Hoa Mô có đẹp đến mấy thì cũng chỉ là Bánh Bao, lại còn là loại không nhân, hoàn toàn đi ngược lại với gu thẩm mỹ về Điểm Tâm của Tần Lạc.
Đối với Tần Lạc mà nói, Điểm Tâm ngon nhất trên thế giới này chắc chắn phải là loại nhân thịt. Xếp thứ hai là Điểm Tâm cung đình, loại mà dính dáng đến các nương nương, ăn vào có cảm giác như Lão Phật Gia ấy. Tiếp đến mới là những loại Điểm Tâm có cái tên hoa mỹ, hoặc ngoại hình màu mè hoa lá cành.
Loại Điểm Tâm như Hoa Mô, đối với Tần Lạc mà nói thì chẳng được tính là Điểm Tâm, chỉ đáng làm Bánh Bao ăn sáng thôi.
Trịnh Tư Nguyên thản nhiên gói Hoành Thánh, tiện tai hóng luôn cuộc trò chuyện của hai anh em.
"Bởi vì mấy loại Điểm Tâm khác mà anh Tư Nguyên kể em chưa từng nghe qua bao giờ." Tần Lạc thành thật đáp, "Rất nhiều món toàn là cái bánh xốp này, cái bánh xốp kia, mà anh thì có biết làm Tô Bính đâu, Tô Bính anh nướng ra căn bản chẳng ngon bằng anh Tư Nguyên."
"Nhưng Hoa Mô thì em biết thừa là Bánh Bao rồi, anh làm Bánh Bao siêu ngon, Bánh Bao Kiều Mạch, Bánh Bao Hòe Hoa, Bánh Bao Tửu Nhưỡng đều ngon hết sẩy. Em tin chắc tay nghề làm Bánh Bao của anh cực kỳ uy tín!"
Khóe mắt Tần Hoài rơm rớm!
Lạc Lạc đúng là cô em gái ruột thịt tốt của hắn!
Lúc đưa ra ước nguyện lớn nhất đời này, trong lòng con bé thế mà lại chỉ nghĩ đến người anh trai là hắn.
Thật sự quá cảm động!
Tần Hoài nhất định sẽ luyện tập đàng hoàng...
"Hơn nữa mấy cái bánh xốp, bánh ngọt mà anh Tư Nguyên nói ấy, nghe qua là biết không phải nhân thịt rồi." Tần Lạc nuốt nốt miếng bánh bao cuối cùng, "Anh ơi, đến lúc đó anh làm Hoa Mô cho em thì nhớ làm nhân thịt nhé, thịt lợn, thịt bò, thịt cừu hay thịt gà em đều không chê đâu. Nếu thực sự không được thì nhân củ cải thái sợi, miến dưa muối chua, đậu đỏ, hạt sen hay lòng đỏ trứng muối cũng ô kê tuốt!"
"Em tin chắc anh làm kiểu gì cũng ngon." Tần Lạc ném cho Tần Hoài một ánh mắt đầy khẳng định.
Cảm động uổng công rồi.
Cái con nhóc phá bĩnh này, em có biết vì sao Bánh Bao lại được gọi là Bánh Bao không hả?
Tần Hoài lắng lặng nhét cho Tần Lạc một quả Trứng Luộc Nước Trà: "Ăn xong thì mau cút về đi học đi, đừng để muộn giờ.”
Tần Lạc ngoan ngoãn lăn vòng đi học.
"Lạc Lạc, thế em có muốn ăn tạo hình gì không?" Tần Hoài cảm thấy tuy thâm tâm Tần Lạc thực chất chỉ muốn ăn Bánh Bao, nhưng vẫn tiện miệng hỏi xem con bé có thích hình dáng nào không.
"Doraemon ạ!"
"Anh ơi, con Doraemon hôm qua anh nặn tuy không giống lắm, nhưng siêu đỉnh luôn, em đăng lên vòng bạn bè mà thu về tận 92 lượt like đấy!"
"Em muốn ăn Hoa Mô hình Doraemonl”
"Nhưng em không lấy màu xanh đâu nhé, cái hôm qua anh làm chưa lên màu, em từng thấy đồ ăn màu xanh trên mạng rồi, trông buồn nôn lắm, anh làm thành màu vàng được không?"
Tần Hoài cảm thấy Tần Lạc vẫn có chút tư duy thẩm mỹ vớt vát lại được: "Anh cũng đang định thế đây!"
Trịnh Tư Nguyên lặng lẽ gói Hoành Thánh: ...
Lễ băng nhạc hoại, đúng là lễ băng nhạc hoại mà.
Ngay trong ngày hôm đó, Tần Hoài đã bắt tay vào luyện Hoa Mô.
Không thể không thừa nhận phương pháp giảng dạy của Trịnh Tư Nguyên vô cùng chuẩn xác, quá trình luyện Hoa Mô của Tần Hoài rõ ràng là suôn sẻ hơn hẳn.
Đương nhiên, không thể đạt đến độ nghịch thiên như hồi làm Bình Quả Diện Quả Nhi được, nhưng ít ra vẫn ăn đứt cái Bánh Bao Nhân Đậu Đỏ hình động vật.
Hoa Mô, đúng như tên gọi, có vô vàn tạo hình các loài hoa.
Dưới thời phong kiến, Hoa Mô vốn là cống phẩm, chuyên dành cho hoàng thân quốc thích thưởng thức quanh năm. Cùng với dòng chảy lịch sử và sự sụp đổ của các triều đại, Hoa Mô cũng giống như vô số loại Điểm Tâm bí truyền chốn cung đình khác, dần lưu truyền ra dân gian.
Khác với một số món ngự thiện cưng đình cứ truyền tai nhau rồi thất truyền luôn, Hoa Mô là một trong số ít những món được phát dương quang đại. Tuy bản chất của Hoa Mô chỉ là một cái Bánh Bao có tạo hình đẹp mắt, nhưng tạo hình của nó quả thực là quá đẹp đi.
Phi cầm tẩu thú, hoa điểu ngư trùng, long phượng trình tường, mãnh hổ khu tà, bát tiên hạ thọ. Nhờ sự phong phú của nguyên liệu và độ tinh xảo của dụng cụ, Hoa Mô gần như độc bá trên đường đua "nội quyển" về mặt tạo hình. Không những năm nào cũng có các cuộc thi liên quan, mà những tác phẩm đoạt giải còn khiến người ta vừa nhìn đã phải thốt lên kinh ngạc:
Cái gì cơ, cậu bảo đây là Điểm Tâm làm từ bột á?!
Vậy Trịnh Tư Nguyên có đạt đến trình độ này không?
Đương nhiên là không.
Thành thật mà nói, Trịnh Tư Nguyên đúng là một sư phụ làm Điểm Tâm có tay nghề cao siêu, nhưng điểm thiên phú kỹ năng tay này cũng giống như kỹ năng dùng dao vậy. Đối với kiểu đầu bếp làm Điểm Tâm phát triển toàn điện như Trịnh Tư Nguyên mà nói, chỉ cần cộng điểm đến một mức nhất định là ổn, không cần phải cày max cấp.
Mức độ "nội quyển" của Hoa Mô về mảng kỹ năng tay cũng y hệt như món Đậu Hũ Văn Tư ở mảng kỹ năng dùng dao. Trên thực tế, cả hai thứ này đều không ảnh hưởng quá nhiều đến hương vị món ăn, nhưng lại có thể nâng tầm đẳng cấp của món ăn lên một bậc.
Khiến người ta liếc mắt một cái là không khỏi cảm thán.
Vãi chưởng, đỉnh thật.
Tần Hoài muốn luyện Hoa Mô, Trịnh Tư Nguyên đương nhiên phải bắt đầu dạy từ những tạo hình bông hoa đơn giản nhất.
Bột hất lên một cái, ngắt một phát, dùng đữa kẹp vào rồi vặn một vòng, một bông hoa thoạt nhìn có thể đem đi nướng thành Bánh Hồ Điệp đã ra đời.
"Sao anh cái gì cũng biết làm thế?" Nhìn Trịnh Tư Nguyên làm Hoa Mô thành thạo như vậy, Tần Hoài không khỏi cảm thán.
Theo hắn thấy, Trịnh Tư Nguyên quả thực quá toàn năng rồi.
LVQ8371