Trước đây mỗi lần Tần Lạc muốn ăn Giang Mễ Niên Cao, công đoạn khuấy nếp đều do cô bé đảm nhận. Trẻ con khỏe ruột, khối gạo nếp được khuấy ra vừa dẻo quánh vừa bóng loáng, nhìn là biết đã dùng rất nhiều sức.
Tần Hoài sợ La Quân chỉ uống mỗi Trần Bì Trà thì quá đơn điệu, nên đã kèm thêm cho ông ấy một miếng Bánh Bông Lan Không Nước mà Trần An làm còn ế lại, kết quả nhận được đánh giá một sao từ La Quân.
La Quân bày tỏ nếu thực sự không có gì thì đừng cho thêm vào, đừng có lấy cái loại Điểm Tâm rách nát vớ vẩn này ra để lừa hắn.
Tần Hoài gặm Bánh Bông Lan, cảm thấy miệng La Quân vẫn quá kén ăn, đối với Bánh Bông Lan Không Nước thì Trần An làm thế này đã là rất ngon rồi.
Tần Hoài gặm Bánh Bông Lan, húp một ngụm canh thịt bò, cảm thấy canh thịt bò hôm nay khá ổn.
Từ khi dùng bếp lò nhỏ để luyện hỏa hầu, Tần Hoài cảm thấy khả năng kiểm soát hỏa hầu của mình tiến bộ hắn lên, lúc nấu canh cũng thuận tay hơn rất nhiều.
"Âu Dương, cậu thấy canh thịt bò hôm nay thế nào?" Tần Hoài đứng ở cửa sổ hỏi.
"Ngon đấy, rất vừa miệng." Âu Dương nể mặt giơ ngón tay cái lên, "Nhưng tôi thấy canh thịt bò ăn kèm với cái Bánh Bông Lan này không hợp lắm, Bánh Bông Lan này hơi nghẹn, vẫn là ăn cùng Bánh Nướng thì ngon hơn."
Hắn đúng là thừa hơi mới đi hỏi.
Tần Hoài tiếp tục húp canh, thấy Trần An vẫn ngồi ở bàn bên ngoài có vẻ như đang đợi gì đó, bèn nói: "Trần sư phụ, anh không cần lo đâu, Bánh Bông Lan này buổi chiều bán không hết thì tối sẽ đóng gói bán kèm với cơm giá rẻ, không lãng phí đâu."
"Sáng mai anh còn phải qua đây làm việc nữa, tôi nhớ nhà anh ở khá xa mà, về ngủ sớm đi."
Trần An biết là hắn phải về ngủ rồi.
Nhưng hắn vẫn chưa được thấy cảnh mọi người cãi nhau vì giành giật Điểm Tâm mà.
Chiều nay Tần Hoài vốn dĩ đâu có làm món Điểm Tâm nào để bán, các ông các bà đều rất hòa thuận, ngồi trong nhà ăn chỉ thuần túy buôn chuyện phiếm.
Thấy Tần Hoài bên kia đã dọn dẹp xong xuôi và chắc chắn sẽ không có món Điểm Tâm nào rớt xuống ngẫu nhiên nữa, mọi người liền vỗ mông đi về nhà.
Trần An hơi thất vọng, nhưng hắn không bộc lộ ra ngoài mà chỉ hỏi: "Tiểu Tần sư phụ, chiều mai anh có làm thêm Điểm Tâm để bán không?”
"Chiều mai á?" Tần Hoài ngẫm nghĩ, "Chiều mai tôi có việc phải đi bệnh viện một chuyến, chưa chắc đã ở tiệm, sao vậy?"
"Không có gì đâu, tôi chỉ muốn xem món Điểm Tâm nào của anh được ưa chuộng, để tôi còn học hỏi cải tiến." Trần An đáp, thầm nghĩ chiều mai không cần tìm cớ ở lại nữa, để ngày kia lại tìm cớ vậy.
Hắn chỉ muốn hóng hớt xem kịch hay thôi mà, sao lại khó thế chứ?
Tần Hoài cảm động rớt nước mắt, thầm thả tim cho Trần An trong lòng.
Ngày mai Giang Mễ Niên Cao làm xong, sẽ mang qua cho La Quân ăn thử trước. Chỉ cần cái tên kén ăn như La Quân mà gật đầu bảo không có vấn đề gì, thì sẽ đóng gói thắng hai cân mang đến bệnh viện.
Tần Hoài đã cố tình kiểm tra lịch rồi, bác sĩ Khuất chiều mai không có ca trực phòng khám.
Hoàn hảo.
4 giờ sáng hôm sau, Tần Hoài có mặt ở nhà ăn đúng giờ để làm việc.
Việc Tần Hoài đi làm đúng giờ là một chuyện vô cùng hiếm thấy, bởi vì hắn thường đặt báo thức lúc 4 giờ, sau đó mới cuống cuồng mặc quần áo, đánh răng rửa mặt rồi chạy ra nhà ăn, thông thường sẽ đi làm muộn vào khoảng 4 giờ 15 phút.
Dù sao hắn cũng là ông chủ, chẳng ai trừ được tiền thưởng chuyên cần của hắn cả.
Hôm nay, Tần Hoài đi làm chuẩn không cần chỉnh.
Điều này chứng tỏ hắn có việc cực kỳ quan trọng phải làm.
Đúng vậy, Giang Mễ Niên Cao không thể chờ thêm được nữa.
Chiều hôm qua lúc hơn 3 giờ, chưa đến 4 giờ, Tần Hoài đã tiến hành hấp Niên Cao lần cuối cùng, sau đó đậy khăn ẩm lên. Tính đến 4 giờ sáng hôm nay là vừa vặn hơn 12 tiếng một chút.
Dựa theo kinh nghiệm làm Giang Mễ Niên Cao mấy năm nay của Tần Hoài, một chậu gỗ Giang Mễ Niên Cao đậy khoảng 12 tiếng là thời gian ủ lý tưởng nhất, để lâu hơn thì Niên Cao sẽ hơi bị cứng.
Hơi cứng một chút thật ra cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy, suy cho cùng thì khẩu vị của mỗi người mỗi khác, có người thích ăn dẻo mềm, có người lại thích ăn cứng hơn một chút.
Nhưng bác sĩ Khuất lại thích ăn dẻo mềm.
Nếu không phải vì thực sự không dậy nổi, Tần Hoài đáng lẽ đã phải túc trực ở nhà ăn từ lúc 3 rưỡi sáng rồi.
Việc đầu tiên Tần Hoài làm khi bước vào bếp chính là lật tấm khăn ẩm ra.
Trạng thái của Niên Cao cực kỳ tốt.
Khối Niên Cao màu trắng ngà thoạt nhìn rất đều tay, Tần Hoài dùng chiếc thìa nhỏ múc một miếng nếm thử, dẻo mềm, ăn vào hơi dính răng một xíu nhưng vẫn giữ được độ dai, kết cấu rất tuyệt. Trong điều kiện chưa chấm đường trắng hay bọc nhân đậu đỏ, hắn vẫn có thể nếm được mùi thơm nhè nhẹ của gạo nếp.
Về cái hương vị này, Tần Hoài cảm thấy nó chỉ đơn thuần là vị của Niên Cao, nhưng Tần Lạc lại khăng khăng cho rằng đây là mùi thơm đặc trưng của gạo nếp.
Ăn không thế này cũng có cái thú vị riêng của nó.
Đương nhiên, chấm với đường trắng, hoặc bọc cùng nhân đậu đỏ ngọt ngào, biến Giang Mễ Niên Cao thành một món đồ ngọt dẻo thơm đúng nghĩa thì sẽ càng ngon hơn.
"Hoài Hoài, con làm Niên Cao rồi đấy à." Tần Tòng Văn liếc mắt một cái đã nhìn thấy mẻ Niên Cao.
Ở Tần Gia, người khoái ăn Niên Cao nhất thực ra lại là Tần Tòng Văn.
LVQ8371