Đợi đến khi trời bắt đầu chập choạng tối, buổi đọc sách cũng kết thúc.
Đám người nghe ké mồm năm miệng mười, dùng cái giọng lơ lớ kết hợp giữa tiếng địa phương và giọng Ngô Nông mềm mại để cảm ơn Liễu Đào. Sách là La Quân mua, người là La Quân thuê, bọn họ đi tay không đến, quà cáp cũng chẳng mang theo, nên chỉ có thể chúc vài câu may mắn.
Dù sao thời buổi này sách rất đắt, giá một cuốn tiểu thuyết cũng đủ cho người nghèo sinh hoạt cả một hai tháng, việc thuê người đọc sách cũng là một khoản chi lớn, gia đình bình thường đúng là không thể kham nổi hoạt động giải trí xa xỉ thế này.
Người nghe ké đều đã giải tán, cô nữ sinh vẫn còn đứng trong sân, Liễu Đào đi vào nhà lấy tiền cho cô bé. Lúc vào nhà thì thấy La Quân không đọc báo nữa, mà đang ăn đĩa Diện Quả Nhi còn thừa buổi trưa.
"Có phải hôm nay đông người quá làm ồn đến anh không?" Liễu Đào hỏi, "Nếu làm phiền anh thì ngày mai em không cho họ đến nữa."
"Không có." La Quân thản nhiên đáp, có chút buồn bực, "Đọc xong rồi."
Liễu Đào bật cười: "Anh đọc nhanh thật đấy, em nghe một cuốn sách phải mất cả tháng trời. Nhiều báo chí như vậy mà mới mấy ngày anh đã đọc xong rồi."
Nói rồi, Liễu Đào rút hai tờ tiền từ trong ví ra, bước ra ngoài: "Em đi thanh toán tiền cho Trương tiểu thư đã, xong xuôi chúng ta sẽ sang chỗ Giang sư phụ ăn tối, nguyên liệu em đã bảo Lương thúc mua mang qua đó rồi."
La Quân khẽ gật đầu.
Liễu Đào cầm tiền, rảo bước ra sân, đưa tiền cho Trương tiểu thư. Trương tiểu thư nhận tiền, nhìn thoáng qua rồi gấp gọn lại cất vào túi gấm, lại giấu kỹ túi gấm sát vào người, nhưng vẫn chưa có ý định rời đi.
"La phu nhân, đọc xong cuốn sách này, chỉ e là tôi không thể đến đọc cho chị nghe được nữa rồi." Trương tiểu thư nói.
Liễu Đào hơi kinh ngạc: "Sao vậy? Có phải tiền công ít quá không? Tôi đã hỏi thăm qua rồi, cái giá tôi đưa ra rất hợp lý mà, mức lương này của cô cũng bằng một nửa lương của giáo viên trường nữ sinh rồi đấy."
Trương tiểu thư vội vàng lắc đầu: "Không phải vấn đề tiền lương đâu, chị và La tiên sinh đều rất hào phóng, sẵn sàng cho tôi công việc này, vừa giữ được thể diện lại vừa nhẹ nhàng. Là do vấn đề cá nhân của tôi, bố tôi làm ăn thất bại nợ một khoản tiền lãi cắt cổ khổng lồ, hai tháng nữa tôi phải gả đến Trung Nguyên làm vợ lẽ thứ ba cho một nhà giàu rồi, không còn cơ hội đọc tiểu thuyết cho chị nghe nữa."
Liễu Đào im lặng một lúc, hỏi: "Người chồng sắp cưới của cô, năm nay..."
"Bốn mươi bảy tuổi."
Liễu Đào chỉ biết khẽ thở dài, ngẫm nghĩ một chút, cô gỡ chiếc khuyên tai đính đá quý bên tai phải xuống, đưa cho Trương tiểu thư.
"Dựa theo những gì viết trong tiểu thuyết, lúc này tôi nên tặng sách cho cô. Nhưng tiểu thuyết là do chồng tôi mua, trang sức trên người tôi cũng là chồng tôi tặng, chỉ có chiếc khuyên tai này là khi tôi xuất giá, Liễu ban chủ của gánh hát vì muốn giữ thể diện cho tôi nên đã mua tặng. Vì quá đắt nên ông ấy chỉ mua nổi một chiếc, chiếc còn lại vẫn là do chồng tôi tặng."
"Tôi xuất thân từ nghề xướng ca hạ lưu, cả đời đều bị người ta xem thường. Cho dù kết hôn với chồng tôi, anh ấy cưới tôi làm vợ cả, thì mấy bà phu nhân hay đánh mạt chược, xem kịch cùng tôi vẫn luôn coi thường tôi."
"Trước đây khi ở Thượng Hải, chồng tôi cũng từng thuê những nữ sinh khác đến đọc tiểu thuyết cho tôi nghe. Bọn họ có người thì muốn làm vợ bé của chồng tôi, có người thì gia đình muốn làm ăn với chồng tôi, có người lại chê bai tôi thô thiển, nghe mấy loại sách thiếu hàm dưỡng, có người còn dạy tôi phải theo đuổi cái gì mà tự do dân chủ, lại có người khuyên tôi ly hôn, nhưng chẳng có ai giống như cô, sẽ dừng lại giảng giải cho tôi nghe mỗi khi tôi không hiểu cốt truyện."
"Cô và chồng tôi đều là người có học thức, hơn nữa cô chưa từng xem thường tôi."
"Lúc ban chủ tặng chiếc khuyên tai này cho tôi, ông ấy chúc tôi cả đời bình an, không bị đuổi ra khỏi nhà, mà lỡ có bị đuổi ra thì cũng có món trang sức để bán lấy tiền, không đến mức chết đói."
"Tôi tặng chiếc khuyên tai này cho cô, cũng chúc cô cả đời bình an."
Trương tiểu thư trầm mặc nhận lấy chiếc khuyên tai, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn chị."
"Chị sẽ bình an cả đời."
Trương tiểu thư rời đi.
Liễu Đào định quay vào nhà gọi La Quân, lại phát hiện La Quân đã đứng sẵn ở cửa, cô cười sờ lên vành tai trống rỗng: "Em tặng khuyên tai cho Trương tiểu thư rồi."
"Mua cái khác là được." La Quân hờ hững nói, "Có phải nên tìm một người mới đến đọc tiểu thuyết không?"
Liễu Đào gật đầu.
"Vậy thì tìm người khác, lần này tìm người đã kết hôn ấy, đỡ rắc rối."
"Với lại lần sau đừng mua củ cà rốt đó nữa, dở tệ, sao trên đời lại có thứ khó ăn đến vậy chứ."
" z P" ln< ÁN -^4 A4 F4 h Z é ` Em nghe bác sĩ Trần nói ăn cà rốt tốt cho mắt, giúp sáng mắt mà.
"Muốn sáng mắt thì ăn chim Chu, hiệu quả tốt hơn ăn cà rốt nhiều."
"Chim Chu là con gì?"
"Chim Chu, một loại chim trong Sơn Hải Kinh. Hình dáng giống con quạ, có vằn trắng, là một loài chim vô dụng."
Không phải chứ, ông mắng mấy con Thảo Mộc Tinh Quái thì thôi đi, sao ngay cả đồng loại cũng mắng luôn vậy? Lại còn đưa vào thực đơn nữa chứ.
"Có bán không anh?” Liễu Đào không rành Sơn Hải Kinh cho lắm, còn tưởng đó là một cuốn sách dạy nấu ăn: "Hay là để em bảo Lương thúc đi tìm thử, mua một con về hầm canh cho anh nhé?”
"Không cần đâu." La Quân cứng đờ người đáp, "Anh ăn cà rốt là được rồi."
Liễu Đào và La Quân đi trên phố, hàng xóm láng giềng dọc đường đều vui vẻ tươi cười chào hỏi bọn họ.
LVQ8371