"Ủa, Diện Quả Nhi không ngon à?” Tần Hoài kinh ngạc.
"Không phải là không ngon, mà là tôi và bố tôi làm không ngon." Trịnh Tư Nguyên đáp.
Khối bột nhanh chóng thành hình dưới tay hắn, chỉ thấy hắn dùng sức nhào nặn khối bột nhiều lần, thủ pháp thành thạo, miết nhiều hơn nhào, nhìn qua là biết đây là quy trình cố định.
"Diện Quả Nhi đòi hỏi trí tưởng tượng." Trịnh Tư Nguyên nói.
"Tôi biết, hôm qua anh nói rồi." Tần Hoài gật đầu, "Tạo hình của nó rất đa dạng, có thể làm tinh xảo, đẹp mắt đến đâu chủ yếu là nhờ vào trí tưởng tượng và thẩm mỹ nghệ thuật của đầu bếp."
"Không chỉ có tạo hình đâu." Trịnh Tư Nguyên lắc đầu, "Hương vị cũng vậy, mùi vị của Diện Quả Nhi có xuất sắc hay không thực ra cũng rất thử thách trí tưởng tượng của đầu bếp."
"Lấy quả táo đơn giản nhất này làm ví dụ, một chiếc Diện Quả Nhi thành công thì thoạt nhìn phải giống quả táo, cắt ra bên trong cũng phải giống quả táo, ăn vào có vị táo, ngửi có hương thơm của táo, như vậy mới là đạt chuẩn."
"Nhưng hình dáng thì dễ sao chép, mùi hương cũng làm được, còn hương vị lại rất khó đảm bảo."
"Muốn Diện Quả Nhi hình quả táo có vị táo, thì bắt buộc phải trộn mứt táo hoặc nước ép táo vào bột, nhưng mứt táo sau khi hấp xong liệu có còn vị táo nữa không?"
"Cứ đơn giản nhào táo vào bột để làm nhân, một nhát cắt ra liệu có ra được màu bên trong quả táo không?"
"Nếu dùng nhân mứt táo đỏ truyền thống, thì ăn vào có liên quan gì đến quả táo đâu?”
"Táo là vậy, chuối cũng vậy, quả óc chó cũng thế. Chứ đừng nói đến kiwi, đào, vải..."
"Với các loại Diện Quả Nhi trái cây, rau củ truyền thống, hương vị chính là điểm khó nhằn nhất."
"Những mẫu khó hơn như 'Thúy trúc báo xuân', 'Phượng hoàng phi thiên', 'Cá chép hóa rồng'. Làm sao để làm ra món Điểm Tâm có vị cá? Phượng hoàng thì nên có vị gì? Loại Diện Quả Nhi như vậy làm sao để thực khách ăn vào vừa thấy hợp lý lại vừa kinh ngạc, điều này hoàn toàn phụ thuộc vào trí tưởng tượng và sự sáng tạo của đầu bếp."
"Nên tôi mới bảo tôi và bố tôi đều không làm ngon được Diện Quả Nhi, chúng tôi chỉ biết rập khuôn theo công thức sư công để lại. Sư công làm thế nào thì bố tôi làm thế đó, bố tôi làm thế nào thì tôi làm y hệt vậy."
"Nói theo lời Hoàng sư phụ, nếu một sư môn chỉ truyền nghề từ đời này sang đời khác theo kiểu đó, thì chắc chắn đời sau sẽ kém hơn đời trước, tay nghề thất truyền ngày càng nhiều, cuối cùng sư môn sẽ lựi tàn."
Tần Hoài nghe mà hơi lùng bùng lỗ tai.
Vượt tầm hiểu biết rồi, cái này hoàn toàn vượt ra ngoài tầm hiểu biết rồi.
Mấy thứ cao siêu thế này không phải là thứ mà dân tay ngang như hắn nên nghĩ tới.
"Cho dù có rành công thức đến mấy, đầu bếp cũng rất khó kiểm soát độ nở của Diện Quả Nhi trong quá trình hấp. Hơn nữa, để tạo hình đẹp hơn, bột chắc chắn sẽ được nhào cứng hơn một chút, từ đó làm ảnh hưởng đến kết cấu bánh. Việc có thể bù đắp lại ở các công đoạn chế biến sau hay không, cũng lại là một bài toán thử thách trí tưởng tượng của đầu bếp."
“Theo công thức sư công để lại, nhân Diện Quả Nhi hình quả táo của chúng tôi là mứt táo đỏ trộn với mứt củ mài và nước ép táo, vừa ăn ra được vị táo lại vừa không ảnh hưởng đến hương vị tổng thể."
Trịnh Tư Nguyên bắt đầu trộn nhân.
"Bình thường mà nói, muốn làm Diện Quả Nhi hình quả táo đỏ là đơn giản nhất, cứ dùng trực tiếp nhân mứt táo đỏ là xong."
Tần Hoài tỏ vẻ đã tiếp thu.
Làm xong nhân, Trịnh Tư Nguyên ngắt bột thành từng viên nhỏ, cán thành lớp vỏ dày rồi bắt đầu gói nhân.
Tần Hoài không chỉ tự gói mà còn chia một nửa số bột cho Tần Hoài.
"Vo tròn lại, nặn thành hình quả táo, cậu có thể tự tưởng tượng xem quả táo trông như thế nào thì nặn ra như thế." Trịnh Tư Nguyên nói, "Nếu cậu muốn luyện kỹ năng tay, thì chỉ nội việc nặn tạo hình thế này cũng rất hữu ích rồi."
Tần Hoài cầm cục bột, lần đầu tiên ý thức được mình quả thực chẳng có chút trí tưởng tượng nào.
Ơ kìa, quả táo trông như thế nào ấy nhỉ?
Tròn.
Tròn thật 4?
Thấy Tần Hoài hơi ngơ ngác cầm vỏ bánh, Trịnh Tư Nguyên bật cười, làm mẫu ngay trước mặt hắn một cái.
Không cần dùng thêm bất kỳ dụng cụ phụ trợ nào, chỉ cần tay phải thao tác đơn giản: túm, vo, lăn, rồi dùng ngón út ấn hai vết lõm, nắn lại một chút, một cục bột nhỏ trông không giống quả táo cho lắm đã ra lò.
"Cục bột trước khi hấp thì hình thù thế nào không quan trọng, sau khi hấp xong có ra được hình dáng như dự tính hay không không cần đến trí tưởng tượng, dựa vào kinh nghiệm là được."
Tần Hoài bắt chước làm theo, cũng túm, vo, lăn, dùng ngón út ấn hai vết lõm, nắn lại một chút.
Một cục bột trông không giống quả táo cho lắm, nhưng lại giống y đúc cục bột mà Trịnh Tư Nguyên vừa làm đã ra đời.
Hai người tiếp tục gói.
Giữa chừng, Trịnh Tư Nguyên còn tranh thủ nặn luôn cả cuống táo, có thể nói là làm vô cùng tỉ mỉ.
Cho vào nồi hấp.
Tần Hoài vẫn đứng canh bên nồi, theo dõi sát sao động tĩnh của mấy cục bột bên trong.
Trịnh Tư Nguyên đứng bên cạnh, mang vẻ mặt phức tạp nhìn Tần Hoài.
"Cậu thực sự... chưa từng học qua à?" Trịnh Tư Nguyên hơi muốn hoài nghi nhân sinh.
"Chưa, trước đây tôi còn chẳng biết Diện Quả Nhi là cái gì, hồi đại học đọc tiểu thuyết mới biết đấy."
Trịnh Tư Nguyên hơi trầm cảm.
Tần Hoài hơi muốn đặt vé máy bay về luôn, dù sao tiệm bánh cũng chưa bắt đầu sửa chữa.
"Cậu có biết một đầu bếp bình thường luyện kỹ năng tay, dù chỉ là bắt chước người khác, thì mất khoảng bao lâu mới có thể xuất sư không?”
"Bao lâu?" Tần Hoài tò mò hỏi.
"2 đến 3 năm."
Trịnh Tư Nguyên nhìn Tần Hoài, có một câu hắn không nói ra miệng.
LVQ8371