Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2948 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 11
thập tam vương gia lên sàn..

❊ ❊ ❊

“Đúng rồi, muội muội, muội cảm thấy hôm nay tỷ nhìn như thế nào?” Thu Dung dò hỏi, giọng nói có vài phần dè dặt.

Tra Tiểu Tân nhìn kỹ từ trên xuống dưới một lần, xem ra Thu Dung hy vọng khiến cho Lâu Lan chú ý ở buổi yến tiệc, đúng là tình cảm sâu đậm vô cùng! nghĩ kỹ rồi vỗ vai nàng nói: “Tỷ muốn muội làm tỷ đẹp hơn không?”

Thu Dung tuy chưa nói gì, nhưng trong mắt ánh lên mong chờ.

“Đi theo muội!” Tra Tiểu Tân liền huýt sáo cười hì hì vui vẻ đến bên bàn trang điểm.

Ban đêm, một chén nhỏ bằng ngọc lưu ly màu xanh rọi sáng hậu hoa viên, mặt hồ gợn sóng, lá sen lơ lửng trên mặt nước, thỉnh thoảng có vài con cá chép vọt lên làm bọt nước tung tóe khắp nơi, có thú ý khác.

Trong hoa viên chứa vô số bàn yến hội, đều là rượu ngon món ngon, thêm vẻ đẹp của mỹ nhân cùng bàn làm cho người ta cảm thấy rượu không say chỉ có người tự say. Nhưng đẹp nhất là nam tử áo hồng – Lâu Lan, hắn ngồi dưới ánh đèn mờ, tóc đen nhánh, mắt hẹp dài, đôi môi đỏ tươi, thần sắc lộ ra vài phần mệt mỏi mấy phần khinh cuồng, khinh cuồng nhưng lại có mấy phần lãnh đạm với mọi chuyện.

Nhiều mỹ nhân như vậy ngồi cạnh hắn, nhưng nhìn hắn vẫn thấy cô đơn lạnh lẽo, ánh mắt tối tăm giống như là vĩnh viễn đều không thể thắp sáng.

Hắn là một cây thuốc phiện, bởi vì cô đơn mà sống, bởi vì đơn độc mà tồn tại.

“Vương gia, tiểu vương gia tới.’’ Phần đông nữ tử đều hướng đến chỗ hắn nói, người kia rất đoan chính thanh nhã, lại lộng lẫy, chỉ giữa lộ ra vẻ mị sắc.

Lâu Lan vẫn uống rượu giống như chẳng nghe thấy gì.

“Ha ha, vương huynh, ngươi lại đang u buồn vì nữ nhân? Ngay cả vương đệ đến đây cũng không biết.” tiếng cười sang sảng vang lên, chỉ thấy một thân áo lam, nam tử phong lưu phóng khoáng đầu cột ngọc quan đi đến bên cạnh hắn ngồi xuống. Thấy hắn vẫn không để ý tới mình cũng không tức giận, cầm chén rượu hướng nàng kia nâng chén cười nói: “Vương tẩu, hôm nay là ngày hội Trung thu, thần đệ kính người một chén rượu.”

Nàng kia nghe được hắn gọi mình là “Vương tẩu” Nhất thời như mở cờ trong bụng, vội nâng chén nói: “Thập tam đệ thật biết nói đùa.”

Ngay tại thời khắc hai chén sắp chạm nhau, lại bị một bàn tay ở giữa ném vụn trên mặt đất, tất cả mọi người hướng về người nam tử có sắc mặt u ám, không dám phát ra tiếng nói nào.

“Hoa phi, lá gan của ngươi thật sự càng lúc càng lớn, có cần bổn vương nhắc nhở dùm ngươi ở trong vương phủ ngươi có địa vị ra sao không?” mắt phượng hẹp dài của Lâu Lan chứa đầy lạnh giá nhìn nàng, làm cho người ta nhìn thấy run sợ trong lòng.

Thập tam Vương gia thấy thế liền cười hòa giải: “Vương huynh, nên quên chuyện đó đi, nói tới nói lui đều là……”

“Bổn vương bảo ngươi câm miệng, ta không có hỏi ngươi.” Lâu Lan nhấp nhẹ một ngụm rượu trong chén, thần sắc tối tăm.

Hoa Nguyệt lo sợ quỳ rạp xuống đất, run giọng nói: “Nô tì biết sai rồi!”

“Hừ, biết sai? Làm sai chỗ nào thế?” Lâu Lan gảy nhẹ cằm nàng lên, ánh mắt và cả giọng nói đều dịu dàng, lại càng làm cho người ta rùng mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »