Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2822 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 100
có người chút nữa bị cường bạo…..

❊ ❊ ❊

Người nọ vừa nghe lập tức cười cảm kích, Gia Luật Hằng nghĩ sẽ gặp chút khó khăn, hắn nghe cái gì kêu bắt hắn rồi dắt đi? Dắt đi? Nàng chấp nhận đưa mình đến nhà lão giàu có đó sao? Trong lòng tức giận lên đến đỉnh đầu, hắn hừ một tiếng liền theo người nọ đi bởi vì hắn “Dung mạo xinh đẹp” cho nên người tìm hắn không ít, nhưng đa số đều không có ý tốt, chỉ có người lần này nhìn đứng đắn nên hắn tin tưởng không có gì.

Hai người đến một tòa nhà có phong cách cổ xưa.

Vừa đi vào đại sảnh liền nhìn thấy tranh sơn thủy treo trên tường, xem ra hắn quả nhiên là dòng dõi nhà quan, từ trong ra ngoài đều cho thấy hắn là người có học. Sau khi ngồi xuống nam tử trung niên kia rót cho hắn một ly trà, nói là đi lấy giấy bút và mực kêu hắn ở bên ngoài chờ một lát, Gia Luật Hằng thấy hắn cũng coi như người đàng hoàng, vì thế cũng buông lỏng đề phòng ngồi thưởng thức trà nhưng uống đến một nửa đầu đột nhiên choáng váng, ánh mắt nhìn sự vật cũng mơ hồ không rõ nhưng vào lúc này đột nhiên bị người phía sau ôm lấy.

“Như Hoa cô nương! Ta nhớ nàng muốn chết!” Nam tử trung niên tham lam ngửi mùi thơm trên người hắn, đôi tay bắt đầu sờ soạng trên người hắn.

Gia Luật Hằng nhất thời kinh ngạc, ánh mắt sắc bén liền đứng lên, mẹ kiếp!Lại là một con sói đội lốt cừu! Hắn vừa ra quyền nhưng phát hiện tay chân mềm yếu vô lực, trán ứa ra nhiều mồ hôi, lòng không khỏi lo lắng, chẳng lẽ hắn đã dùng nhuyễn cân tán? Mà lúc này nam tử trung niên kia gấp gáp ôm hắn vào trong phòng, tất cả cửa phòng và cửa sổ đều khóa trái, mặt hắn càng ngày càng kề sát bản thân, Gia Luật Hằng vừa tức vừa giận, đều do Tra Tiểu Tân đáng chết kia! Hắn không ngừng dùng nội lực ép chất độc ra, ai ngờ không có tác dụng.

“Ha ha, Như Hoa cô nương! Ta theo dõi nàng lâu rồi! Hôm nay cuối cùng có được cơ hội! Đừng nóng vội đừng sợ, ta sẽ thật dịu dàng!” Nam tử trung niên kia nhìn hắn bằng ánh mắt rực lửa, thèm nhỏ dãi.

“Ngươi đừng tới đây, ta… ta sẽ hô to.” rơi vào tình thế cấp bách hắn đành phải viện đại một cái cớ, thân thể ngày càng vô lực, nửa người nằm trên giường y phục tụt xuống,lộ ra bờ vai trắng nõn cộng thêm mắt hắn mơ màng, đầu tóc hỗn loạn, bộ dáng rất mê người.

Nam tử trung niên lòng đã sớm như lửa đốt đâu cần những thứ kia!Nhào tới trên mặt hắn vừa hôn trên cổ vừa cắn,giống như dã thú phát tiết đều rất thô lỗ,tay thì đưa đến ngực hắn vò lấy hai cái bánh bao, dĩ nhiên,hắn cũng không biết đó là bánh bao chỉ cảm thấy thật lớn thật mềm mại sảng khoái miệng phát ra tiếng rên rỉ không biết xấu hổ.

gương mặt tuấn tú của Gia Luật Hằng xanh mét, quả nhiên là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh! Tiếc rằng hắn cả người có sức lực, hiện tại đều không có tác dụng gì! Hắn âm thầm ổn định tâm tư khôi phục nội lực, còn phải né tránh nụ hôn và tập kích của hắn ta.

“Roẹt!!!” y phục bị hắn xé hơn phân nửa, hai bánh bao trước ngực cũng lăn ra ngoài, lộ ra khuôn ngực cường tráng gầy gò, Gia Luật Hằng nhân cơ hội nói to: “Ta là nam nhân!” Như vậy có thể may mắn tránh được.

Ai ngờ hơi thở của nam tử trung niên càng ngày càng khô ráp, ánh mắt hưng phấn càng đậm, nuốt nước miếng nói: “Ta có tình cảm với đoạn tụ! Không ngờ Như Hoa ngươi là nam tử! Đúng là hợp ý ta! Đúng là hợp ý ta! Ha ha ha!” Nói xong liền bắt đầu xâm lược chung quanh trên người hắn, hắn lưu lại trên da thịt nhiều nụ hôn đỏ bừng.

lửa giận của Gia Luật Hằng ngút trời, y phục cũng bị hắn cởi hết sạch, cặp tay kia không ngừng phủ lên người hắn vô cùng hạ lưu, hắn chỉ cảm thấy khí lực thân thể dần dần hồi phục, Gia Luật Hằng tỉnh táo hẳn, nam tử dưới thân đột nhiên trở mình bóp chặt cổ hắn, sắc mặt nam tử trung niên kinh ngạc giống như không nghĩ tới hắn lại có võ công.

“A!!!” một tiếng hét thảm thiết cả người đột nhiên bị đẩy xuyên qua vách tường, phòng ở nháy mắt sụp đổ.

“Đồ không biết sống chết!” Gia Luật Hằng lạnh giọng nói giống như con gà đưa hắn đến cách vách chuồng lợn, lợn bị hắn giẫm đạp lên người, trong lúc nhất thời phân cùng vật bẩn toàn bộ dính vào trên mặt hắn.

Nam tử trung niên khóc cầu xin tha thứ: “Như Hoa cô nương tha chết! Ta không dám nữa,không dám…”

Gia Luật Hằng điểm huyệt câm của hắn, cười lạnh: “Ngươi ở nơi này từ từ chờ chết đi!” Nói xong cầm lấy mấy tảng đá dùng sức ném trên người lợn, lợn nhất thời luống cuống chạy trốn trong chuồng, hắn giẫm người kia đến máu thịt mơ hồ, chỉ nghe vài tiếng rên rỉ rất nhỏ khi tiếng động dừng lại. Ánh mắt thích thú của Gia Luật Hằng mới biến mất.

Hữu cầu tất ứng.

Trong căn phòng nhỏ hẹp mọi người chen chúc xếp hàng thật dài đều là đến nhờ Tra Tiểu Tân,chỉ thấy nàng vừa nghe những yêu cầu mọi người vừa múa bút. Đương nhiên tay kia cũng không nhàn rỗi thu tiền. Làm ăn quan trọng là đông người vừa vặn là chỉ thấy trong đội ngũ có nam nữ già trẻ,có người giàu người nghèo, đang tranh nhau thỉnh cầu nàng.

“Bà chủ Tra!Con ta vừa mới đầy tháng phiền ngài đặt cho nó một cái tên?Ta họ Cao!” Một lão gia mập mạp cười niềm nở hỏi, cầm trong tay một đống bảo vật.

“Gọi là Cao Thắng Hàn đi, người ta ở chỗ cao thì không sợ lạnh, nhà các ngươi từng chịu lạnh, tóm lại ngươi hiểu ta không giải thích thêm.” một tay Tra Tiểu Tân đoạt lấy bảo vật trong tay hắn nói giả làm bộ mặt đáng yêu.Người nọ nghe xong vừa lòng gật đầu không ngừng nói cảm tạ.

“Còn ta nữa Bà chủ Tra!Ta muốn hành hiệp trượng nghĩa nhưng lại không muốn người ta phát hiện làm sao bây giờ?!” Lại một người bận trang phục hiệp khách buồn rầu hỏi, trong tay không có tiền chỉ có một thanh kiếm.

Tra Tiểu Tân cúi đầu xuống cuối cùng ngẩng lên mặt vui vẻ: “Hành hiệp trượng nghĩa sao!Vậy chuẩn bị cho ngươi một phụ tá tạo hình đi! Nói cho ngươi biết, ngươi về nhà làm liền một đôi mắt đen thui như ta dán lại trên mặt phải nhớ kỹ là chỉ để lộ ra hai con mắt,cố gắng che khuất nửa khuôn mặt kiêu ngạo lại, sau đó khoác một chiếc áo choàng đen, đầu đội nón, phía sau cầm một thanh kiếm thật khí phách vậy là OK ^_^!”

“Nhưng mà lỡ như đến mùa hè chẳng phải là rất nóng sao (ã_ã)? ” Hiệp khách kia trên mặt vui sướng thoáng chốc hiện vẻ buồn rầu.

“Đơn giản thôi!Vừa đến mùa hè ngươi liền sửa mặc com-lê là có thể!Sau đó cạo sạch tóc trên đầu nhưng không bịt mắt hay muốn kiên trì mang là tùy ngươi bởi vì như vậy thật tàn khốc.” Nghe Tra Tiểu Tân đề nghị như vậy vẻ buồn rầu trên mặt người nọ tan biến hết (^….^),thần thái phấn khởi luôn miệng nói cảm tạ sau đó mới rời đi. Gia Luật Hằng một bụng lửa chờ mọi người đi rồi mới tiến vào.

Sau nửa canh giờ…

tay Tra Tiểu Tân ôm đống châu báu nhìn chằm chằm Gia Luật Hằng vừa thẹn vừa giận “Phụt!!” cười thành tiếng, đĩnh vàng trong tay lộc cộc rơi xuống đất, chỉ thấy nàng ngủa trước ngửa sau lật tay ôm chặt bụng: “Ha ha ha ha! Chết cười nha! Chút xíu nữa bị cường bạo hả!”

Gia Luật Hằng nổi giận rõ ràng hơn nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi còn cười à? Không phải tại ngươi ta sao có thể bị người ta..” Hắn khó chịu hừ một tiếng, trên người đầy dấu hôn đau nhức làm hắn ghê tởm! Hận không thể lột da mình đi!!!

Tra Tiểu Tân cười giả lả, cuối cùng mới thấy khuôn mặt tuấn tú giăng dầy đặc mây đen của Gia Luật Hằng, tay bắt chước động tác giống như dỗ tiểu hài tử không ngừng vuốt mặt hắn vừa sờ vừa dỗ: “Ngoan, ngươi coi như bị chó cắn có được không?” Tròng mắt đen sáng lóa mông lung hơi nước dịu dàng, ướt át.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »