a! Hì hì.” Nói xong thân ảnh xinh đẹp linh hoạt lên xe ngựa, còn hướng hắn làm một cái mặt quỷ.

Mộc Xuân Phong nhìn đến khi nàng rời đi,nụ cười bên môi cũng không nhìn thấy, đứng chôn chân tại chỗ một lát.Sau đó lại như thường múa quạt rời đi, nhẹ nhàng phong độ.

Tối nay, tất cả đèn đuốc Mộc vương phủ đều đẹp lộng lẫy, nhìn kỹ thì đúng là có mấy trăm con đom đóm đang bay múa, vầng sáng trên người tựa như tinh linh tự do tự tại ở trong đêm tối.

Tất cả mọi người đều được Mộc Xuân Phong cho nghỉ phép một ngày, trong vương phủ trống rỗng, mà Ninh thanh mới gả qua nhà này có chút không quen cho nên về nhà mẹ đẻ ở một thời gian, tất cả bên trong phủ cũng chỉ có một người là Mộc Xuân Phong.

“Vương gia, nếu không, cơm để ta làm cho ngài…” Cuối cùng một hạ nhân thường đi theo Mộc Xuân Phong thấy hắn vén tay áo muốn nấu cơm, vì thế khuyên nhủ.

Mộc Xuân Phong thanh nhã cười: “Không có gì, ngươi đi đi.” Nói xong liền lấy một con dao thái thức ăn, tối nay, hắn cho nàng một đêm khó quên và chỉ có một mình nàng mới có thể khiến hắn dịu dàng như thế.

“Dạ, vương gia.” Thấy hắn kiên trì như thế hạ nhân kia cũng không nói gì thêm, đi tới cửa khi lại nghe giọng nói của Mộc Xuân Phong vang lên.

“Yên hỏa đều chuẩn bị tốt chưa?”

“Vâng,đặt ở tất cả các chỗ trong hậu viện, chỉ cần nhẹ nhàng kéo một sợi dây yên hỏa sẽ nở rộ hết một đêm.” Hạ nhân gật đầu nói,con ngươi đen nhuận của Mộc Xuân Phong hiện lên ý cười, lại nghiêng mặt cắt cẩn thận đồ ăn trong tay, ánh trăng nhạt chiếu vào y phục màu lam trên người hắn phụ trợ xuất trần phong vận, hạ nhân không khỏi cảm thán, ngay cả thái đồ ăn cũng tao nhã như thế.

Cứ như vậy, Mộc Xuân Phong một mình ở trong phòng bếp ba canh giờ mới làm ra vài món đồ ăn xinh đẹp, lại đem tất cả rượu và thức ăn đều đặt ở trên bàn chỗ hậu viện, sau đó bắt đầu toàn tâm toàn ý chờ nàng.

Một cái canh giờ trôi qua…

Nhìn món ăn trên bàn dần lạnh,lông mày đẹp của Mộc Xuân Phong nhăn lại,đi qua đi lại chung quanh mình.Nàng sơ ý như vậy cho dù có muốn ra cửa cũng sẽ nháo nhào, nghĩ vậy, hắn đem đồ ăn cầm nóng nóng, thân thể nàng yếu ớt như thế ăn đồ nguội lạnh không tốt lắm.

Hai canh giờ trôi qua…

Đom đóm bởi vì lạnh cho nên dần dần bay đi, hắn từng bước từng bước đi bắt bỏ trong túi to, mồ hôi ướt đẫm, hoặc bò lên nóc nhà hoặc ở sát góc tường, ngón tay trắng nhỏ bị quẹt bị thương, chảy máu, hắn lại xem như không thấy. Cuối cùng đom đóm cũng bị bắt hết, môi mỏng gợi lên ý cười, nàng nhất định sẽ thích, nhất định thích.

Ba cái canh giờ trôi qua…

Bầu trời u ám, giống như được giội lên một khay mực nước, vẫn còn mấy vì sao lóe ra.Mộc Xuân Phong lẻ loi một mình ngồi ở hòn non bộ ngóng nhìn ra phía cửa, ánh mắt không nháy mắt, rượu trong tay lạnh đến thấu xương, vì sao, còn không có đến…

Sáu canh giờ trôi qua…

Đầu mùa xuân hơi se lạnh, hàn khí giống cái dùi xuyên thấu quay phục mỏng manh thấm vào tủy xương,Mộc Xuân Phong che miệng bắt đầu kịch liệt ho khan đứng lên, lông mày như họa không giấu được u buồn và thương cảm, nàng không có tới,hay là chưa có tới, hặc đã quên,hay là… Căn bản không muốn đến…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »