Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 3008 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 130
hắn dám hôn nữ nhân kia!!!..

❊ ❊ ❊

Lục Uyển muốn đi đến đỡ nàng lại bị ngăn lại,đành phải căn dặn vài nha hoàn phải chăm sóc nàng thật tốt,sau đó thở dài rời đi.

Chỉ chớp mắt lại qua vài ngày.

Tra Tiểu Tân tỉnh lại liền ngáp to,binh thư trên bàn rơi xuống đất, đúng là mấy ngày nay Tra Tiểu Tân thức đêm để viết ra, tuy rằng nàng đối với giải binh trận không hiểu biết lắm nhưng là hay dở gì nàng cũng xem qua một ít điện ảnh và phim truyền hình nên đối với phương pháp đánh giặc cũng có hiểu biết.

“Woa!Mọi chuyện đã xong,hiện tại phải thực hiện nhiệm vụ này!” Tra Tiểu Tân mỉm cười rời giường.

Tất cả Lâu Phủ đều phủ một màu trắng,thanh tùng cao ngất.

Tuyết rơi lất phất,cảnh tượng xung quanh rất tao nhã.

“Vị công tử này, xin hỏi ngươi tìm ai?” Gia đinh nhìn nàng cười hề hề hỏi.

Tra Tiểu Tân phẩy quạt tiêu sái nói: “Ta đến tìm một nữ tử họ Tô.” Chỉ thấy cả người Tra Tiểu Tân diện bộ đồ trắng,tóc được quấn cao,lông mày anh tuấn, một đôi con ngươi đen rạng rỡ có thần, đứng giữa nơi tuyết trắng giống như thần tiên,chỉ tiếc là… người hơi thấp!May là nàng vì mình làm một đôi giày cao,kết hợp với y phục cổ đại rất hoàn hảo nha,vì y phục rất dài nên có thể che khuất đi,nếu không thì đã lộ tẩy!

Gã gia đinh vừa nghe đến “Tô” này tự lập tức nhìn nàng giống như nhìn quái vật, lặp lại lời nói để xác định: “Công tử ngươi nói là dáng người như núi, mập mạp như lợn, Tô Đại Thẩm?!” Xem ra vị công tử này là có khẩu vị kỳ lạ ghê!

Tra Tiểu Tân không vui cau mày nói: “Không được vũ nhục Tô Tô của ta nha!”

Gã gia đinh nghe vậy hít sâu một hơi,nhịn xuống cảm giác buồn nôn tay giơ ra: “Công tử mời vào,bà ta ở hậu viên chuyên phụ trách gieo trồng hoa và làm cỏ…”

Tra Tiểu Tân đem quạt phe phẩy bước đi thật chậm,bộ dáng phong lưu tao nhã làm người ngoài không hiểu một người anh tuấn như vậy lại yêu một người mập mạp như Tô Đại Thẩm?Bởi vì mùa đông rất lạnh nên sáng sớm chỉ có mấy hạ nhân quét dọn,thật sự là không có người khác.

“Kì quái, nơi này rõ ràng là hậu hoa viên nha, thế nào không thấy được nhân?” Tra tiểu tân dọc theo thềm đá đi hướng cầu hình vòm, dưới cầu dòng nước bạc bạc, ngẫu nhiên có thoát phá khối băng trôi nổi quá.

“Vương gia chàng xem thiếp đã đắp một người ở phía trước.”

Một thanh âm thanh hờn giỗi vang lên,Tra Tiểu Tân chợt có dự cảm không tốt,giọng nói này sao gần như thế? Ngẩng đầu nhìn lên,Lâu Lan quần áo đỏ thẩm bị một ít tuyết phủ lên,da thịt trắng noãn như tuyết,ngũ quan tinh xảo,môi đỏ như máu rất giống một yêu nghiệt nha!

Nhìn thấy Lục Uyển mềm mại không xương nắm cánh tay Lâu Lan, trong lòng chợt dao động, Tra Tiểu Tân cảm thấy trong lòng có cái gì ở bùng nổ, tay nắm chặt cây quạt như muốn bóp nát!!! Nàng lại dám quấy nhiễu hắn!

“Vương gia,việc kia đã giải quyết xong,chàng vui vẻ lên một chút nha.”

Việc kia?! Tra Tiểu Tân tức giận thiếu chút nửa hộc máu! Một đôi mắt tức giận nhìn thẳng Lâu Lan! Chuyện kia là chuyện gì?! Là chuyện buổi tối sao?! Buồn cười!!!

Lục Uyển vẫn dựa vào Lâu Lan giận dữ trách mắng không ngừng, vẻ mặt Lâu Lan lạnh nhạt như tuyết không có tay đổi, một đôi mắt phượng hẹp dài đang nhìn đến một nam tử áo trắng đang đứng trước mặt,mắt trong phút chốc nheo lại,đôi mắt trong suốt linh động kia với lại vẻ mặt tức giận cắn chặt môi……… nhìn nàng giả dạng nam tử,cùng với dùng bút lông vẽ lên lông mày,tim hắn mãnh liệt run lên….. là nàng.

“Vương gia, người tuyết liền ở phía trước, lập tức đi ra.” Lục uyển thanh âm lạc lạc có thể nhường tra tiểu tân chấn động rớt xuống nhất nổi da gà.

Lâu Lan thái độ vẫn im lặng, chủ động ôm thắt lưng nàng vô cùng thân thiết còn cắn vành tai nàng, cố ý nói to gấp ba lần để người kia có thể nghe được tiếng nói: “Khó lắm mới được Uyển nhi nàng không sợ lạnh làm người tuyết, buổi tối bổn vương nhất định bồi thường nàng.”Cho dù nàng đứng ở bản thân trước mặt hắn cũng không chịu tỏ ra có quen biết, một khi đã như vậy có khác gì như người xa lạ!

Lục Uyển vui mừng quá đỗi,nũng nịu nói: “Chán ghét, vương gia chàng nói bồi thường làm thế nào có thể bồi thường!”

“Giống như đêm đó bồi thường nàng thậm chí so với đêm qua còn thoải mái hơn.” Lâu Lan hôn lên môi nàng,không ngừng giày xéo,chất lỏng màu trong suốt chảy ra bị hắn liếm hết.

Tra Tiểu Tân đầu tiên là ngẩn ra sau đó “két”âm thanh vang lên, quạt xếp trong tay bị nàng tức giận vặn gãy,tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, đáng giận! Hắn lại dám hôn nữ nhân kia! Còn say mê như vậy!

“A… Vương gia, không nên như vậy nơi này rất nhiều ngươi.” Sau một nụ hôn nồng nhiệt mái tóc của Lục Uyển đã sớm tán loạn, gò má đỏ hồng.

Lâu Lan còn chưa vừa ý liếm lên cánh môi sưng hồng của nàng,nhẹ nhàng cắn một cái,vừa lòng nghe được tiếng rên rỉ của nàng giọng hắn khàn khàn: “Đúng là yêu tinh dụ dỗ người,mấy ngày nửa nàng đừng mơ tưởng được xuống giường.”Chỉ có như vậy hắn mới có thể dần quên nàng ta,nghĩ vậy trong lòng thầm cười khổ….

Lời nói đó rõ ràng là ám thị.

Tra Tiểu Tân có ý tưởng mãnh liệt muốn đem tiểu đệ đệ của hắn đánh cho miệng sùi bọt mép!Cho đến khi hai người đó đến trước mặt nàng vẫn chưa phát hiện!!!

Lục Uyển cười mỉm nói: “Tiểu công tử, ngươi chặn ở trước mặt chúng ta làm chi?” Cả người dường như ngã lên người Lâu Lan rất thân mật khăng khít.

Tra Tiểu Tânđiều chỉnh khó chịu trong lòng, nhìn hai người bọn họ tiêu sái múa quạt, mỉm cười: “Hình như là ngươi chắn ở trước mặt ta.”

“Ha ha.” Lục Uyển đột nhiên cười to,trong tay nàng cầm là quạt xếp bị rách te tua: “Quạt xếp đã gãy nha?”

Tra Tiểu Tân mặt cứng đờ,cúi đầu nhìn lại, quả nhiên, cây quạt trong tay nàng đã không còn là cây quạt nữa..tội quá!

Lâu Lan thấy dáng vẻ của nàng có chút khó khăn ánh mắt lạnh nhạt mới gợn sóng tản ra,chỉ là bên ngoài vẫn giả bộ lạnh nhạt.

“Rất buồn cười sao? Vậy ngươi liền cười đi! Dù sao bổn thiếu gia sẽ không nhường đường! Muốn nhường cũng là ngươi nhường!” Tra Tiểu Tân hoàn toàn mất phong độ bây giờ rất giống một tên vô lại.

“Ai! Ngươi người này thế nào lại như vậy, đây là Lâu vương phủ, ngươi muốn cái gì?! Còn không mau tránh ra!” Lục Uyển thấy hắn lại dám trước mặt mình làm càng liền giận dữ.

Ngay tại hai người tranh chấp không có kết quả,thì Lâu Lan ôm lấy Lục Uyển đi qua người Tra Tiểu Tân: “Nếu như thế, bổn vương nhường.” Nói xong hắn bỏi đi để lại Tra Tiểu Tân nghẹn họng đứng đơ người,tất cả lửa giận lúc này đều hóa thành đau thương,hắn ở trước mặt nàng ôm một nữ nhân khác……

“Vương gia,chàng xem! Đây là người tuyết do thiếp làm,rất tròn ha?!” Lục Uyển vui vẻ chỉ vào người tuyết trước mắt,quả nhiên thật cao lớn thật tròn a a…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »