Ở cái thời đại mà giới hát kịch cạnh tranh khốc liệt thế này, bất kỳ diễn viên nào hát nên danh tiếng cũng đều có bản lĩnh thực sự.
La Quân đang nghiêm túc xem kịch.
Hắn nghiêm túc đến mức có phần quái dị.
Ai cũng biết Lương Chúc là một câu chuyện bi kịch, tình yêu của Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài không được gia tộc và thế tục dung túng, cuối cùng đành tuẫn tình hóa bướm, là một câu chuyện tình yêu thê mỹ của đôi lứa yêu nhau dùng cái chết để phá vỡ gông cùm thế tục.
Theo lẽ thường khi xem kịch, lúc vở diễn này đi đến hồi kết, những khán giả nữ dạt dào cảm xúc, ngày thường vốn đa sầu đa cảm chắc hẳn đã cầm khăn tay lau nước mắt rồi.
Nhưng La Quân trông lại khá vui vẻ.
Hắn có vẻ rất thích cái kết này, thậm chí khi hai người hóa bướm, Chúc Anh Đài biến thành một con bướm vàng bay lượn trong tiếng đàn nhị hồ thê lương khép lại màn diễn, hắn còn mỉm cười vỗ tay.
Người không biết khéo lại tưởng gánh hát đã cải biên Lương Chúc thành một cái kết có hậu (happy ending) mất.
"La tiên sinh..." Vở kịch vừa kết thúc, đã có người không chờ nổi mà đứng dậy muốn qua bắt chuyện với La Quân.
"Tôi còn chút việc." La Quân đứng dậy, đi về phía hậu trường.
Ban Chủ đã nhiệt tình đứng đợi sẵn ở hậu trường, báo cho La Quân biết Liễu Đào vẫn đang tẩy trang, mời hắn ngồi chờ một lát. Căn phòng nghỉ này nhìn qua là biết được đặc biệt dọn dẹp riêng cho La Quân, từ bàn ghế, bình phong, đồ bày biện đến bình hoa trang trí đều có đủ, trên bàn còn đặt mấy đĩa Điểm Tâm trông khá rẻ tiền.
La Quân chẳng có hứng thú gì với trà nước và Điểm Tâm ở đây, chê trong phòng quá tối nên mở cửa sổ ra, ngồi bên cửa móc tờ báo ban sáng chưa đọc xong từ trong túi ra cày tiểu thuyết tiếp.
Hắn gấp tờ báo thành hình chiếc khăn tay nhét vào túi từ lúc nào vậy?
La tiên sinh ơi, ông đam mê tiểu thuyết đến thế cơ à?
Tần Hoài đứng ngay cạnh ngó xem cùng.
Nội dung truyện trên tờ báo lá cải hạng ba này chăng ra làm sao, cứ cách rmmột đoạn nhạt nhẽo lại chèn thêm một cảnh nóng bỏng. La Quân rõ ràng không khoái mấy cái thể loại cốt truyện thì ít mà xôi thịt thì nhiều này, hắn đọc lướt nhanh như gió, loáng cái đã cày xong nội dưng trên hai trang báo.
Sau đó La Quân gấp báo lại, rồi lại móc ra một tờ khác từ túi bên kia.
Không phải chứ, người bình thường nào đi xem kịch mà hai bên túi lại nhét đầy tiểu thuyết thế này?
Cuốn tiểu thuyết trên tờ báo này viết theo motif võ hiệp báo thù cũ rích, nhưng văn phong cũng tàm tạm, La Quân đọc một cách say sưa ngon lành.
"La tiên sinh."
Cả Tần Hoài và La Quân đều đang cắm mặt vào đọc truyện, hoàn toàn không để ý Liễu Đào đã bước vào từ lúc nào.
Liễu Đào sau khi tẩy lớp trang điểm diễn kịch trông khác một trời một vực so với lúc trên sân khấu.
Liễu Đào trên sân khấu, mắt sáng răng đều, rực rỡ tỏa sáng, từng cái chau mày nụ cười, nhất cử nhất động đều thu hút trọn vẹn ánh nhìn của khán giả bên dưới.
Thế nhưng Liễu Đào lúc này đã thay bộ đồ thường ngày, vẫn là đôi mắt to tròn sáng ngời, lông mày lá liễu, gương mặt trái xoan, nhưng thoạt nhìn lại nhạt nhòa hơn rất nhiều, thậm chí Tần Hoài còn có thể dễ dàng nhặt ra cả đống khuyết điểm rõ ràng trên khuôn mặt cô.
Chẳng hạn như cằm hơi ngắn, mũi không đủ cao, trên mặt lấm tấm vài nốt ruồi nhỏ. Những đường nét ngũ quan bình thường này kết hợp với đôi mắt tuyệt đẹp kia lại khiến người ta cảm thấy hơi tiếc nuối.
La Quân cất báo đi, thản nhiên gấp nó thành hình chiếc khăn tay ngay trước mặt Liễu Đào rồi nhét tọt vào túi.
"Ngài thật uyên bác, đi đến đâu cũng cầm theo tờ báo." Liễu Đào cảm thán.
La Quân chỉ khẽ gật đầu chứ không nói gì.
"Tôi có hầm chút Trần Bì cho ngài... Ngài có khát không? Để tôi rót cho ngài chén trà nhé." Liễu Đào đặt chiếc thố nhỏ trên tay xuống, đi tới bàn lấy chén rót trà.
"Ngài thấy vở Lương Chúc hôm nay thế nào ạ?" Liễu Đào đưa chén trà cho La Quân.
La Quân nhận lấy chén trà, bưng trên tay nhưng không uống: "Ngoại trừ cô ra thì chăng ai ra hồn cả."
"Kỹ năng hát kém, thần thái kém, di chuyển trên sân khấu cũng kém, đến cả người kéo nhị hồ đệm đàn cũng dở nốt." La Quân vừa mở miệng là biết ngay mỏ hỗn chuyên đi bắt bẻ người khác rồi.
Liễu Đào chỉ đành cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi La tiên sinh, gánh hát của chúng tôi quả thật... Xin lỗi, đã làm ngài thất vọng rồi."
"Ngồi đi." La Quân chỉ vào chiếc ghế.
Liễu Đào ngoan ngoãn ngồi xuống.
"Nhưng tôi rất thích câu chuyện này." La Quân nói.
Liễu Đào hơi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, vừa chạm phải ánh mắt của La Quân liền vội vàng lảng đi chỗ khác: "Ngài thích... thể loại này sao?"
"Tôi thích những câu chuyện có kết cục viên mãn."
Liễu Đào: ?
Lúc này Liễu Đào cũng chẳng màng đến chuyện ngại ngùng nữa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện đầy dấu chấm hỏi.
"Viên mãn á?" Liễu Đào bắt đầu hoài nghỉ toàn bộ sự nghiệp diễn kịch của mình, "Câu chuyện Lương Chúc mà... viên mãn sao?”
"Chẳng phải cuối cùng Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài đã hóa thành bướm để ở bên nhau sao?" La Quân hỏi vặn lại.
"Nhưng... nhưng cuối cùng hai người họ vẫn phải tuẫn tình rồi mới hóa bướm được cơ mà."
"Làm bướm hay làm người thì có gì khác nhau đâu?" La Quân thản nhiên đáp, "Theo như trong tiểu thuyết viết thì yêu quái có thể thành tinh, con người có thể tu tiên. Cho dù là người hay là bướm thì cũng đều là một dạng sinh mệnh, đều là sinh linh, về bản chất chẳng có gì khác biệt cả."
"Lúc làm người thì bị thế tục chèn ép không thể đến được với nhau, biến thành bướm rồi lại được có đôi có cặp, thế chẳng phải cũng là một cái kết mỹ mãn sao?"
LVQ8371