"Hứa Đồ Cường, ông lên cơn điên gì đấy? Hét nhức cả tai tôi rồi." Tào đại gia bất mãn xoa xoa lỗ tai.
Hứa Đồ Cường thầm nghĩ ông thì hiểu cái quái gì? Ông có biết cái độ xa xỉ của việc sáng sớm tinh mơ đã được ăn Giang Mễ Niên Cao không hả!
18 ngày rồi! Ròng rã 18 ngày rồi! Tính từ lúc Tiểu Trịnh sư phụ về Cô Tô đến nay đã tròn 18 ngày rồi!
Kể từ khi Tiểu Trịnh sư phụ về Cô Tô, Hứa Đồ Cường chưa từng thấy món Điểm Tâm nào dính dáng đến chữ Niên Cao ở Vân Trung Thực Đường nữa. Tuy Trư Du Niên Cao không phải món ông ấy thích nhất, nhưng miễn cưỡng cũng có thể coi là đồ thay thế tạm thời, bởi vì Vân Trung Thực Đường đã ròng rã 23 ngày không bán Giang Mễ Niên Cao rồi.
Trời đất ơi, cuối cùng Tiểu Tần sư phụ cũng nhớ ra mình còn biết làm món Điểm Tâm này rồi!
Tần Hoài thấy Hứa Đồ Cường kích động như vậy, liền cười nói: "Hứa đại gia, ông đặc biệt thích ăn Giang Mễ Niên Cao ạ? Thế thì ông có lộc ăn rồi, dạo này cháu đang định nghiên cứu món Giang Mễ Niên Cao, nếu không có gì bất ngờ thì sáng nào cháu cũng sẽ bán."
Hứa Đồ Cường: !!!
Hứa Đồ Cường kích động đến mức muốn quyên ngay một khoản tiền cho nhà ăn để thành lập Quỹ Giang Mễ Niên Cao.
Cuối cùng, trăm ngàn lời nói hóa thành một câu.
"Cho một miếng!" Giọng Hứa Đồ Cường run run, "Cắt miếng to vào, lăn nhiều đường trắng nhé, ông thích ăn ngọt!"
Tần Hoài gói ngay tại chỗ cho Hứa Đồ Cường một miếng Giang Mễ Niên Cao.
Ủ suốt 12 tiếng, độ dẻo dính vừa đạt mức hoàn hảo. Khối Giang Mễ Niên Cao màu trắng ngà trông hơi trong suốt được cắt thành một dải dài cỡ nửa ngón tay, bọc lấy lớp nhân đậu đỏ có độ ngọt vừa phải đã được rã đông, đun nóng rồi để nguội, sau đó lăn qua một vòng lớp đường trắng tinh.
Chỉ đúng một chữ, ngon!
Đáng tiếc là tay nghề nặn bánh của Tần Hoài không được tốt lắm, không có cách nào làm ra được Giang Mễ Niên Cao có tạo hình đẹp mắt, nếu không thì Hứa Đồ Cường đã có thể trải nghiệm một lần cảm giác dùng bữa của các nương nương trong cung rồi.
Hứa Đồ Cường trân trọng nhìn miếng Giang Mễ Niên Cao nằm trong chiếc đĩa nhỏ trước mặt.
Đây không phải là Giang Mễ Niên Cao bình thường, đây là sự khởi đầu cho niềm hạnh phúc ngập tràn của ông ấy.
"Không phải chỉ ăn một miếng Niên Cao thôi sao? Nhìn bộ dạng của ông kìa, không biết còn tưởng nhặt được vàng đấy." Tào đại gia vô tình mỉa mai, mặt không cảm xúc gặm bánh bao.
Hừ, hắn cũng có thích ăn Niên Cao đâu.
Mềm nhũn lại còn dính răng, mấu chốt nhất là bây giờ lớn tuổi rồi, ăn loại Điểm Tâm làm từ gạo nếp này không tiêu hóa được, đầy bụng khó chịu chết đi được.
Hứa Đồ Cường cắn một miếng thật to vào miếng Giang Mễ Niên Cao.
.^ K4 K4 ^ . # ~ : .^ ~ ..k xa h + , Niên Cao rất dính, hắn cắn một miếng kéo dãn cả Niên Cao ra, thế mà lại ăn ra được cái cảm giác ngó sen đứt tơ còn vương.
Đường trắng bọc đều trên lớp Niên Cao. Vị ngọt thuần túy xốp mịn của đường trắng, hòa quyện với mùi gạo thoang thoảng của Niên Cao, đồng thời còn bọc lấy nhân đậu đỏ nhuyễn mịn dẻo thơm mang đến vị ngọt đậm đà hơn. Ba loại kết cấu, ba loại hương vị hòa quyện vào nhau trong miệng, đan xen, dung hợp và kéo sợi dưới từng nhịp nhai.
Hứa Đồ Cường cảm thấy Giang Mễ Niên Cao hôm nay ngon hơn hẳn những lần mua trước.
Hắn rất muốn thốt lên một tiếng thỏa mãn.
Nhưng miếng Niên Cao vừa nãy cắn hơi to, Niên Cao hôm nay lại hơi dính răng, làm hắn không há miệng ra được, chẳng thể phát ra âm thanh nào.
Nhai một hồi lâu, Hứa Đồ Cường mới mãn nguyện nuốt miếng Niên Cao đầu tiên xuống bụng.
Tiền đại gia ngồi đối diện hắn: ...
Không phải chứ, Hứa Đồ Cường cố ý đúng không? Trước kia hắn ăn đâu có ngon lành đến mức này!
Tiền đại gia nuốt nước bọt. Giữa việc ăn vào khó tiêu phải đi bệnh viện và việc không được ăn mà phải ngồi nhìn Hứa Đồ Cường ăn rồi bứt rứt trong lòng, ông chọn cái đầu.
Không sao, ăn ít một chút thì chỉ khó chịu một lát thôi.
Tiền đại gia tự an ủi bản thân.
Tiền đại gia nghĩ sao làm vậy.
Chỉ thấy ông lặng lẽ đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhỏ giọng nói với Tần Hoài đang ép táo trong lồng hấp: "Tiểu Tần sư phụ, cậu làm phiền gói cho tôi một miếng Giang Mễ Niên Cao được không, nhỏ thôi, tôi nếm thử chút."
Tần Hoài làm một chậu Niên Cao nhận được cơn mưa lời khen. Có thể là vì hắn rất ít khi nghiêm túc làm Giang Mễ Niên Cao như thế này, sự thành công của mẻ Niên Cao lần này khiến hắn nhận ra Niên Cao cũng rất có thị trường ở quanh đây, thực khách thích ăn món này quả thực không hề ít.
Nếu không phải vì làm món này quá phiền phức, bản thân Niên Cao lại không bán được giá cao, mà dùng máy móc làm số lượng lớn thì hắn lại sợ ảnh hưởng đến hương vị, thì hắn đã muốn đưa Giang Mễ Niên Cao thành món Điểm Tâm bán cố định rồi.
9 giờ 40 phút, La Quân thong thả dạo bước vào nhà ăn.
Có thể là do trước đó La Quân đã ra ngoài vài lần, nên lần này hắn đích thân ra ngoài ăn cơm cũng không gây chấn động cho cư dân trong tiểu khu nữa. Mấy ông cụ ở lại nhà ăn tán dóc cũng chỉ ngẩng đầu nhìn hắn một cái rồi lại tiếp tục buôn chuyện.
La Quân ngồi ở bàn số 9, không gọi món.
Tần Hoài biết hắn muốn ăn gì.
Lúc đầu Tần Hoài còn thấy lạ vì sao 9 rưỡi rồi mà Trương Thục Mai vẫn chưa tới mua đồ ăn sáng, hóa ra là La Quân muốn đích thân ra ngoài ăn.
Tần Hoài đích thân bưng lên một xửng Ngũ Đinh Bao, hai đĩa nhỏ Giang Mễ Niên Cao cùng một bát canh đậu xanh.
"Tam Đinh Bao của tôi đâu?" La Quân chất vấn.
"Ông cứ nếm thử Niên Cao trước đi, Niên Cao ăn chắc bụng lắm, cháu sợ ông ăn xong Niên Cao lại không nuốt nổi nữa." Tần Hoài chu đáo nói.
LVQ8371