Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2901 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 96
vương gia, chàng đã lâu không chạm vào ta..

❊ ❊ ❊

Gia Luật Hằng bị móng vuốt của bọn họ mò khắp, nơi trong đầu phát hỏa nhưng không phản kháng được, chỉ bắt chước động tác nữ tử đẩy bọn họ nói: “Đừng mà, các ngươi tiếp tục bán đồ ăn đi…” Lời nói còn chưa dứt có người lớn mật nhéo bộ ngực của hắn còn lộ ra vẻ mặt hưởng thụ, sắc mặt Gia Luật Hằng xanh mét càng hô to hơn: “Đừng mà… Đừng thế mà…”

Đáng chết! Tối nay hắn nhất định đến nhà vài người trong bọn họ rửa hận!!!

Ai da, Gia Luật Hằng đáng thương.

Lâu vương phủ.

Tra Tiểu Tân nhìn ba chữ này liên tục hít sâu mấy hơi mới đi vào, sau khi đi vào Diêu Định lập tức đưa nàng đến chỗ đại sảnh, nhà thuỷ tạ đầy hoa, nước trong hòn non bộ chảy róc rách, vườn sau trong Lâu phủ Tiểu Lâu vẫn đẹp tinh xảo lộng lẫy. Dù có tuyết cũng che được cảnh sắc xinh đẹp xung quanh.

“Vương gia chàng xem! Cá vàng kia vừa mới nhảy lên mặt nước đó.”

Đi vòng quanh hành lang gấp khúc từ đại sảnh đi đến liền nghe được tiếng cười như chuông bạc truyền đến, hơi thở của Tra Tiểu Tân cứng lại, nhìn hướng phát ra giọng nói liền nhìn thấy nữ tử xinh đẹp đang thân mật ôm cánh tay Lâu Lan, cả người đều rúc vào lòng hắn, tay chỉ vào trong ao, mặt Lâu Lan vẫn nhàn nhạt, màu sắc hồng y còn đẹp hơn cảnh sắc trong vườn.

Nhìn hắn với nàng làm động tác thân mật, Tra Tiểu Tân có ý quay đầu rời đi.

Nhưng, nàng không thể…

Cho nên từng bước đi đến chỗ bọn họ, trên mặt còn muốn nở nụ cười dối trá, có ai biết được trước khi đến đây nàng đã khóc lớn một trận, nàng muốn rơi lệ trước bởi vì nàng sợ nhìn thấy hắn lại không nhịn được khóc lớn lên.

“A, vương gia…” Lục Uyển trượt chân xém chút nữa rơi xuống ao,ngay thời khắc quyết định, Lâu Lan nhẹ tay ôm lấy nàng vào lòng, hai tay nhanh ôm cổ hắn quở trách: “Vương gia chàng thật xấu! Hù chết người ta.”

Thấy nữ tử trước mắt bộ dáng hờn dỗi động lòng người, Lâu Lan bỗng nhiên nhớ tới một người khác …cười ngây thơ, tâm khẽ lay động, vẻ mặt lạnh như băng giảm đi chút ít, môi hắn cười quỷ dị: “Sao? Bổn vương hư như thế nào? Hư như vậy sao? Hay là như vậy hư?” Đang nói chuyện bàn tay hắn nhập vào nội y tùy ý xoa nắn, thấy nàng động tình sắc mặt đỏ ửng hơi thở dồn dập ánh mắt hiện lên tia chán ghét, lúc này mới chú ý bên cạnh còn có một người khác.

Áo trắng, tóc đen,lớn lên sẽ rất trong sáng chỉ tiếc xung quanh mắt có hai quầng thâm không nhìn rõ ngũ quan, một đôi mắt trong suốt nhìn, ánh mắt lại né tránh tầm mắt hắn.

Đuôi lông mày khẽ giương lên đây không phải là nam tử cùng hắn đối thơ sao? Thấy Lâu Lan nhìn chằm chằm vào nàng không nói lời nào Tra Tiểu Tân tâm loạn như ma, ép bản thân phải bình tĩnh rồi đi lên phía trước cung kính nói: “Ta là Tra Tiểu Tân của nhà trọ Hữu Cầu Tất ứng.”

Lục Uyển nhìn Lâu Lan mong đợi, có thể thấy thần sắc lạnh lùng có chút không cam lòng, tay vẫn quấn cánh tay hắn không buông nhìn Tra Tiểu Tân mỉm cừơi: “ A, ngươi đã đến!” Lại nhìn sang Lâu Lan giới thiệu: “ Người này chính là người hữu cầu tất ứng do ta tìm, có nhiều việc quan trọng tổ chức đến hôn lễ cần người sắp xếp.”

Lâu Lan dường như đối với lời này không hứng thú, ánh mắt nhìn về phương xa không biết đang suy nghĩ gì.

Đứng yên tĩnh giữa bơi bao phủ đầy tuyết và hoa mai.

Nàng muốn..nàng muốn tiến đến ôm hắn nhưng vẫn nhịn lại cảm xúc trong lòng. Tra Tiểu Tân rút bút lông ra chuẩn bị ghi chép đồng thời hỏi Lục Uyển: “ Nàng muốn tổ chức hôn lễ như thế nào?”

“ Đương nhiên càng xinh đẹp càng long trọng càng tốt, tốt nhất là mười năm sau người ta vẫn nhớ tới ” Lục Uyển hạnh phúc khuôn mặt vui vẻ nói, rúc vào ngực Lâu Lan.

Tra Tiểu Tân dừng ghi chép một chút, tay dùng sức siết chặt, cố gắng cười tiếp tục hỏi: “ Vậy có kiêng kị không cho phép việc gì không?”

“Không có, hết thảy do ngươi làm chủ.” Lục Uyển muốn cùng Lâu Lan ở riêng một chỗ, nàng nói cho có lệ nói xong kéo Lâu Lan ra khỏi phòng, trong miệng óan trách: “ Vương gia, chàng đã lâu không chạm vào ta rồi.”

Tra Tiểu Tân đứng im tại chỗ, gió lạnh tùy ý thổi vào nàng, ánh mắt nhìn xuyên qua mái tóc thấy bóng dáng áo hồng nhanh chóng biến mất, nước mắt cố nén rốt cuộc cũng chảy xuống, nàng lau nước ở khóe mắt, khép sổ quay đầu rời đi.

Hắn từ đầu đến cuối không nhận ra nàng.

Thậm chí nhìn nàng thêm một lần cũng chẳng có.

Ra khỏi Lâu phủ Tra Tiểu Tân hốt hoảng nhìn thấy hắn ốm nhiều, gương mặt gầy gò hàm chứa sương giá, nhìn ngũ quan lập thể rõ ràng. Nhất là hồng y tươi đẹp kia.

Xe ngựa chạy nhanh phía trước kêu “ lọc cọc”, Tra Tiểu Tân đi đến trước chỉ thấy phu xe la ó rầm trời: “Tránh ra.”

Tra Tiểu Tân quay đầu thân thể va phải xe ngựa, cả người ngã xuống mặt đất lộn mấy vòng mới dừng lại, cánh tay giống như lửa đốt đau đến Tra Tiểu Tân thở ra hơi nàng nhắm hai mắt lại.

Xe ngựa chạy được vài trăm thước Mộc Xuân Phong cau mày nói “ Ngừng lại!”, vén rèm lên chỉ thấy thân ảnh quen thuộc bò dưới đất đứng lên, không biến nên quay lại hay đi tiếp, trong đầu hiện lên gương mặt thanh tú của nàng! Hắn nhàn nhã phe phẩy quạt xếp. Xem ra kế hoạch dụ dỗ nàng lần trước, hắn phải thực hiện nhanh hơn.

Ban đêm, trong phòng đơn giản có một bàn bốn ghế dựa.

Tra Tiểu Tân vội vã ăn vài muỗng cơm rồi lại ngồi vào bàn vùi đầu suy nghĩ, một tay chồng cằm một tay cầm bút lông vô ý vẽ lên giấy Tuyên Thành mấy vòng tròn, ánh mắt do dự.

Rốt cuộc phải tổ chức hôn lễ như thế nào mới tốt nhất??

“ Hôm nay mấy cái bánh bao bị nắm móp hết trơn a!” Gia Luật Hằng tức giận lấy hai bánh bao méo mó trong ngực ra, chân dùng sức dậm trên mặt đất, mấy lão háo sắc lá gan càng ngày càng lớn! Khi hắn đang quét đống phân ngoài cửa thì ném một vỏ chuối, đáng thương là hắm giẫm phải nên té nhào, mấy ngừơi đó lập tức chạy đến sờ soạn người hắn may mắn là hắn che dưới thân nếu không là bại lộ thân phận nam nhân rồi.

“ Nơi này không có BMV, không có limo, không có nhẫn kim kương và khách sạn năm sao, làm sao có thể làm lộng lẫy để mọi người khó quên đây?” Lúc này Tra Tiểu Tân quên hết tất cả đau thương, hết sức chăm chỉ nghĩ cách.

Thấy nàng bỏ mặc mình, Gia Luật Hằng giận đến nhảy cẩn lên: “ Tiểu Tân, ta có thể không bận y phục nữ nhân nữa không? Mỗi ngày đều bị họ vô lễ!” Ở nơi này hắn có ngày điên mất.

“ Được nhiều nam nhân thích vậy ngươi hài lòng chưa! Có một nam nhân anh tuấn đứng bên cạnh, ta còn không liếc mắt nhìn còn ngươi vui mừng sao?” Tra Tiểu Tân vẻ mặt thành thật vừa viết giấy vừa nói.

“ ….” Gia Luật Hằng bị phản bác không nói nên lời. Được! Nếu không phải vì muốn tìm cách phá giải trận đồ hắn đã sớm giải quyết nàng chứ không chịu đựng như thế này, hắn tiến đến dò xét: “ Tiểu Tân! Ta có bức tranh đưa cho ngươi đoán, ngươi……….”

“ Chờ ta hoàn thành xong hôn lễ này rồi nói.” Mới cuối xuống lại nghĩ tới chuyện đó, nàng buồn chán muốn đi uống rượu, nói không chừng quên đi những chuyện buồn kia sẽ có linh cảm mới, nghĩ đến đây nàng khua tay với hắn liền chạy ra khỏi cửa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »