Tần Hoài từng áng chừng phạm vi trong ký ức của Trần Huệ Hồng, loanh quanh cững chỉ tầm hai ba mươi mét. Hắn đứng ở đây hóng drama lâu như vậy, suýt nữa quên mất có giới hạn phạm vi hoạt động, thế mà giờ mới đụng phải tường tàng hình.
Khách sạn Richard đi đường nào nhỉ?
Ở trong ký ức của La Quân mà lại không tìm thấy La Quân thì có bị tính là sự cố không?
Tần Hoài cắm đầu chạy ra ngoài rạp hát, vừa ra đến cửa đã phát hiện là mình lo xa quá rồi.
La Quân căn bản chưa hề đi, phu kéo xe vừa mới chạy chưa được hai bước.
Tần Hoài vội vàng bám theo, bắt đầu chạy marathon.
"Tiên sinh, bánh kem ngài đợi không phải vẫn chưa giao tới sao? Bây giờ đi luôn ạ..." Phu kéo xe đang hỏi La Quân.
"Không quan trọng nữa." La Quân bình tĩnh đọc tiểu thuyết trên báo: "Những gì tôi muốn nghe đều đã nghe xong rồi."
Phu kéo xe không dám tọc mạch xem La Quân nghe được cái gì, chỉ biết cắm cúi chạy.
Tần Hoài suýt nữa quên mất, thính lực của La Quân cực kỳ tốt.
Tuổi đã cao, mất đi thần lực, sắp biến thành một ông lão chín mươi hai tuổi mà thính lực vẫn còn rất nhạy bén, càng không cần phải nói đến lúc trẻ chỉ cần thổi một hơi là châm được điếu thuốc.
Hừ, Tất Phương mà lị.
Mấy ngày tiếp theo, La Quân quả thật có việc bận.
Hơn nữa còn không phải là kiểu bận nằm ườn trong khách sạn đọc tiểu thuyết.
Những ngày sau đó, Tần Hoài lần lượt chứng kiến Tất Phương vs côn đồ cầm đao cầm búa, Tất Phương vs dân chuyên cầm súng, Tất Phương vs lựu đạn, Tất Phương vs bom xăng, Tất Phương vs...
Toàn bộ nội dung trên có thể tóm gọn lại thành: phim xã hội đen, phim võ thuật, phim đấu súng, phim chiến tranh và phim thảm họa.
Tần Hoài xem như đã nhìn ra rồi, chuyện La Quân nói không ngán mấy cái thể loại súng ống đạn dược kia căn bản không phải là chém gió, mà là hắn không sợ thật.
Việc hắn coi thường mấy Thảo Mộc Tinh Quái như Trần Huệ Hồng, có lẽ cũng là coi thường thật.
Hắn và Trần Huệ Hồng căn bản chẳng giống Tinh Quái bước ra từ cùng một thế giới, sức chiến đấu của hai người này thậm chí còn chẳng ở cùng một không gian đa chiều nữa là.
Tần Hoài cảm thấy La Quân đáng lẽ nên sang vũ trụ Marvel để kiếm đối thủ, xem thử có thể đánh ngang ngửa với Hulk được không.
Sau khi nhẹ nhàng giải quyết xong đám rắc rối cỏn con do vụ hắc cấu xực hắc cấu mang lại, La Quân rúc trong khách sạn cày tiểu thuyết trọn một ngày. Đợi hắn đọc bù xong toàn bộ báo chí bỏ sót mấy hôm trước, thì ngày chủ nhật cũng tới.
Phải công nhận, hắn sắp xếp thời gian cũng hợp lý phết.
Mấy ngày đầu đi giải quyết rắc rối, sau đó dành hẳn một ngày để đọc tiểu thuyết bù, rồi chủ nhật đi hẹn hò, đúng là một tuần bận rộn và phong phú.
Ngày chủ nhật, La Quân vẫn như mọi khi ngủ một mạch đến lúc tự tỉnh, sai nhân viên khách sạn chạy vặt đi mua đồ ăn sáng, rồi ngả ngớn trên sô pha đọc báo.
"La tiên sinh, suất chiếu 3 giờ chiều nay ngài có cần khách sạn gọi xe kéo giúp không ạ?" Nhân viên phục vụ dọn đồ ăn lên xong liền hỏi.
"Không cần, tôi tự đi bộ qua.”
"Vâng, vậy xin hỏi..."
"Buổi trưa cậu sang quán cà phê mua bánh hạt dẻ lần trước đặt cho tôi phần ăn trưa." La Quân bưng bát cháo lên: "Bữa trưa của tôi kèm thêm một phần bánh kem hạt dẻ gói riêng, nhớ giao tới đúng giờ đấy, đừng có để vãn tuồng hồi lâu rồi mà vẫn mất hút như lần trước."
"Vâng thưa La tiên sinh, lần này nhất định sẽ không làm lỡ giờ dùng bữa của ngài."
"Còn một chuyện nữa." La Quân ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm nhân viên phục vụ: "Có phải các cô gái trẻ bây giờ đều thích dây chuyền ngọc trai không, ngắm áp phích minh tinh điện ảnh mà chỉ dán mắt vào sợi dây chuyền trên cổ người ta thôi."
Nhân viên phục vụ: ...
Cậu nhân viên cảm thấy lần nào cũng bị hỏi mấy câu thế này đúng là cạn lời không biết phải đáp sao.
Cậu ta đành chống chế: "Tôi tin là chẳng có quý cô nào lại không thích trang sức lấp lánh xinh đẹp cả."
La Quân gật gù tỏ vẻ đã hiểu, nhân viên phục vụ liền lui ra. Lúc này La Quân mới dùng tay bốc thẳng bánh bao lên ăn, hắn vừa nhai vừa đứng dậy, đi đến bên giường một tay xách chiếc vali đầy vàng bạc châu báu cướp được hôm nọ lên, một tay mở nắp.
Đống vàng bạc châu báu trong vali này, kể từ hôm xách về khách sạn La Quân chưa thèm mở ra lần nào.
Bên trong có ba sợi dây chuyền ngọc trai, chất lượng đều thuộc hàng cực phẩm, từng viên ngọc trai to tròn sáng bóng. Ở cái thời đại mà kỹ thuật nuôi cấy ngọc trai còn vô cùng lạc hậu này, mỗi một sợi dây chuyền đều có thể bán với cái giá trên trời.
Có một sợi dây chuyền bị dính máu.
La Quân tỏ vẻ ghét bỏ ném ngay sợi dây chuyền dính máu kia vào góc, săm soi chọn lựa một hồi giữa hai sợi còn lại, cuối cùng chấm sợi bên phải nhìn có vẻ tròn trịa hơn một chút rồi nhét tọt vào túi.
Sau đó hắn lại bốc một nắm đồng bạc trắng trong vali nhét sang túi bên kia, đóng vali lại, tiếp tục ăn sáng.
Tần Hoài đứng chứng kiến toàn bộ quá trình thầm cảm thán, cái túi áo măng tô này của La Quân sức chứa khủng thật.
Lại là một buổi sáng nhàn nhã cày truyện, trải qua mấy ngày cày cưốc, Tần Hoài giờ cũng y hệt La Quân, đâm ra nghiện mấy bộ tiểu thuyết dài kỳ trên báo.
Tác giả thời này mà đăng được truyện lên báo kiếm nhuận bút thì đều có trình độ cả, đặc biệt là cái trình độ cắt chương. Lần nào đọc đến đoạn gay cấn cũng bị ngắt cái rụp khiến người ta bứt rứt ngứa ngáy, chỉ hận không thể mua ngay số báo kỳ sau để đọc tiếp.
Thảo nào lần nào đọc xong La Quân cũng phải cặm cụi viết thư gửi tòa soạn, lên án mạnh mẽ cái hành vi cắt chương thiếu đạo đức này, đúng là tra tấn người ta mà.
LVQ8371