Đến cửa khách sạn, La Quân lại ném cho phu xe một đồng bạc nữa, khiến anh ta mừng rỡ liên mồm nói lời may mắn. Hắn đi thắng vào trong, từ lễ tân đến nhân viên đều cực kỳ thuần thục chào hỏi hắn, nhìn qua là biết khách quen.
Tần Hoài đi theo phía sau, tấm tắc kêu kỳ lạ khi đánh giá cách trang hoàng bên trong khách sạn.
Làm giang hồ cộm cán đúng là sướng thật, lắm tiền.
Đây chính là chuyện của tám chín mươi năm trước đấy, buổi tối trời lạnh phu kéo xe chỉ có thể mặc chiếc áo ngắn cũn cỡn bẩn đến mức đóng vẩy, chẳng nhìn ra màu sắc cụ thể là gì, co ro chợp mắt bên xe chờ khách.
Cách ăn mặc của La Quân thì khỏi phải nói, đồ đạc trên người hắn sắp đuổi kịp tạo hình nam chính trong phim truyền hình rồi. Khách sạn hắn ở thì đèn đuốc sáng trưng, phong cách Âu Tây, trải thảm lông cừu, ngay cả cột đá bên cửa khách sạn cũng được chạm khắc hoa văn.
Trong khách sạn thậm chí còn có cả thang máy.
Nếu nói trong ký ức của Trần Huệ Hồng, nội thành và ngoại thành Bắc Bình là hai thế giới, thì trong ký ức của La Quân, bên trong khách sạn và bên ngoài căn bản là hai thời đại khác nhau.
La Quân xách rương đi dọc theo hành lang.
Hành lang được trải thảm lông cừu dày cộp, không chỉ giẫm lên êm ái mà lúc đi lại cũng chẳng phát ra tiếng động nào.
Một căn phòng hé cửa mở nửa chừng, bên trong văng vẳng tiếng lách cách xoa mạt chược. Ở cửa phòng có một người đàn ông trung niên bụng phệ, mặc áo dài đang cầm tẩu thuốc nhả khói mù mịt, vừa thấy La Quân liền nhiệt tình chào hỏi.
"La tiên sinh, vào làm ván mạt chược không? Lão Hoàng vội về gặp cô vợ bé thứ tám mới cưới, cứ lấy cớ nói ngày mai phải đi Cô Tô nên 12 giờ đã đòi về rồi, chúng tôi đang thiếu một tay đây."
"Không chơi đâu, ngày mai tôi còn phải đi xem kịch."
Bên trong có người hét vọng ra: "Thì tối mới xem kịch cơ mà, chúng ta cứ đánh đến 5 giờ sáng, ăn đĩa bánh bao chiên rồi nghỉ ngơi, đâu có lỡ việc xem kịch của anh."
"Ông thì biết cái gì, La tiên sinh muốn xem Lương Chúc. Gánh hát đó 2 giờ chiều đã mở màn rồi, ông tưởng giống mấy rạp hát tối mới diễn chắc?"
"Gánh hát ở đâu ra mà mở màn sớm thế."
"Không rõ nữa, hình như là gánh hát dưới quê mới nổi, hát được mỗi vở Lương Chúc là hay. La tiên sinh thích nghe, đã đi xem liền mấy ngày rồi đấy."
Người đàn ông nhả khói ngoài cửa không hùa theo câu chuyện bên trong, cười hỏi La Quân: "La tiên sinh, Thi Gia Ban mới dựng một vở kịch có dùng cơ quan máy móc, anh nghe nói chưa? Nghe bảo còn có tiết mục bay lượn trên không nữa, anh có muốn tôi lấy giúp một chỗ ngồi đẹp không?"
La Quân tỏ vẻ hứng thú, khẽ gật đầu: "Nghe có vẻ thú vị đấy."
"Tôi biết ngay là anh thích mà, ở đất Thượng Hải này ai chẳng biết anh thích nhất là xem kịch, nghe hát, xem phim, đọc báo. Đúng là người đi du học về có khác, đẳng cấp hẳn bọn suốt đêm cắm mặt vào bàn mạt chược như chúng tôi."
"Không làm phiền anh nữa, hội tôi đang thiếu một tay phải đi gọi thêm người đã. À đúng rồi, nghe nói dạo trước có một bang phái nhỏ đắc tội với anh, tống tiền lên tận đầu anh, chuyện này anh..."
"Giải quyết xong rồi." La Quân dửng dưng đáp.
"Tôi nghe nói chống lưng cho bang phái đó là..."
"Giải quyết luôn một thể rồi."
Dưới ánh mắt kinh ngạc của người đàn ông trung niên, La Quân xách rương tiếp tục bước đi. Người kia vội vàng đóng cửa lại, động tác khép cửa vừa nhẹ nhàng vừa rón rén.
Phòng của La Quân ở ngay phía trước.
Căn phòng rất rộng, trang trí phải nói là xa hoa. Mọi món đồ trong phòng thoạt nhìn đều cực kỳ đắt đỏ, ngay cả chân nến cũng được mạ vàng, thậm chí còn có cả bồn cầu tự hoại, khiến Tần Hoài nhìn mà không ngớt lời xuýt xoa.
Đương nhiên, điều kỳ lạ hơn nữa là trong phòng chất đầy báo chí.
Báo được xếp chồng lên nhau ngay ngắn gọn gàng, tờ trên cùng là báo của ngày hôm nay. Hắn nhìn lướt qua, phát hiện chẳng phải loại báo chí chính thống gì cho cam.
Không có tin thời sự chính trị, không có mục chửi đổng cãi lộn, không có tin tài chính, tất cả đều là tiểu thuyết.
Những nội dung trên báo mà Tần Hoài nhìn thấy toàn bộ đều là truyện dài kỳ.
La Quân tiện tay vứt rương sang một bên, cầm tờ báo trên bàn lên, đọc một cách say sưa ngon lành.
Hắn thậm chí còn đọc cả tiểu thuyết tu tiên Thục Sơn.
Hắn không chỉ đọc, đọc xong còn viết thư cho tác giả để gửi đến tòa soạn báo.
Thảo nào ở kiếp độ kiếp đầu tiên này La Quân có thể thọ đến chín mươi hai tuổi. Ngoại trừ vũ lực đủ mạnh, có thể làm giang hồ cộm cán chơi trò hắc cẩu xực hắc cẩu để đảm bảo chất lượng cuộc sống ra, sở thích cá nhân của hắn cũng vô cùng ổn định.
Tám chín mươi năm trước thì thích đọc tiểu thuyết tu tiên, tám chín mươi năm sau lại đam mê cày phim tiên hiệp.
Viết thư xong, La Quân tắt đèn kéo rèm đi ngủ.
Tần Hoài liếc nhìn đồng hồ treo tường, mới hơn 11 giờ, giờ giấc sinh hoạt lành mạnh hơn hắn ở hiện tại nhiều.
La Quân bên này sinh hoạt cực kỳ lành mạnh, nhưng mấy phòng cách vách thì lại nát bét. Đèn đuốc sáng trưng, ồn ào huyên náo, tiếng mạt chược lách cách, khói thuốc mịt mù, cộng thêm vài cảnh tượng mác 18+ không tiện miêu tả, cứ thế ầm ĩ tới tận tảng sáng mới chịu đi ngủ. Dùng mấy từ như túy sinh mộng tử, ngợp trong vàng son để hình dung cũng chẳng hề quá đáng.
Mới hơn 6 giờ, La Quân đã tỉnh. Nhân viên phục vụ của khách sạn đã ôm một xấp báo đứng đợi ngoài cửa từ lâu, còn không quên hỏi xem hắn có cần gọi người chạy vặt đi mua đồ ăn sáng không.
La Quân đưa thư cho nhân viên phục vụ, chỉ định mua cháo, đồ ăn kèm và bánh bao của một tiệm nhất định, nhân viên nọ liền vội vã chạy đi.
LVQ8371