"Hôm qua lúc đi mua đồ bố con tình cờ gặp được Tiểu Đổng, chính là đệ tử chân truyền của Hoàng sư phụ đấy. Tiểu Đổng kể với bố con là Hoàng Ký mới có một sư phụ Điểm Tâm, do chính Hoàng sư phụ cất công mời từ nơi khác về, trông thì trẻ tuổi nhưng tay nghề chắc chắn không tồi, bố cất công gọi các con đến ăn đồ ngon thì đừng có mà không biết điều." Vợ của Tiền Trung Hằng là bà Bạch Tú Quyên lên tiếng bênh vực chồng.
Anh con trai lí nhí lầm bầm: "Trẻ ranh thì có tay nghề gì cơ chứ."
Nhưng tay thì lại rất thành thật ấn mở danh mục, tìm ngay đến mục Điểm Tâm.
"Ngũ Đinh Bao, Tứ Hỉ Giảo, Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Tiên Nhục Nguyệt Bính, Định Thắng Cao, Giải Xác Hoàng, Viên Mộng Thiêu Bính. Công nhận là thêm nhiều Điểm Tâm mới thật, nhưng sao chẳng nghe tên bao giờ thế này, toàn món gì đâu vậy? Cho 4 cái Tiên Nhục Nguyệt Bính trước đi, lần trước đi ăn cỗ từng được ăn rồi, bình thường có bán đâu."
"Tứ Hỉ Giảo... Nhìn màu mè gớm, cho 5 cái."
"Giải Xác Hoàng... chán phèo, Viên Mộng Thiêu Bính... ai thèm ăn Bánh Nướng chứ, cứ vậy đi." Anh con trai bắt đầu gọi các món khác.
Nhận cuốn menu giấy từ phục vụ, Tiền Trung Hằng phát hiện có thêm một trang đồ ngọt, trong lòng mừng rỡ, liếc mắt nhìn lướt qua rồi lập tức nói: "Trừ trẻ con ra, mỗi món Điểm Tâm cứ tính theo đầu người mà gọi một lượt cho tôi."
Anh con trai hoảng hốt kêu lên: "Bố, bố điên rồi à? Mấy món Điểm Tâm này không phải bánh bao thì cũng là Bánh Nướng, ăn nặng bụng lắm! Hơn nữa cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng này tận 18 tệ một cái! Còn cái Ngũ Đinh Bao này mới kinh dị, 65 tệ một cái, giá này sắp đuổi kịp Trình Phưởng Cư rồi đấy!"
"Con đừng lo, bố con có tiền." Tiền Trung Hằng gạt đi, "Bố trả tiền, cứ gọi hết đi, ăn không hết thì sáng mai bố với mẹ để dành làm bữa sáng."
Sau đó, Tiền Trung Hằng quay sang hỏi nhân viên phục vụ: "Còn món mới nào nữa không?"
“Dạ có thưa chú Tiền, bên cháu còn một món đồ uống mới lên menu là Trần Bì Trà, 25 tệ một bát ạ.”
Mức giá này anh con trai không chê đắt, vì đồ uống trong tửu lâu vốn dĩ giá đã trên trời rồi.
Tiền Trung Hằng ngẫm nghĩ một lát: "Cho 3 bát đi."
Anh con trai tiếp tục chọn món, cứ nghĩ tới việc bố mình làm kẻ ngốc vung tiền gọi một đống Điểm Tâm đắt đỏ chả biết mùi vị ra sao, anh ta lại xót ruột đến mức chẳng nỡ gọi thêm gì, lúc gọi món cứ đắn đo keo kiệt, rốt cuộc cả nhà 5 người chỉ gọi đúng 3 món mặn.
Gần như vừa chốt đơn xong thì Bánh Bao Tửu Nhưỡng đã được bưng lên.
Cũng hết cách, vừa khéo bắt kịp mẻ đầu tiên mới ra lò.
Mùi thơm của Bánh Bao Tửu Nhưỡng từ bếp bay ra ngoài. Anh con trai vốn đang thầm lẩm bẩm trong bụng xem có phải Hoàng Ký điên rồi không, tự dưng tung ra bao nhiêu Điểm Tâm vớ vẩn mà lại bán đắt cắt cổ thế, hay là định lừa tiền khách mẻ cuối rồi bỏ trốn, lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà oán trách nữa. Anh ta vô thức rướn cổ nhìn về phía nhà bếp, hít lấy hít để.
Trông rõ là mất tiền đồ.
"Mùi gì thế nhỉ? Sao lại thoang thoảng mùi rượu."
Tiền Trung Hằng và Bạch Tú Quyên cũng đang hít hà, nhưng biểu cảm lại hoàn toàn khác cậu con trai, trên mặt hai người ngoài sự say sưa còn xen lẫn vẻ hoài niệm.
"Tiểu Hoàng đào đâu ra vị thần tiên này vậy trời." Tiền Trung Hằng lấm bẩm, "Chắng lẽ nó vẫn còn giấu nhẹm một người sư đệ nào đó?”
"Đã bao nhiêu năm rồi không ngửi thấy mùi vị này." Bạch Tú Quyên cười nói, "Hồi đó không có tiền mua Bánh Bao, chỉ biết trân trối bưng bát cơm vừa ăn vừa ngửi mùi nhà người ta, làm bây giờ bà cũng muốn bưng bát cơm lên ăn kèm rồi đây này."
"Thơm quá, thơm quá." Cô cháu gái 5 tuổi của Tiền Trung Hằng vui vẻ vỗ tay.
Nhân viên phục vụ bưng Bánh Bao Tửu Nhưỡng đến bàn của Tiền Trung Hằng, dọn lên.
Bàn của Tiền Trung Hằng vì gọi món nhanh và dứt khoát nhất nên dĩ nhiên trở thành tâm điểm của cả sảnh. Khách ở mấy bàn xung quanh đều nhìn chằm chằm về phía này, vẫy tay hỏi phục vụ xem món Bánh Bao trên bàn kia là gì để họ cũng gọi một phần.
Tiền Trung Hằng cầm một cái Bánh Bao lên, bẻ một miếng nhỏ đút cho cháu gái trước, sau đó mới cắn một miếng to.
Chính là mùi vị này.
Chính là hương vị Bánh Bao Tửu Nhưỡng mấy chục năm trước thơm nức cả một con phố, cứ tan làm là đạp xe bán sống bán chết, hận không thể đạp xẹt cả lửa ra khỏi bánh xe để chạy tới xếp hàng tranh mua cho bằng được.
Là hương vị Bánh Bao Tửu Nhưỡng mà mỗi lần ông đi công tác xa, bố mẹ lại mang tư tưởng "nghèo ở nhà, giàu đi đường", tìm mọi cách nhờ người xếp hàng mua thêm vài cái nhét vào hộp cơm sắt nhỏ xíu. Dù đã ngồi tàu hỏa suốt một ngày một đêm, lúc mở hộp lấy ra, chiếc bánh vẫn phồng lại nguyên trạng, dù gặm không uống với nước lã cũng ngon không tả xiết.
Đã bao nhiêu năm rồi.
Tiền Trung Hằng chợt nhận ra mình đã nhiều năm không được nếm lại hương vị này, nó giống như tuổi thanh xuân của ông, đã trôi qua từ rất lâu rồi.
Ông dường như hơi hiểu được suy nghĩ của Hoàng Thắng Lợi. Những người hàng xóm cũ sống quanh đây mấy chục năm, năm xưa ai chẳng ngửi mùi Bánh Bao Tửu Nhưỡng mà lùa cơm.
Dẫu vật đổi sao dời, tiệm cơm quốc doanh đã sập, biến thành quán rượu Hoàng Ký, rồi quán rượu Hoàng Ký lại đổi tên thành Hoàng Ký Tửu Lâu. Nhưng trong lòng những người hàng xóm cũ như họ, bất kể là quán rượu Hoàng Ký hay Hoàng Ký Tửu Lâu, thì vẫn mãi là tiệm cơm quốc doanh năm nào, đầu bếp vẫn luôn là đồ đệ của Tỉnh sư phụ.
Nghĩ vậy mới thấy, người thợ làm bánh ngọt trước kia quả thật có chút không xứng với cái danh của quán này.
Mà vị sư phụ này thì xứng đáng.
LVQ8371