Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2932 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 24
nàng sau này là người của bổn công tử..

❊ ❊ ❊

Thập tam vương gia – Mộc Xuân Phong

Đây là lần đầu tiên Tra Tiểu Tân quan sát hắn, mặt như mỹ ngọc, mắt sáng như sao, tóc đen dùng cây trâm bạch ngọc buộc lên, khí chất tao nhã, cộng thêm nụ cười thanh mỏng rất có lực tương tác.

So với vẻ mặt Lúc trước tức giận nhìn nàng và người bây giờ hoàn toàn không giống!

Thấy nàng hồi lâu không nói lời nào, Mộc Xuân Phong phe phẩy quạt xếp trong tay, một đôi mắt đen hàm chứa toan tính thản nhiên nhìn sơ qua Tra Tiểu Tân, ngũ quan miễn cưỡng xem là thanh tú, mắt to, mũi cao, môi anh đào, còn dáng người…….Mặc dù chưa nhìn qua nhưng cũng không phải bằng phẳng, so với mỹ nhân hắn từng gặp thì khác biệt quá nhiều, nhiều lắm cũng chỉ xem là “ thanh tú” mà thôi, thật không hiểu vương huynh vì sao chung tình với nàng thế.

“ Thập tam vương gia, có chuyện gì không?” Tra Tiểu Tân bị hắn nhìn toàn thân nàng cảm thấy không được tự nhiên, rốt cuộc đành phá vỡ không gian yên tĩnh, dũng cảm nhìn thẳng hắn.

Mộc Xuân Phong khẽ nhếch lông mày, khép quạt lại nâng cằm nàng lên, động tác nhẹ nhàng lại được hắn diễn dịch đẹp mắt, mỉm cười: “ Mạng nàng do bổn công tử cứu, cho nên, nàng sau này là người của bổn công tử, có ý kiến gì với những lời này không.”

Tra Tiểu Tân nhíu mày, sau đó gật đầu, nàng do hắn cứu đương nhiên mạng cũng là của hắn, nàng còn có thể nói gì.

“ Nếu không có ý kiến, bổn vương muốn nàng rời khỏi Kỳ quốc, nhất là rời xa vương huynh, càng xa càng tốt, sau này không cho phép trở lại, lộ phí bổn vương đã chuẩn bị xong nửa đời sau cũng khỏi lo âu.” Mộc Xuân Phong vừa nói liền chỉ quạt xếp đến túi bạc để trên bàn, rõ ràng cười nhẹ nhàng, lại làm cho người khác lạnh cả sống lưng.

Lâu Lan ngoài lạnh trong nóng, hắn thì ngòai nóng trong lạnh, quả nhiên là cả hai anh em họ đều giống nhau.

“ Ngươi muốn đuổi ta đi!” Tra Tiểu Tân có chút khẩn trương, mắt không nhìn bạc mà theo dõi hắn.

“ Dĩ Nhiên” Mộc Xuân Phong cười, từ từ dao động quạt xếp: “ Từ khi nàng xuất hiện vương huynh không có một ngày tốt! Ngươi ở lại chẳng phải là tai họa của hắn? Thân là Vương đệ không thể ngồi yên không để ý đến.” Đây cũng là mục đích hắn cứu nàng.

Nghe hắn nói Tra Tiểu Tân thật lâu không nói, trên mặt hiện ra nụ cười tái nhợt, phải không? Từ khi nàng xuất hiện hắn không gặp điều tốt! Một lúc sau mới nói một câu: “Có phải ta quên hắn, thì ngươi cho ta ở lại?”

“ Người trong lòng nàng là Vương huynh làm sao có thể quên?” Giọng nói và nụ cười hắn đều mềm nhẹ, giống như tiếng nhỉ non của đôi tình nhân, rồi lại làm người ta ý lọan tình mê thời khắc đó mãnh liệt bừng tỉnh hắn không cười ánh mắt lạnh như băng.

Thân thể nàng run lên, giọng nói hơi thấp “ Rốt cuộc phải làm như thế nào ngươi mới cho ta ở lại Mộc Vương phủ.” Cổ đại không giống với hiện đại, nếu không có người chăm sóc sẽ rất cực khổ dù có tiền chăng nữa, vạn nhất xảy ra chiến tranh loạn lạc nàng không biết phải làm như thế nào cho phải.

“Dạ!” Mấy thị vệ kia kêu lên.

“Hừ! Lâu Lan lần này vào cung hơn mười ngày không trở về, ta tìm cơ hội dịch dung đến Lâu phủ, mấy người các ngươi cũng hành động nhanh lên, đưa người đứng đầu tổ chức sát thủ Ấp quốc đến ám sát hắn! Mấy người lần trước quá kém cỏi!” Nhớ tới hắn ta rõ ràng người trúng tên còn có thể giết chết liền mấy võ sĩ đắc lực trong tay hắn.

“ Dạ! Thiếu chủ yên tâm! Thuộc hạ lần này nhất định sẽ không làm cho thiếu chủ thất vọng!”

“Ừm” Gia Luật Hằng vừa lòng gật đầu, vốn là bầu không khí tốt đẹp lại bị “ phụt” một tiếng phá vỡ yên lặng, Gia Luật Hằng mặt tối lại, giọng nói chứa đựng nỗi tức giận:“Người nào? Là ai đánh rắm?!”

Một thị vệ đỏ mặt quỳ xuống, tủi thân nói: “Là ta.” Hắn nói xong mấy khác thiếu chút nữa sẽ cười thành tiếng, nhưng mà cảm nhận được ánh mắt của Gia Luật Hằng sau đó lại không dám. Thị vệ khổ sở ngẩn mặt nói:“Thiếu chủ không cho ta cười, ta liền nghẹn, nhưng mà mặt trên có thể nghẹn, phía dưới thật sự không nín được nha……”

Cơ mặt Gia Luật Hằng liền giật giật, đang muốn gầm thét lại nghe nhiều âm thanh lớn nhỏ cùng lúc vang lên, mắt lướt qua, mấy thị vệ đều che mông quỳ xuống, gió thổi qua, mùi hôi thối thổi đến.

“Thiếu chủ tha mạng!”

“……” Gia Luật Hằng gần như muốn nghẹt thở, cằm miếng giấy đen ngỏanh mặt sang nơi khác, cắn răng nói:“Thích thối lắm phải không?! Vậy vẫn đánh! Đánh đến không còn rắm mới thôi!”

“Dạ!”

Đêm tối, cùng một phòng, có hai nữ nhân.

“Nương nương, hôm nay nô tỳ đi tìm Thập Tam Vương gia, nhưng hắn dường như đã quên chuyện trừ An Ninh, đóng cửa không thấy đâu.”Nữ tử quỳ trên đất báo cáo.

“Hừ! Biết hắn không có can đảm như thế!” Nữ tử nâng chung trà lên từ từ, dường như không vội, chỉ là trên mặt cười có vài phần u ám:“Nếu hắn không ra tay, vậy ta đành phải ra tay!”

“Nương nương, ngươi không sợ Vương gia……”

“Đần độn! Chẳng lẽ ngươi không thấy Vương gia đối với nàng không có nửa phần tình cảm sao?! Lúc đầu ta cũng hoài nghi phải chăng còn tình bạn giao hảo, nhưng mà đến giao thừa năm ngoái, Vương gia triệu kiến nàng không phải lần đó vẫn là hành hạ à, vì vậy ta vẫn do dự mà không hề động thủ giải quyết nàng! Chỉ là, ta thực đã chờ không được.”

Nữ tử quỳ trên mặt đất cẩn thận hỏi:“Nương nương, ngươi chính là muốn ngôi vị Vương phi sao?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »