Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2977 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 187
hoàng thượng đại hôn!..

❊ ❊ ❊

“Nàng biết hắn sao?” Khi Diêu Định đứng ở bên ngoài nhịn không được hỏi Tra Tiểu Tân.

“Hắn? Đại phu?” Tra Tiểu Tân lờ mờ trả lời.

Diêu Định chịu không nổi lắc đầu, sau đó tiến đến bên tai nàng nhỏ giọng nói: “Hắn chính là người xưng Hoa Đà trên đời thần y Trúc tiên sinh.”

Dáng vẻ của Tra Tiểu Tân giống như hỏi gì cũng không biết nhìn hắn, không biết hắn đang nói cái gì.

“Vì mời được hắn, vương gia tự mình lên núi, còn xém bị bầy sói tập kích, trên đường nguy hiểm đáng sợ, còn bị thương…” Diêu Định hạ giọng nói, muốn cho nàng hiểu rõ dụng tâm của Lâu Lan.

Chẳng qua là tất cả lực chú ý của Tra Tiểu Tân đều bị tình cảnh trong phòng hấp dẫn,sau khi lão đại phu ngồi xuống tiếp theo liền thở dài lắc đầu, nói cái gì cũng không có nói, sắc mặt của Lâu Lan cũng càng ngày càng u ám, ngược lại là vẻ mặt điềm tĩnh của Mộc Xuân Phong.

Chẳng lẽ, vẫn là không được sao?!

Tim chậm rãi nhíu lại, ánh mắt bỗng nhiên ươn ướt, chỉ thấy đại phu kia đứng dậy hướng ra ngoài mà đi, Lâu Lan và mấy người đi theo đưa ông ấy,Tra Tiểu Tân lập tức vọt vào quỳ gối trước giường của Mộc Xuân Phong nghẹn ngào hỏi: “Ông ấy nói như thế nào?!”

Mộc Xuân Phong sửng sốt một chút đáy mắt có chút đau buồn,hắn chỉ cười khẽ nâng nàng dậy: “Không có việc gì.” Đúng vậy, không có việc gì,chẳng qua là chết. Hắn không sợ.

Nghe được lời nói của hắn mấy ngày nay lo lắng sợ hãi lập tức không khống chế được, Tra Tiểu Tân thương tâm nức nở, bả vai gầy yếu không ngừng run rẩy,dáng vẻ kiềm nén tiếng khóc càng làm cho long người đau.

Lâu Lan mới vừa đi vào liền thấy nàng như thế, ngực giống là bị người đấm vào rất đau,nhưng hắn lại bất động thanh sắc đi đến bên giường nhìn nàng nói: “Tất cả sẽ tốt thôi.” Ngắn ngủn vài chữ cũng là đang an ủi nàng. Hắn biết bản thân rất muốn ôm nàng vào lòng, nhưng là hắn không thể.

Vốn đang khóc nhỏ Tra Tiểu Tân nghe được giọng hắn thì khóc càng lớn tiếng, chính là lúc này đây tiếng khóc liền phức tạp hơn, lo lắng nhất là Mộc Xuân Phong bất cứ lúc nào cũng có thể chết,hai là thái độ Lâu Lan đối với nàng hờ hững giống như là đối đãi người thường, nàng hiện tại thương tâm là mặc kệ Mộc Xuân Phong chết hay là sống, nàng và Lâu Lan đều không trở về như xưa được, trở về không được.

Thấy nàng càng khóc càng thương tâm,Lâu Lan cho rằng nàng là vì Mộc Xuân Phong,cho nên cảm thấy bản thân trở thành dư, tim giống như bị thiết trảo xé rách, đau đến không thể hít thở. Hắn đành nhìn Mộc Xuân Phong gật đầu rồi rời đi.Nếu không rời khỏi nơi đây, hắn sợ bản thân vì không hít thở được mà chết.

Hắn đi thật lâu mà Tra Tiểu Tân vẫn ngồi trên mặt đất thương tâm khóc lớn, nàng khóc vì cảm tình không thể quay về, khóc không có tương lai ngày mai, khóc tất cả những việc làm nàng thương tâm, hiện tại giống như là đứng ở một vực sâu, không cẩn thận sẽ ngã tan xương nát thịt.

Vô luận với ai, một người khác đều rất thương tâm.

Vô luận rời đi ai, một người khác sẽ đau cả một cuộc đời này.

Nàng nên làm cái gì bây giờ, làm sao bây giờ!!!

Bỗng nhiên, cánh tay có người chạm vào, nàng ngạc nhiên quay đầu nhìn Mộc Xuân Phong ngồi xổm bên người nàng, hắn không biết khi nào xuống giường cũng không biết ngồi bên người nàng bao lâu, thấy nàng nhìn bản thân,hắn chỉ cười nhẹ: “Nàng nói xem,bộ dáng chúng ta hiện tại giống ếch không?”

Tra Tiểu Tân rơi lệ lắc đầu.

“Hay là giống như cóc?” Mộc Xuân Phong tiếp tục cười nói,giọng nói gần như nuông chiều, hắn đang dỗ nàng.

Nghe thế trong mắt của Tra Tiểu Tân bắt đầu có ý cười, hòa tan ưu thương,nhưng mà vẫn là không tiếng cười lớn xuất ra.

Khóe môi của Mộc Xuân Phong gợi lên: “Chẳng lẽ là con cóc?”

Tra Tiểu Tân “Phụt” một tiếng cười xuất ra, vịn bả vai hắn: “Chàng mới là con cóc!”

Mộc Xuân Phong nhất thời nắm chắc tay nàng cười đến ngoạn vị: “Vậy nàng nhất định chính là thiên nga, để ta ăn thịt…”

“Ha ha ha, buông ra, ngứa chết nha.” Tra Tiểu Tân vừa đẩy hắn ra vừa cười né tránh, lập tức quên đi tất cả chuyện không vui ban nãy.Đặc điểm lớn nhất của Mộc Xuân Phong chính là, hắn có thể bất động thanh sắc an ủi nàng lại không bị nàng nhìn ra, như thế hắn mới có thể cẩn thận săn sóc nàng.

Trong khoảng thời gian ngắn,trong nhà tranh truyền ra tiếng cười ha ha, rừng trúc yên tĩnh bỗng nhiên có sinh khí, chỉ nghe bên trong không ngừng truyền ra đối thoại.

“Được lắm Mộc Xuân Phong! Thiếp không cần làm thiên nga! Thiếp muốn làm con cóc!” Người nào đó nghiến răng nghiến lợi.

“Ha ha, thế nào, chẳng lẽ nàng phát hiện sắc đẹp của ta nên mới muốn ăn ta?” Người nào đó cười vui vẻ.

“Hừ!Chàng mới vừa cắn cánh tay của thiếp! Thiếp hiện tại muốn cắn lại! Thiên nga,chàng ngoan ngoãn ngồi im ở đằng kia để thiếp cắn, không cắn nhất định phải chết!” giọng nói của người nào đó bắt đầu có ý tà ác.

… … … … … …

Bọn họ ở trong rừng trúc bảy ngày sau đó mới trở về, chẳng qua là ngồi trên cỗ kiệu Tra Tiểu Tân lại bắt đầu khó chịu nôn mửa, ở trên đường thực đã nôn vài lần, Mộc Xuân Phong luôn dịu dàng xoa sau lưng nàng, trong tay cầm giấy túi giấy để nàng nôn, nhưng tâm trạng lại phức tạp, mấy ngày nay cuộc sống như thiên đường.Sau khi trở về muốn buông nàng ra, nhìn con ngươi đen kiềm nén đau đớn,trong long hắn có thiên ngôn vạn ngữ nhưng một câu đều nói không nên lời.

Thật vất vả chịu đựng lộ trình xóc nảy mới trở về Mộc vương phủ khi lại phát hiện bên trong thành đang ồn ào mới biết hoàng thượng đại hôn, Mộc Xuân Phong vốn không muốn để Tra Tiểu Tân đi, nhưng mà Tra Tiểu Tân lại la hét muốn đi, nàng luôn luôn thích náo nhiệt, vì thế lại một đường xóc nảy tới hoàng cung, trên đường Tra Tiểu Tân lại nôn them vài lần, nàng còn tưởng rằng bản thân sắp chết, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch,Mộc Xuân Phong đau lòng ôm nàng không ngừng dỗ dành.

Hoàng cung, một mảnh đèn đỏ mông lung, cung nữ đều mặc cung y hồng nhạt sắp hàng.

Tuy rằng là lần thứ hai đến, nhưng mà lần này Tra Tiểu Tân lại thấy được không có nghiêm túc như lần trước,ví như, yên hoa thật xán lạn, ví như trên đất trải một thảm đỏ thêu hình long phượng, kim quang lóe ra. Hơn nữa cung điện náo nhiệt vô cùng,đại thần khắp nơi hàn huyên nói giỡn.Trong lòng nàng không khỏi khinh bỉ, hôn lễ hoàng thượng thật sự là tục khí, nhưng là nghĩ đến hôn lễ Lâu Lan, nàng vốn hưng trí bừng bừng thích thú, hiện tại không có.

“Ta đi chào hỏi với vài người bàn,nàng đứng ở chỗ này đừng nhúc nhích.” Mộc Xuân Phong dịu dàng dặn dò,Tra Tiểu Tân gật đầ mạnh, dáng vẻ giống như chàng yên tâm thiếp tuyệt đối sẽ không đi chuốc họa,làm Mộc Xuân Phong không nhịn được hôn lên gương mặt nàng mới rời đi.

Tiếng người ồn ào, chỉ cảm thấy nữ tử trên đầu đeo châu báu quay người ra lộng lẫy quang huy.

Đang cầm món điểm tâm ngon miệng bỗng nhiên phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc: “Tiểu Tân.” Quay đầu thì phát hiện là Hoa Nguyệt, hôm nay cả người nàng mặc y phục màu hồng, quyến rũ động lòng người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »