Ngoài bữa sáng và Điểm Tâm cố định, còn có Bánh Nướng Vỏ Cua, Tứ Hi Giảo, Bánh Nướng, Bánh Bạch Ngọc Sương, Bánh Đậu Xanh Lạnh, Bánh Bao Vỏ Cây Du, Bánh Bao Hoa Hòe và ba túi Bánh Bao Rượu Nếp đã hứa với Âu Dương hôm qua nữa.
Đống Điểm Tâm này cho dù làm số lượng ít thì cũng không thể chỉ làm vừa đủ một suất cho Âu Dương được, chắc chắn sẽ dư ra vài phần bán ngẫu nhiên.
Giờ kỹ năng căn chỉnh lửa đã thăng cấp, Tần Hoài cảm thấy đã đến lúc hắn thử thách bản thân với độ khó cao của món canh thịt dê rồi.
Âu Dương đi làm vào lúc 9 giờ sáng.
Âu Dương chuồn việc đúng 9 giờ 5 phút, mò đến Vân Trung Thực Đường mua bữa sáng.
Âu Dương đến rất đúng lúc, tất nhiên cũng do Tần Hoài hiểu rõ giờ giấc của hắn nên canh thời gian rất chuẩn, khoảnh khắc hắn bước vào nhà ăn cũng là lúc Bánh Nướng Vỏ Cua vừa mới ra lò.
Trong không khí thoang thoảng mùi thơm ngào ngạt đặc trưng của lúa mạch vừa được nướng chín.
Âu Dương say sưa hít sâu một hơi, hắn cảm thấy hôm nay quả là một ngày tươi đẹp.
Trời ạ, hạnh phúc đến quá bất ngờ. Giá mà Tần Hoài cứ nổi hứng như chiều qua, ngày nào cũng hỏi hắn muốn ăn gì vào hôm sau thì tốt biết mấy.
Tần Hoài đã chuẩn bị sẵn bữa sáng cho Âu Dương.
"Đây, bữa sáng của cậu, Tứ Hi Giảo ăn kèm Bánh Nướng Vỏ Cua, 15 phút sau quay lại lấy Trà Trần Bì nhé, tiện mang cho chị Hồng một phần luôn."
"Yes, sir!"
Âu Dương nhìn phần Tứ Hỉ Giảo vẫn còn bốc khói nghi ngút mà nước miếng sắp chảy ròng ròng, hắn hỏi: "Vậy trưa ăn gì?"
"Bánh Bao Vỏ Cây Du, Bánh Nướng và Bánh Bạch Ngọc Sương."
"Bánh Đậu Xanh Lạnh là Điểm Tâm ăn kèm lúc uống canh buổi chiều, còn Bánh Bao Hoa Hòe với Bánh Bao Rượu Nếp thì cậu tự xách về mà nhâm nhi."
Âu Dương cảm thấy đời người hạnh phúc cũng chỉ đến thế là cùng.
"Chiều nay uống canh gì thế?" Âu Dương thuận miệng hỏi.
"Chiều nay nấu món là lạ chút, canh thịt dê."
Cuộc đời hạnh phúc bỗng chốc đứt phựt.
"Canh... canh thịt dê á?" Âu Dương sợ đến mức nói lắp bắp.
Không phải hắn không tin trình độ của Tần Hoài, mà là hắn biết quá rõ trình độ của Tần Hoài.
Lần trước ngồi uống canh trong chuồng vịt còn miễn cưỡng nuốt trôi, chứ uống canh trong chuồng dê thì chịu chết đấy sếp ạ.
Âu Dương ngộ ra rồi, hóa ra đống Điểm Tâm hôm nay chính là tiền bồi thường thuốc men.
Cân nhắc tới lui, Âu Dương nghiến răng: "Uống!"
"Tôi khoái nhất là canh thịt dê đấy!"
Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ Trần Bì trong nồi sắp ra lò rồi.
Tần Hoài vừa gặm chiếc Bánh Nướng mới ra lò, vừa nghiêng đầu lặng lẽ quan sát những thực khách may mắn đang chực chờ mua suất Điểm Tâm dư ra ở sảnh tầng một.
Đông phết đấy chứ.
Đúng chuẩn đội hình All-Star luôn.
Hứa Đồ Cường, Vương đại gia, Tào đại gia, Đinh bà bà, Âu Dương, ông chủ cửa hàng tiện lợi đối diện, mấy ông bà bác từ đầu chí cuối chưa từng được nhắc tên, Trần Huệ Hồng, La... La Quân? Khuất... Khuất Tĩnh?
Tần Hoài nghỉ ngờ mình hoa mắt, hắn lại cắn thêm một miếng Bánh Nướng.
Giờ kỹ thuật nướng Bánh Nướng của hắn đã cực kỳ thành thục, bất kể là dùng lò nướng điện hay lò than, bánh nướng ra đều thơm phức, dai mềm, để nguội ăn vẫn ngon bá cháy.
Không nhìn nhầm, đúng là Trần Huệ Hồng, La Quân và Khuất Tĩnh, bên cạnh La Quân còn có Trương Thục Mai đang đứng chầu chực đầy tận tâm. Ba người họ đang nói chuyện phiếm, xem chừng tán gẫu khá rôm rả.
Tình huống gì đây?
Bây giờ mới chưa đến 9 rưỡi sáng cơ mà, cái tầm này sao La Quân và Khuất Tĩnh lại có thể đụng mặt nhau ở nhà ăn được?
Giờ này đáng lẽ La Quân phải đang ngủ khò chứ?
Khuất Tĩnh đáng lẽ phải đang đi làm mới đúng chứ?
Mấy người bị làm sao thế? Kẻ cần ngủ thì không ngủ, người cần đi làm thì không đi làm, bên cạnh lại còn có nguyên một tên chuồn việc, đã thế tên chuồn việc kia còn rủ rê cả đồng nghiệp cúp cua theo mình nữa.
Tần Hoài rất muốn chạy qua hỏi một câu, nhưng lại chẳng rảnh tay, vì Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ Trần Bì đã chín rồi.
【Trà Trần Bì cấp D+】
Đối với một phần Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ Trần Bì mà nói, cấp bậc này đã là rất xịn sò rồi.
Tần Hoài mở nắp, dặn dò Trần An đang mải làm bánh thuẫn chú ý thời gian, vài phút nữa là có thể mở bán Trà Trần Bì, còn hắn thì đi thẳng ra ngoài.
Đã chứng kiến cảnh ông chủ tưởng tượng mình có hệ thống giao nhiệm vụ phụ tuyến rồi chọc chọc tay vào hư không cạnh nồi, Trần An đón nhận việc sếp đang làm dở bỗng chạy đi lượn lờ buôn chuyện một cách rất thản nhiên, hắn lôi điện thoại ra đặt báo thức, rồi lại cắm cúi làm bánh thuẫn.
Hắn còn không quên hỏi với theo Tần Hoài: "Tiểu Tần sư phụ, anh có cần tôi đun giúp nước Vỏ Cây Du không?"
"Nếu cậu rảnh thì đun giúp tôi một nồi nhé." Tần Hoài đáp lời khi đã bước ra khỏi bếp.
Khuất Tĩnh là người đầu tiên để ý thấy Tần Hoài bước tới, cô đeo khẩu trang vẫy tay chào: "Tiểu Tần sư phụ, chào buổi sáng nha.”
"Chào buổi sáng." Tần Hoài gật đầu chào lại Khuất Tĩnh, "Sao sáng nay bác sĩ Khuất lại rảnh rỗi ghé mua Điểm Tâm thế?"
"Bệnh viện chúng tôi muốn nâng cao trình độ chuyên môn và chất lượng dịch vụ nên đã mở thêm phòng khám ca tối ở khoa thần kinh, hôm nay tôi làm ca tối. Hôm qua viện trưởng mẹ có bảo với tôi cậu mở nhà ăn một mình vất vả lắm, toàn kiếm tiền mồ hôi nước mắt, bận rộn thế mà vẫn chịu khó bớt chút thời gian đến cô nhi viện làm tình nguyện viên, bà dặn tôi phải qua nhà ăn ủng hộ Tiểu Tần sư phụ thường xuyên."
"Thế là tôi đến đây."
Nhìn là biết Khuất Tĩnh cực kỳ nghe lời Khuất viện trưởng, dăm ba câu xạo sự lố lăng thế này mà cô cũng tin sái cổ.
LVQ8371