Nghe nói ban đầu Bùi Hành vốn chắng để mắt đến lời mời của Vân Trung Thực Đường, dù sao so sánh quán ăn khu dân cư với Tri Vị Cư thì đắng cấp chênh lệch quả thực hơi lớn. Nhưng Bùi Hành, kẻ luôn làm phông nền bên cạnh nhân vật chính, nghe nói đến Vân Trưng Thực Đường có thể trực tiếp độc lập đảm đương một phía, mức lương đãi ngộ cũng không tồi, quan trọng nhất là gần nhà.
Nhà Bùi Hành và nhà ông Vương ở cùng một khu chung cư!
Nể tình gần nhà, Bùi Hành lập tức động lòng, nộp luôn sơ yếu lý lịch của mình.
Đối mặt với hai người thợ Điểm Tâm có lý lịch phong phú này, Tần Hoài tỏ vẻ rất hài lòng.
Đương nhiên, hài lòng không phải vì họ đều xuất thân chính quy, mà hài lòng là vì họ có kinh nghiệm làm việc phong phú, chịu thương chịu khó, đều từ nơi ngập tràn "thánh cày cuốc" như Tri Vị Cư đi ra. Các loại Điểm Tâm họ biết làm rất đa dạng, không chỉ am hiểu Điểm Tâm kiểu Tô, mà Điểm Tâm Nam Bắc đều có tìm hiểu qua, cực kỳ phù hợp với Vân Trung Thực Đường.
Còn về phần sư phụ của từng người được nhắc đến trong lý lịch, Tần Hoài chẳng biết ai cả.
Thú thực là, ngay cả người bác họ xa kia của Bùi Hành - danh trù ẩm thực Hoài Dương Thái Bùi Thịnh Hoa, Tần Hoài cũng chẳng biết là ai. Tần Hoài phải tra thử bách khoa toàn thư, phát hiện người này lại có trang bách khoa riêng, lúc đó mới nhận ra Bùi Thịnh Hoa có lẽ thực sự rất lợi hại.
Quá trình phỏng vấn diễn ra vô cùng thuận lợi.
Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên mỗi người phỏng vấn một người, đứng bên cạnh xem Lý Hoa và Bùi Hành làm Điểm Tâm.
Thao tác thành thạo, không có khuyết điểm nào quá rõ ràng. Tần Hoài còn đặc biệt hỏi thăm một chút, kỹ năng dùng dao và hỏa hầu của Bùi Hành cùng Lý Hoa trong giới đầu bếp bếp bánh đều được coi là đạt tiêu chuẩn, xuất thân chính quy đúng là tốt, học hành toàn diện.
Món ăn sở trường của hai người cũng có sự khác biệt.
Món Điểm Tâm mà Lý Hoa thành thạo nhất là bánh Phù Dung và bánh Định Thắng, cứ là các loại bánh hấp thì hắn đều rất rành. Ví dụ như bánh Vân Phiến, bánh Bát Trân, bánh Khiếm Thực, bánh Hoa Quế, bánh Hoa Mai, bánh Hải Đường đều là những món mỗi ngày bắt buộc phải làm. Nghe nói nhà hàng trước kia hắn làm việc chủ yếu bán loại Điểm Tâm bánh hấp này, ngày nào cũng làm, làm miết thành quen, nhắm mắt cũng làm được.
Bùi Hành thì lại thành thạo các món Điểm Tâm thuộc loại da ngàn lớp và bột ngàn lớp hơn. Những món như Tô Bính, bánh xốp gạch cua, Tiên Nhục Nguyệt Bính, Giải Xác Hoàng, bánh xốp Long Nhãn, bánh xốp Cúc Hoa, Đào Tô, bánh dẻo lòng đỏ trứng matcha đều do hắn phụ trách hàng ngày. Hơn nữa chỉ pháp của hắn cũng rất tốt, cực kỳ giỏi tạo hình cho Điểm Tâm.
Lúc phỏng vấn, Trịnh Tư Nguyên phụ trách phỏng vấn Bùi Hành. Chắc là Bùi Hành nhận ra Trịnh Tư Nguyên nên lúc phỏng vấn đã trổ tài làm một mẻ Hà Hoa Tô có tạo hình cực kỳ đẹp mắt.
Khiến Tần Hoài lần đầu tiên biết được, hóa ra Hà Hoa Tô thực sự có thể làm ra giống y như một đóa hoa sen.
Tần Hoài từng nghe Trịnh Tư Nguyên kể, vì hắn luôn mở tiệm bánh ngọt ở cổng khu chung cư nên không mấy khi tiếp xúc với các đầu bếp trong giới bếp bánh, nhưng bố hắn là Trịnh Đạt lại rất nổi tiếng. Thêm vào đó, thỉnh thoảng Trịnh Đạt hay chém gió với đồng nghiệp, khoe khoang con trai mình là kỳ tài ngút trời ra sao, dẫn đến việc Trịnh Tư Nguyên quanh năm suốt tháng luôn trong trạng thái bí ẩn "chi nghe danh mà chưa thấy mặt” ở trong giới.
Tần Hoài cực kỳ hài lòng với tài nấu nướng của hai nhân viên mới này.
Bùi Hành và Lý Hoa cũng rất hài lòng với Tần Hoài, chủ yếu là ưng ý với mức lương mà Tần Hoài đưa ra.
Buổi chiều cùng tham gia ăn thử, các ông các bà ở Vân Trung Tiểu Khu cũng rất ưng ý với hai thợ Điểm Tâm mới tới.
Ngon, vô cùng ngon, vừa đẹp mắt lại vừa ngon miệng, làm món gì cũng ngon, ngon hơn hẳn bánh bông lan trứng gà thằng bé Tiểu Trần làm!
"Nếu không có vấn đề gì thì hôm nay có thể ký hợp đồng luôn, không biết khi nào hai anh có thể bắt đầu đi làm?” Tần Hoài hỏi.
Lý Hoa, một người làm công ăn lương thâm niên, bày ra tư thế chuẩn mực của dân đi làm: "Ngày mai là được."
"Tôi cũng vậy." Tuân thủ nguyên tắc gần nhà là chân lý, Bùi Hành không chịu thua kém, lên tiếng rồi xác nhận lại thời gian làm việc: "Tiểu Tần sư phụ, thời gian làm việc của chúng ta là từ 8 giờ sáng đến 5 giờ chiều mỗi ngày, buổi trưa nghỉ hai tiếng, đúng không?"
Bùi Hành hài lòng gật đầu, về quê đúng là tuyệt thật. Thời gian làm việc thế này, ở Tri Vị Cư có mơ cũng không dám nghĩ tới.
Ở đó toàn là những "thánh cày cuốc" chủ động đi làm sớm, tự giác tăng ca về muộn.
"Nếu hai anh cảm thấy không có vấn đề gì thì ngày mai có thể bắt đầu đi làm. Ở đây tôi còn một chuyện cần thông báo trước."
"Đó là trước khi nhận việc, chắc sư phụ Trịnh đã nói với hai anh, tôi cũng là thợ Điểm Tâm của quán ăn."
Hai người đồng loạt gật đầu.
"Nhưng sắp tới có lẽ tôi không làm ở đây nữa."
Hai người: ?
"Sư phụ Trịnh Tư Nguyên cũng vậy.”
Hai người: ??
"Vì hai anh đã nhận việc rồi, nên ngày mai tôi và sư phụ Trịnh Tư Nguyên sẽ đi Cô Tô, bắt đầu chuyến giao lưu học tập kéo dài từ 1 đến 3 tháng, thời gian cụ thể vẫn chưa rõ."
"Trong khoảng thời gian này, mảng Điểm Tâm của Vân Trung Thực Đường đành giao phó cho hai anh, tôi rất kỳ vọng vào hai anh đấy!"
"Có gì không hiểu cứ hỏi cửa hàng trưởng Hoàng Tịch, nếu cô ấy cũng không rõ thì bảo Hoàng Tịch nhắn WeChat cho tôi. Khách hàng mà có ý kiến thì Hoàng Tịch sẽ ra mặt xoa dịu, còn nếu em gái tôi mà có hờn dỗi gì thì hai anh cũng đừng để bụng nhé."
LVQ8371