Phi Duyệt Quân Tâm

Lượt đọc: 2845 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 18
âm mưu bắt đầu, tình yêu chấm dứt..

❊ ❊ ❊

Tra Tiểu Tân lắc đầu, thật ra nàng quấn quýt Lục Uyển không phải nghi ngờ hài tử có phải của hắn không, nàng cho tới bây giờ không phải nữ nhân không chịu được hạt cát trong mắt, bởi vì mọi người đều là nữ nhân tội gì gây khó xử cho nhau?! hơn nữa nàng biết người hắn yêu chỉ có nàng, nhưng nam nhân cổ đại tam thê tứ thiếp, nếu hắn chỉ có nàng là vợ người ta nhất định nói nàng đố kỵ! Nàng hiện tại đau lòng là người hắn yêu tên là An Ninh, mà không phải là Tra Tiểu Tân!!!

Thu Dung thấy nàng ngẩn người vì thế dịu dàng khuyên nhủ: “Muội muội, con vương gia cũng là con của chúng ta, muội muội nên vui vẻ mới phải.”

Những lời này xúc động tâm nàng, đúng nhỉ, hài tử của hắn không phải cũng là hài tử của nàng sao, mặc dù khó chịu nhưng không thể hận đứa nhỏ vô tội, lúc đó lại nghe Thu Dung lẩm bẩm tự nói.

“Ai da, nhưng không biết lời Lục Uyển nói có phải sự thật không? nữ tử trong thanh lâu đều phức tạp.”

“Nàng gạt người sao? Nói bản thân mang thai?!” Tra Tiểu Tân nhíu mày, nếu quả thật như vậy nữ nhân kia quá kinh khủng, cung tâm kế sao?!

“A, ta chỉ vậy thôi, muội muội, không bằng chúng ta đi xem nàng một chút.” Thu Dung lắc đầu cười, Tra Tiểu Tân đành phải gật đầu.

Lục các.

Lục Uyển nằm ngang trên giường, toàn thân áo màu xanh biếc làm nổi bật da thịt mịn màng như son, giữa quyến rũ lại có ngàn vạn phong tình. Tra Tiểu Tân thừa nhận trong lòng nàng có chút ghen tị, nhưng ghen tị qua đi thì cái gì cũng không có.

“Muội muội, thân thể như thế nào?” Thu Dung mỉm cười tiến lên hỏi, nắm chặt tay nàng.

Lục Uyển khách sáo trả lời: “Không tệ.” Một đôi mắt hạnh nhìn đánh giá Tra Tiểu Tân, tuy là mỉm cười nhưng không có nửa phần nụ cười, lòng Tra Tiểu Tân không khỏi co lại, ngây ngốc nhìn nàng cười sau đó ngồi xuống bên cạnh.

Cho nên mấy người ngồi đó không trò chuyện lấy một câu, rõ ràng không có gì để nói nên không khí lại càng khó xử, sau đó nô tì Thu Dung vội vàng chạy tới nói mẹ nàng đến đây thăm, vì thế Thu Dung rời đi trước, trong phòng chỉ còn lại hai người Tra Tiểu Tân và Lục Uyển, nhất thời không nói gì.

“A…” Chỉ nghe nàng truyền ra một tiếng đau đớn, đôi mi thanh tú nhíu chặt giống như cố nén đau đớn. Tra Tiểu Tân lập tức bước nhanh đến bên giường đỡ lấy thân thể mảnh mai của nàng quan tâm hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

“Bụng, bụng đau quá…” Lục Uyển mặt nháy mắt trắng bệch, mười ngón nắm chặt cánh tay Tra Tiểu Tân không tha, móng tay bấm vào giữa da thịt nàng, Tra Tiểu Tân đau đến nỗi thở ra hơi.

“Ngươi đợi chút, ta đi gọi đại phu.” Tra Tiểu Tân vừa xoay người phía sau liền nghe tiếng kêu đau đớn mới, quay đầu nhìn thấy dưới thân nàng chảy ra nhiều máu, cuồn cuộn không thôi, Tra Tiểu Tân bị dọa đến cứng người đứng im, mở to hai mắt nhìn.

Lục Uyển đau đến chết đi sống lại, khóc ròng nói: “Cứu mạng, cứu…”

“Ngươi đừng khóc nha, ta giúp ngươi cầm máu trước.” Tra Tiểu Tân tay vội cầm tấm vải sạch lau máu, ai ngờ càng lau càng nhiều, nàng thật muốn khóc. Nhưng lúc này Lục Uyển đột nhiên trợn mắt, nhìn chằm chằm nàng như người bệnh tâm thần.

“Là ngươi, là ngươi hại ta!!!”

Tra Tiểu Tân đột nhiên giật mình, hồi lâu mới lắc đầu lặp lại, nhíu mày giải thích: “Ta không có!”

“An Ninh, nàng…” Giọng nói Lâu Lan đằng sau truyền đến, Tra Tiểu Tân tim dừng đập, nhìn gương mặt dữ tợn đầy lệ trước mắt, trong lòng dường như hiểu việc gì.

Độc chiếm.

Tra Tiểu Tân nghe xong mọi chuyện trong đầu nhất thời toát ra hai chữ…cái…này, đồng thời cũng có chút sởn tóc gáy, không thể tưởng được hắn như thế nhưng lại tàn nhẫn vô tình! Ngay cả cha mẹ nàng đã chết cũng không cho nàng gặp mặt một lần! Xem ra đêm qua nam nhân kia cùng người đàn bà chanh chua nói nàng tổn thương Lâu Lan, không chừng là nói nàng phản bội tình cảm của hắn, nhưng mỗi người đều có quyền theo đuổi mình hạnh phúc của bản thân không phải sao?

“Mặc kệ trước kia như thế nào đều là chuyện bọn họ! Hiện tại không có An Ninh, chỉ có Tra Tiểu Tân! Cho nên……” Tra Tiểu Tân đứng dậy kiên định nói:“chuyện đã qua thì cho qua, quan trọng là tương lai sau này!” Nàng quyết định bất kể lúc trước có bao nhiêu hiềm khích bây giờ dùng thành ý cảm động hắn là được rồi, đợi khúc mắc trong lòng hắn được hóa giải tự động thả nàng đi! Nghĩ vậy nàng hướng về phía Vân Hoang Các mà đi.

Trải qua một đêm chấn động, các ngự y vắt hết óc cuối cùng cũng đem độc tính trong người Lâu Lan trừ đi, chỉ là hắn vẫn ở trạng thái hôn mê. Thập Tam Vương gia bị Hoàng Thượng truyền triệu rời đi, cũng chỉ còn lại Hoa Nguyệt cùng vài nha hoàn ở lại trong phòng.

“Tỷ tỷ, Vương gia khỏe được chút nào chưa?” Thu Dung liền bước tiến lên trước, muốn nhìn khí sắc Lâu Lan có đỡ chút nào không thì bị một nha hoàn ngăn lại, ngay sau đó Hoa Nguyệt vênh váo giọng nói từ xa truyền đến.

“Vương gia đương nhiên khỏe, không cần ngươi phải quan tâm!”

Hhai vai Thu Dung nhẹ nhàng, hạ thấp giọng khẩn cầu nói:“Muội muội có làm chút cháo muốn đưa cho Vương gia, cầu xin tỷ tỷ cho đi ”

“Hừ! Ngươi làm mà cũng dám đem đến cho Vương gia?! Người đâu, đem đồ nàng đưa ném đi cho ta!” Hoa Nguyệt cười cay nghiệt, mấy nha hoàn tiến lên đoạt lấy chén ngọc trong tay Thu Dung liền ném ra ngoài, cháo vãi đầy mặt đất. Thu Dung vội vàng chạy đến nhưng không kịp, tiếng cười vui sướng khi người khác gặp họa vang lên phía sau: “Đáng đời!”

Tra Tiểu Tân chạy đến vừa đúng lúc nhìn thấy màn đó, thấy Thu Dung ngồi xổm trên mặt đất che mặt mà khóc chỉ cảm thấy ngực bùng lên ngọn lửa nóng, nàng đẩy nha hoàn ngăn cửa ra liền đi vào, tức giận bất bình nói:“Các người đều là phi tử, như vậy không phải là quá không tôn trọng người ta sao?!”

Hoa Nguyệt vốn bất mãn đối với nàng lại nghe thấy nàng hô to gọi nhỏ với mình liền giận tím mặt:“Tiện nhân! Ngươi còn có mặt mũi đến thăm Vương gia à! Nếu không phải ngươi Vương gia bị thương sao?! Nếu không ngươi Vương gia bị rắn cắn sao?!”

Tra Tiểu Tân sửng sốt vài giây sau đó ngây ngốc hỏi:“Hắn bị rắn cắn?!” Trong lòng nổi lên cảm giác nói không nên lời.

“ Nói nhảm! Tất cả ngự y cả đêm nghiên cứu mới ép được độc ra ngoài! Đều tại tiện nhân ngươi! Còn không mau cút ra ngoài! Ngươi vừa xuất hiện Vương gia đều không gặp chuyện tốt!”

“Thì ra là như vậy……” Tra Tiểu Tân lẩm bẩm nói, trong đầu hiện lên hình ảnh hổn độn kích tình đêm qua, hắn nâng mình lên trên vì không cho rắn cắn đến mình, lập tức, tâm tình cũng trở nên nặng nề phức tạp, không nhận thấy được mấy nha hoàn đi về phía mình.

“Ném nàng ra ngoài cho ta, sau này không cho phép tới gần Vân Hoang Các nửa bước!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74.. Chương 75 Chương 76.. Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158.. Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213.. Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »