Ví dụ như món Doraemon màu vàng mà Tần Lạc muốn ăn, nếu con bé không thích ăn loại làm từ bột ngô, thì cũng có thể làm vị bí đỏ, chỉ cần công thức chuẩn chỉ, bí đỏ ngòn ngọt trộn vào bột cũng có thể tạo ra một hương vị thơm ngọt khác bọt.
Tần Lạc gặm Doraemon vị bí đỏ ròng rã hai ngày liền tuyên bố đã ngán tận cổ, muốn đổi gió sang màu đen.
Màu đen thông thường sẽ dùng bột cacao để pha, Tần Lạc cực kỳ khoái các món có vị chocolate.
Mấy ngày nay, ngày nào Trịnh Tư Nguyên cũng dùng ánh mắt "không thể chịu đựng nổi" nhìn Tần Hoài nặn Doraemon màu đen, vừa than vãn có lỗi với sư công, vừa ai oán có lỗi với Doraemon.
Hôm nay Tần Hoài mang 4 cái Hoa Mô tới là 4 vị khác nhau.
Vị bí đỏ, vị chocolate, vị mâm xôi và vị khoai lang.
La Quân cực kỳ ghét bỏ lấy con cá chocolate màu đen từ trong túi ra, hỏi: "Chỉ với cái kỹ thuật này mà cậu cũng đòi làm Diện Quả Nhi á?"
"Kỹ thuật đều do luyện tập mà thành thôi, Bình Quả Diện Quả Nhi cháu làm chẳng phải rất tốt sao? Đáng tiếc Nhiệm Vụ Phụ của ông không yêu cầu Bình Quả Diện Quả Nhi, nếu không thì nhiệm vụ đã hoàn thành từ đời tám hoánh rồi."
Tần Hoài nhìn quanh phòng ăn và phòng khách một lượt, không thấy mấy bức tranh Băng Băng Tử vẽ đâu, bèn hỏi: "Tranh đâu rồi ông?"
Đơn đặt hàng của Băng Băng Tử đã hoàn thành từ lâu, 10 vạn tệ vẽ 10 bức, bối cảnh bao gồm Liễu Đào hát hí khúc, Liễu Đào tẩy trang sau khi hát xong, Liễu Đào đứng đợi trước cửa khách sạn, Liễu Đào ăn bánh kem hạt dẻ, Liễu Đào xem phim, Liễu Đào ôm hộp cơm muốn rớt nước mắt, Liễu Đào mờ mịt luống cuống...
Tần Hoài gần như đã kể lại toàn bộ những bối cảnh đáng vẽ nhất mà mình có thể nghĩ ra cho Băng Băng Tử nghe, để cô ấy vẽ giống hơn, hắn còn kể cả phần tóm tắt nội dung trước đó, phân tích trạng thái tâm lý nhân vật, trình bày bối cảnh cơ bản của nhân vật.
Băng Băng Tử còn tưởng Tần Hoài đọc tiểu thuyết đến mức tẩu hỏa nhập ma rồi.
Cô ấy còn hỏi Tần Hoài có thể gửi link tiểu thuyết gốc cho cô ấy không, để cô ấy đọc truyện, dễ dàng nắm bắt ý cảnh hơn.
"Ở phòng sưu tập ấy." La Quân nói, "Muốn xem thì tự vào phòng sưu tập mà xem, tôi thấy vẽ vẫn chẳng giống tẹo nào, có phải cậu kể không rõ ràng không đấy?"
Tần Hoài kêu oan: "Thực sự rất giống rồi, giống đến tận chín phần so với những gì cháu thấy trong ký ức luôn ấy!"
La Quân không thèm đôi co, cắn một miếng Hoa Mô: "Chăng ngon bằng Diện Quả Nhị, muốn xem thì nhanh cái chân lên, đừng làm lỡ việc chính. Trần Huệ Hồng, cô muốn ăn thì cũng ăn lẹ đi, cô thiếu mấy đồng tiền lẻ này chắc? Ngày nào cũng qua nhà tôi ăn chực, sao không sang nhà em trai cô mà lấy."
"Em trai tôi mua đâu có đủ loại như ông mua." Trần Huệ Hồng nói.
Tần Hoài đi vào phòng sưu tập xem tranh.
Đây là lần đầu tiên Tần Hoài bước chân vào phòng sưu tập.
Lần trước tới thăm hỏi, mấy người Âu Dương có ngó vào xem thử, lúc Tần Hoài định xem thì bị La Quân gọi giật lại. Về sau mỗi lần đến nhà La Quân đều là để bàn công chuyện, hắn chưa từng bước vào phòng này.
Vừa bước vào phòng sưu tập Tần Hoài đã muốn tự kỷ luôn, người có tiền đúng là khác bọt, cái phòng sưu tập này còn to hơn cả phòng ngủ của hắn.
Diện tích cực lớn, nhưng nhìn lại rất chật chội, bên trong bày biện rất nhiều kệ, trên kệ toàn bộ đều là tiêu bản bươm bướm, nhìn lướt qua cũng phải lên tới hàng trăm cái.
Bươm bướm màu gì cũng có, to có nhỏ có, rực rỡ sắc màu, gom lại đủ để mở hẳn một buổi triển lãm bươm bướm luôn.
Mười bức tranh được đóng khung treo trên tường, xen kẽ giữa các tiêu bản bươm bướm, gần cửa sổ còn có một giá vẽ, trên đó là một bức tranh bươm bướm đang vẽ dở.
Có thể nhận ra, La Quân thực sự rất thích bươm bướm.
Tần Hoài hoàn toàn không có chút nghiên cứu hay kiến thức gì về bươm bướm, chăng nhận ra được giống nào với giống nào, chỉ cảm thấy bươm bướm trong phòng sưu tập hình như mỗi con một loại, màu gì cũng có, ngay cả màu đen cũng có, nhưng lại tuyệt nhiên vắng bóng màu vàng thường thấy nhất.
"Xong chưa đấy? Trần Huệ Hồng ăn xong rồi này, vào bàn chính sự đi!"
"Ra đây ạ." Tần Hoài lặng lẽ đóng cửa phòng sưu tập lại.
Trần Huệ Hồng quả thực đã đánh chén xong đống Điểm Tâm, đang chuyển sang ăn đĩa trái cây rồi.
Tần Hoài kể cho hai người nghe chuyện vô tình kích hoạt Nhiệm Vụ Phụ vào sáng nay, nhấn mạnh việc Khuất Tĩnh chỉ có duy nhất một đoạn ký ức.
"Cái Nhiệm Vụ Phụ này của Khuất Tĩnh thực sự hơi khó nhằn." Tần Hoài nói, "Hay là chúng ta thử dùng chiêu lươn lẹo xem sao, cứ kể thắng chuyện Tỉnh Quái trong Sơn Hải Kinh cho Khuất Tĩnh nghe, bắt cô ấy cố gắng nhớ lại xem.”
"Không được." Hai người đồng thanh đáp.
Trần Huệ Hồng bỏ cả đĩa trái cây, nghiêm mặt nói: "Cho dù cậu có kể, cô ấy cũng chẳng tin đâu."
"Người đang ở trong sương mù thì không thể nào nhìn thấu được sương mù. Bản chất của độ kiếp là quá trình tự cứu lấy mình, trên lý thuyết thì mỗi một Tinh Quái khi độ kiếp đều phải dựa vào chính bản thân họ, ngoại lực can thiệp sẽ chỉ làm cho việc độ kiếp của họ càng ngày càng khó khăn hơn, tình huống có hệ thống như em, Tiểu Tần, thuộc loại tình huống cực đoan vô cùng hiếm thấy."
"Em cứ nhìn La Quân là biết, ông ấy bây giờ chính là ví dụ điển hình của việc đang ở trong sương mù. Ông ấy biết rõ mình độ kiếp thất bại, cũng biết rõ tại sao mình độ kiếp thất bại, nhưng ông ấy thà cứ chôn chân ở đây chờ chết chứ không chịu phá vỡ tâm ma của mình, thậm chí còn không thèm nói cho chúng ta biết tại sao ông ấy thất bại."
LVQ8371