Không tồi, Hoàng Thắng Lợi tinh mắt đấy.
Tiền Trung Hằng ngẩng đầu lên, phát hiện thằng con xui xẻo vô tích sự nhà mình đã gặm sạch bách một cái Bánh Bao với tốc độ ánh sáng, chẳng chừa lại cho cháu gái miếng nào.
Anh con trai liếm môi thòm thèm, bảo: "Bố ơi, nhà mình gọi thêm 10 cái Bánh Bao nữa đi!"
"Ăn không hết thì để mai ăn sáng cũng được."
Hôm nay là chương hai trong một siêu dài nhé.
Trong bếp của Hoàng Ký Tửu Lâu, nhân viên chạy bàn bận rộn đến mức chân không chạm đất.
"Bàn số 3, 4 cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng."
"Bàn số 1, 7 cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng."
"Bàn số 9 gọi thêm, lấy 12 cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng."
"Phòng VIP 666, 9 cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng."
"Phòng VIP 888 gọi thêm, 24 cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng.”
"Bàn số 1 gọi thêm, 19 cái!"
"Bàn số 8..."
"Bàn 17..."
"..."
"Phòng VIP 777 lại gọi thêm đồ kìa, còn bánh không?”
"Bàn 19, bàn 3, bàn 6, bàn 13, bàn 22 đều gọi thêm kìa, có đủ không đấy?"
"Còn bao nhiêu Bánh Bao nữa?"
"Mẻ tiếp theo bao lâu nữa mới hấp xong."
Tần Hoài vẫn đang thong thả nặn Lục Đậu Cao, nhìn nhân viên chạy bàn nói liến thoắng qua bộ đàm, lại nhìn tổ trưởng đã đứng chặn ở cửa bếp để điều hành đại cục, chỉ đạo xem mẻ Bánh Bao này đưa cho bàn nào trước, mẻ tiếp theo đưa bàn nào sau, hắn chợt cảm thấy hình như mình hơi đánh giá thấp việc làm ăn của Hoàng Ký Tửu Lâu rồi.
Bây giờ là mấy giờ?
11 giờ 22 phút.
6 xửng Bánh Bao Tửu Nhưỡng vừa hấp chín của mẻ đầu tiên đã bán sạch bách, đằng sau vẫn còn xếp hàng vô số đơn gọi thêm.
Tần Hoài có cảm giác như mình đang quay lại cái thuở mới bắt đầu bán bánh bao ở tiệm ăn sáng nhà mình, chẳng biết cái mô tê gì, cũng chẳng rõ loại bánh nào dễ bán, càng không biết một ngày nên làm bao nhiêu, tóm lại cứ cắm đầu làm thôi, làm xong kiểu gì cũng bán hết.
Ơ kìa, bao nhiêu năm nay hình như vẫn luôn như vậy.
Tần Hoài mang tâm thế khiêm tốn học hỏi quay sang hỏi Vương Tuấn: "Tuấn ca, Bánh Bao Tửu Nhưỡng của tôi có phải làm hơi ít rồi không? Có cần làm thêm một mẻ nữa không, sáng nay tôi làm đủ cho cả trưa và tối luôn rồi, nhưng tôi có cảm giác trưa nay sẽ bán sạch mất."
Vương Tuấn vô cùng khéo léo đáp: "Cậu cứ làm theo kế hoạch của mình là được, bán hết thì gỡ món khỏi menu thôi."
Tần Hoài hiểu rồi, là không đủ bán.
"Vậy anh chuẩn bị thêm cho tôi mấy túi bột mì đi." Tần Hoài bảo, "Làm xong Lục Đậu Cao tôi sẽ làm thêm một mẻ nữa."
Bão đơn Bánh Bao Tửu Nhưỡng mới chỉ là bắt đầu.
Bánh Bao Tửu Nhưỡng cháy hàng, không phải vì thực khách trưa nay của Hoàng Ký Tửu Lâu đặc biệt mê ăn Bánh Bao, mà vì Bánh Bao Tửu Nhưỡng có thời gian hấp ngắn nhất, ra lò sớm nhất.
Sau khi mẻ Bánh Bao Tửu Nhưỡng đầu tiên bán sạch, hai anh phụ bếp vô danh đang hỗ trợ Tần Hoài lập tức bắt tay vào hấp mẻ thứ hai với tốc độ thần sầu, cùng lúc đó Tứ Hỉ Giảo và Ngũ Đinh Bao cũng vừa ra lò.
Theo mức giá của Hoàng Ký Tửu Lâu, Tứ Hỉ Giảo 48 tệ một cái, Ngũ Đinh Bao 65 tệ một cái. Hai món Điểm Tâm này được coi là đắt nhất trong danh sách mà Tần Hoài liệt kê.
Đương nhiên, Tiên Nhục Nguyệt Bính của Trịnh Tư Nguyên cũng chẳng rẻ mạt gì, 68 tệ một phần, mỗi phần 3 cái.
Hoàng Ký Tửu Lâu hướng tới định vị tửu lâu cao cấp, nên giá cả món ăn cũng phải cao cấp trước đã.
Nhìn mức giá sờ sờ ra đấy, kiểu khách hàng vung tiền không cần nghĩ, nhắm mắt tin tưởng vào mắt nhìn của Hoàng Thắng Lợi mà gọi thằng một lượt tất cả các món mới như Tiền Trung Hằng vẫn là thiểu số.
Đa số khách hàng đều gọi món theo phong trào. Bánh Bao Tửu Nhưỡng được dọn lên đầu tiên, mùi rượu thơm lừng cách mấy bàn vẫn ngửi thấy. Thấy bàn khác ăn ngon, khách cũng tò mò gọi thử vài cái, ăn xong thấy chưa đã thèm lại gọi thêm ăn tiếp, thậm chí tiện tay gói luôn đem về để mai ăn sáng cũng là chuyện hết sức bình thường.
Hoàng Ký Tửu Lâu dọn món theo thứ tự thời gian gọi, Tiền Trung Hằng là khách gọi món sớm nhất, nghiễm nhiên trở thành bàn đầu tiên được lên đồ.
Rõ ràng món mặn mới lên được hai đĩa, còn chưa dọn đủ, mà anh con trai của Tiền Trung Hằng đã cảm thấy no ngang bụng rồi.
Ban nãy anh ta không nhịn được, lén múc luôn phần ăn sáng ngày mai, xử đẹp thêm một cái Bánh Bao vừa gọi thêm.
Ngon nhức nách, Bánh Bao vốn là món chính tiêu chuẩn, tinh bột thuần túy, bản thân nó đã là món hợp khẩu vị đại chúng nhất rồi.
Anh con trai cảm thấy mình sống hơn 30 năm trên đời, chưa bao giờ được ăn cái Bánh Bao nào mềm xốp mà vẫn dai ngon đến vậy. Vừa có mùi thơm nức nở của Bánh Bao lại xen lẫn vị ngọt ngào của cơm rượu, lúc ngửi thì thoảng hương men say, nhưng khi cắn vào chỉ thấy ngọt thanh đọng lại.
Ăn một cái lại thèm cái thứ hai, no căng bụng rồi vẫn muốn nhét cố thêm nửa cái nữa. Ăn không cũng ngon, chấm nước canh cũng ngon, thậm chí quệt với nước sốt chua ngọt của cá quế tùng thử cũng ngon nốt.
Giá mà lúc này có thêm gói củ cải muối thì tuyệt.
Anh con trai thầm nghĩ một cách vô cùng mất tiền đồ. Anh ta khoái nhất là kẹp củ cải muối vào trong Bánh Bao, chỉ là không biết Bánh Bao Tửu Nhưỡng ăn kèm với củ cải muối thì có ngon không nữa.
Anh ta liếc nhìn mấy món mặn trên bàn, cơ bản là chăng ai buồn động đũa.
Lúc nãy gọi đồ anh ta chỉ gọi đúng ba món.
Cá quế tùng thử, không xương, vị chua ngọt, món con gái thích ăn.
Xà lách tưới dầu hào, để giải ngấy.
Và món tôm nõn xào thanh đạm, vợ thích ăn, nhưng chưa lên.
LVQ8371