Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 3009 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 198
muội ấy mới là người có tâm cơ !..

❊ ❊ ❊

Một câu nói Noa Nguyệt nghe được trong lòng tư vị ngàn vạn, tay nắm cái chén cũng nắm thật chặt, trong mắt hiện lên một tia đau thương nhưng vẫn mím môi không nói.

“Tỷ tỷ ở trong vương phủ luôn luôn đối vương gia trung thành như một, nhưng mà gả vào vương phủ bốn năm lại không được một lần sủng hạnh, ngược lại bị vương gia lạnh nhạt, đầu tiên là người tên An Ninh, sau lại lại là Lục Uyển, tỷ tỷ, mạng tỷ thật khổ nha, muội muội cho là tỷ không đáng bị như vậy!” Thu Dung dung lời thăm dò sắc mặt người, dùng lời an ủi để đâm vào chỗ đau trong lòng nàng.

Sắc mặt Hoa Nguyệt càng ngày càng tái nhợt, lẳng lặng nhìn trà trong chén không nói lời nào, những oan ức này nàng làm sao không thấy chua sót, nhưng mà nàng biết tính tình vương gia lạnh lùng, chỉ có ngoan ngoãn mới có thể để hắn liếc mắt một cái, bằng không chỉ có chọc cho hắn ghét, nói đến nói đi này tất cả là do nàng nàng.Nếu không phải lúc trước đối với hắn nhất kiến chung tình lấy cái chết uy hiếp phụ thân phải gả cho hắn, mà phụ thân lại là thái phó từ nhỏ dạy hắn,Lâu Lan chỉ niệm tình mới miễn cưỡng cưới nàng, hiện tại xem ra, ban đầu đã sai!!!

“Hơn nữa, muội muội cho tỷ tỷ không đáng là, sau khi Lục Uyển vào cửa, muội muội và An Ninh đều liên tiếp có thai, nhưng mà tỷ tỷ thì…” Nói đến thời điểm thích hợp nàng dừng lại quan sát vẻ mặt đau khổ của nàng, sau đó lại tiếp tục: “Mỗi người đàn bà đều giấc mộng trở thành mẫu thân, nhưng mà xem ra, đời này tỷ tỷ không có khả năng …”

Hoa Nguyệt thật là buồn bã, nghĩ đến cuộc đời này chỉ sợ cô độc đến chết không khỏi rơi lệ lã chã.

Thu Dung tiếp tục nói dối: “Nhưng mà, bọn muội muội không nhất thiết so tỷ tỷ quá tốt, có đôi khi bọn muội còn hâm mộ tỷ tỷ!”

“Vì sao?” Nàng đột nhiên nói vậy, làm Hoa Nguyệt nghi hoặc khó hiểu.

Thu Dung vừa lau nước mắt vừa thương tâm nói: “Cho dù có đứa nhỏ thì thế nào? Muội muội không thể lưu lại! Ngay cả Lục Uyển rất có tâm kế cũng lưu không được! Chỉ cần An Ninh có một chuyện gì vương gia liền hiểu lầm ở trên người chúng ta, một chút cũng không thèm nghĩ trong bụng chúng ta có cốt nhục đáng thương!!!” Nói đến lúc này trong mắt có mãnh liệt hận ý:”Cho nên, không có thai cũng là chuyện tốt, ít nhất, cũng không thể đau khổ …”

Hoa Nguyệt nghe được tim run sợ, thật lâu không nói, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh ngày xưa, hôm nay Thu Dung không đề cập tới nàng còn không biết, nhưng muội ấy nhắc tới nàng liền nghĩ rất đúng, chỉ cần đứa nhỏ sẽ gặp phải sanh non, lần đầu tiên Lục Uyển là vì Tra Tiểu Tân, lần thứ hai lại là vì nàng, nghĩ vậy sau lưng nàng lạnh run, còn thấy bản than may vì không có đứa nhỏ, không phải, chỉ sợ cũng chịu khổ!

“Muội ấy mới là người có tâm cơ!” Thu Dung oán hận nói, nói xong lại nhanh cầm chặt tay Hoa Nguyệt: “Tỷ tỷ! Tỷ không hạ thủ nàng sớm hay muộn muội ấy cũng sẽ đối xuống tay với tỷ! Tỷ hiện tại đối với nàng tốt như vậy còn nàng thì sao?Muội ấy được vương gia sủng ái như vậy,nếu muội ấy chịu giúp tỷ nói mấy câu trước mặt vương gia thì tỷ cũng không cô độc như vậy,nhưng mà nàng một chữ cũng không nói, nàng chính là muốn độc bá chuyên sủng, đợi cho tỷ tỷ lớn tuổi sẽ đem tỷ tỷ đuổi đi!”

“…”

“Tỷ tỷ! Tỷ không thể yếu đuối mãi! Nếu phải đợi bị bọn họ đuổi đi, không bằng, tiên hạ thủ vi cường! Ít nhất cũng đã trả đau thương cho người khác!” Khi nói Thu Dung từ trong lòng lấy ra một bao thuốc đặt vào lòng bàn tay run rẩy của Hoa Nguyệt, sau đó dụng lực đè lại.

Hoa Nguyệt hít thở có chút khó khăn, khó khăn nhìn bao thuốc trong tay, lập tức đưa mắt nhìn nàng, tâm loạn như ma. Đúng vậy,những đều muội vừa mới nói đều là chuyện thương tâm nàng nén lại không muốn nhắc tới.Mặc dù nàng từ nhà mẹ trở về có sự thay đổi lớn, nhưng mà thật sự nữ nhân nhận nào chịu được phu quân lạnh lùng không nhìn đâu?!

“Tỷ tỷ tự giải quyết tốt,với tài cán của muội muội chỉ có thể vì tỷ như vậy!” Thu Dung lời nói thấm thía, thật sâu nhìn nàng như là muốn dao động ý chí của nàng, nói xong, đứng dậy rời đi.

“Tra Tiểu Tân…” Nhìn bao thuốc trong Hoa Nguyệt nhẹ giọng hô, mâu sắc phức tạp.

Giữa trưa ăn cơm, chuyện cười tiếng hoan hô.

Tra Tiểu Tân lôi kéo Tô Tiểu Lê nói một ít chuyện cổ quái,Tô Tiểu Lê vốn không đồng ý cùng các nàng ngồi cùng nhau dù sao nàng cũng là hạ nhân,nhưng Tra Tiểu Tân kiên trì hơn nữa Lâu Lan yên lặng, cho nên cũng liền ngồi xuống, sau khi ngồi xuống chuyện đầu tiên là tán gẫu cười nói chuyện bận tâm cũng không có, tuổi của hai người thua kém nhau nhiều như vậy,nhưng lại giống tỷ muội thân thiết.

“Sau đó bọn họ xác định,xác định đây là một người, mà không phải là một ngọn núi?!” Tra Tiểu Tân vừa nói vừa cười, nước mắt nhanh muốn rơi xuống, nàng ở năm đó nàng muốn ra số tiền lớn mướn người theo đuổi Tô Tiểu Lê, ai ngờ những người đó nhìn bức họa liền hoảng sợ.

Tô Tiểu Lê chẳng qua vui sướng hài lòng ăn miếng thịt trong miệng nhưng mà nghe được Tra Tiểu Tân không có hảo ý cười và nói, mặt đỏ lên, hừ nói: “Coi như là núi thì đã sao! Hắn sẽ không thể là ngu ông dời núi sao?!”

Nàng vừa nói xong Tra Tiểu Tân liền “Phụt” một tiếng phun ra, ngay cả Lâu Lan luôn luôn đạm mạc trên mặt cũng có ý cười, so với Tra Tiểu Tân không để ý hình tượng hắn cũng tốt hơn nhiên,Tra Tiểu Tân gắp thức ăn.

Nhìn trước mắt ấm áp một màn Hoa Nguyệt có cảm giác sai lầm, nàng mới là người nên đứng một bên, trong lúc nhất thời trong lòng thật chua sót, nhiều hơn cũng là khổ sở.

“Ăn cái nấm đi!” Bên tai vang lên tiếng cười, ngẩng đầu sang thấy khuôn mặt tươi cười của Tra Tiểu Tân, không biết sao, rõ ràng cảm động nhưng mà cảm động qua đi lại thêm vài phần chán ghét.

Hoa Nguyệt mỉm cười: “Không cần.” Nói xong lại vùi đầu uống canh, không yên lòng. Lời nói vừa rồi của Thu Dung vẫn ở trong đầu nàng đuổi mãi không đi, trong lòng mỗi người đều có một ác ma, bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy ra.

Nàng cự tuyệt có chút lạnh nhạt, Lâu Lan nhíu lại mi nhưng vẫn không nói gì thêm, quan tâm nấm đem Tra Tiểu Tân gắp cho bị trả ngược lại ăn luôn, tao nhã như vậy, vẻ mặt xấu hổ của Tra Tiểu Tân cũng hóa thành tươi cười, chẳng qua là nụ cười rộ lên có chút miễn cưỡng, nàng không biết bản thân làm sai chuyện gì chọc Hoa Nguyệt không vui.

Nàng đương nhiên không biết mình đau khổ như thế nào.

Không khí xấu hổ lại một lần nữa dậy lên,Tra Tiểu Tân tiếp tục cùng Tô Tiểu Lê nói nói cười cười,dường như đã quên bên người còn có phu quân nàng yêu nhất,Lâu Lan cũng không để ý, chẳng qua là gắp thức ăn cho nàng hoặc là xoa sau lưng nàng.

Tra Tiểu Tân cười ha ha, bỗng nhiên nhăn lại, mãnh liệt thống khổ tràn đầy hốc mắt.

“Muội làm sao vậy?” Nụ cười trên mặt của Tô Tiểu Lê nhất thời biến mất, khẩn trương hỏi, mặt Lâu Lan mình thay đổi bất ngờ, nhẹ ôm nàng trong mắt hiện lên hoảng sắc nhưng vẫn giả bộ trấn tĩnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »