Tần Hoài rất phối hợp nhường lại khoảnh khắc tỏa sáng cuối cùng cho Trịnh Tư Nguyên, bản thân hắn chỉ phụ trách nặn Quả Nhi để luyện thủ pháp, còn việc quét màu thì giao hết cho đối phương.
Quả Nhi khó coi đến vậy mà nhân viên cô nhi viện vẫn có thể bùng nổ những tiếng reo hò chân thật nhường kia, đủ thấy bình thường viện trưởng Khuất lừa được một tình nguyện viên đến đây chẳng dễ dàng gì, mọi người đều rất muốn giữ Trịnh Tư Nguyên lại.
Làm xong mẻ Quả Nhi đầu tiên, Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên lại tiếp tục phân công, một người nêm nếm nhân bánh bao, một người nhào phần bột bánh bao cho mềm hơn một chút.
Các nhân viên trong cô nhi viện cũng mỗi người một việc, viện trưởng Khuất đi sắp xếp bàn ghế, tiện thể huy động đám trẻ lát nữa sang cùng gói bánh bao.
Kết quả là viện trưởng Khuất đi huy động mà một đi không trở lại, nhân và vỏ bánh bao trong bếp đều đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ thiếu mỗi mấy đứa nhỏ đến gói bánh, thế mà vẫn chẳng thấy viện trưởng Khuất đâu.
Nhân viên cô nhỉ viện gọi điện thoại cho viện trưởng Khuất, nhưng không có ai nghe máy.
"Có khi nào đột nhiên có nhà hảo tâm mới đến nên viện trưởng Khuất đang tiếp đón không, bình thường lúc tiếp khách nói chuyện viện trưởng Khuất không hay xem điện thoại đâu." Có người suy đoán.
"Để tôi đến văn phòng của viện trưởng Khuất xem thử, tiện thể lấy tập tài liệu cất lên xe luôn, nãy tôi quên lấy, mấy tờ hóa đơn đó tôi xem rồi nhưng La tiên sinh vẫn chưa xem." Tần Hoài nói.
Có nhân viên còn chu đáo chỉ đường đến văn phòng viện trưởng cho Tần Hoài, chỉ sợ hắn đi nhầm.
Sau đó lại tiếp tục khen ngợi Trịnh Tư Nguyên.
"Oa, Tiểu Trịnh sư phụ, cậu cán vỏ bánh bao khéo quá đi mất, cảm giác cầm trên tay cũng khác hắn luôn!"
Tần Hoài: ... Cứ khen tiếp thế này, khéo Trịnh Tư Nguyên bị tâng bốc thành tình nguyện viên thường trú luôn mất.
Rất tốt, khi đi xem mắt lại có thêm một ưu thế, đó là thực sự rất có lòng nhân ái.
Tần Hoài đi về phía văn phòng viện trưởng, cửa phòng đang khép hờ, đoán chừng là đóng vào rồi tự nó lại hé ra, tuổi thọ của cánh cửa này khéo còn lớn hơn cả Tần Lạc, đóng không cẩn thận mà bị bung ra cũng là chuyện bình thường.
Bên trong có tiếng người đang nói chuyện.
Tần Hoài đi đến cạnh cửa, vừa định gõ hai cái thì nhận ra hai người đang nói chuyện bên trong lại là những người vô cùng quen thuộc.
Là Khuất Tĩnh.
"Sao con lại bắt đầu nữa rồi?!" Giọng điệu của viện trưởng Khuất gay gắt mang tính khiển trách mà Tần Hoài chưa từng nghe thấy bao giờ, có lẽ ý thức được giọng mình hơi nặng nề, viện trưởng Khuất hít sâu một hơi, dịu giọng lại.
"Gần đây con lại viết luận văn à?"
Khuất Tĩnh không nói gì.
"Từ sau khi con kết bạn với nhóm Tiểu Tần, chăng phải đã rất lâu rồi con không như vậy sao? Chăng phải con nói với mẹ mỗi ngày đều đến tiệm của Tiểu Tần mua Điểm Tâm, mua Trần Bì Trà, cảm thấy trong lòng vưi vẻ hơn nhiều, tình hình đã chuyển biến tốt hơn rất nhiều rồi sao?”
"Lần trước Tiểu Tần còn nói với mẹ là cậu ấy muốn giới thiệu đối tượng cho con, mẹ cứ nghĩ nếu tình hình của con đã khá hơn, đợi đến lúc khỏi hẳn, y học hiện giờ phát triển như vậy, vết bỏng còn có thể phục hồi sẹo được, thì vết thương của con chắc chắn cũng chữa được."
"Bây giờ con còn trẻ, ngoài 30 tuổi mới kết hôn cũng có đầy người, Tĩnh Tĩnh à, rồi sẽ có một ngày con có thể sống một cuộc sống như người bình thường."
"Sao con lại..." Viện trưởng Khuất vừa nói, giọng đã bắt đầu nghẹn ngào.
Khuất Tĩnh chỉ nhỏ giọng đáp một câu: "Con xin lỗi mẹ Khuất, con là một con quái vật."
"Đừng nói như vậy, là mẹ không tốt, lúc con còn nhỏ bị bệnh mẹ đã không đưa con đến bệnh viện, là mẹ đã hại con thành ra thế này."
Tần Hoài đứng ngoài cửa nghe mà thấy ngơ ngác, sao hắn lại không hiểu đoạn đối thoại bên trong thế này, rốt cuộc Khuất Tĩnh mắc bệnh gì chứ.
Cô ấy thực sự bị dị ứng tia cực tím sao?
Tần Hoài khẽ nhích lại gần khe cửa, lén thò đầu nhìn vào bên trong một cái.
Cảnh tượng trước mắt khiến hắn kinh hãi đến mức hoàn toàn không thốt nên lời.
Khuất Tĩnh không đeo găng tay.
Thậm chí cũng không đeo ống tay chống nắng, ống tay áo dài bị xắn lên tận khuỷu tay, để lộ ra cả cánh tay.
Trên mu bàn tay, cổ tay và cánh tay của cô chằng chịt những vết sẹo như bị rạch. Có vết mới vết cũ, sẹo mới chồng lên sẹo cũ, những vết sẹo màu hồng vằn vện dữ tợn khiến vùng da lộ ra trông vô cùng đáng sợ, thậm chí có những chỗ trên cánh tay trông không được bằng phẳng, cứ như bị khoét sống mất một miếng thịt.
Vết thương mới nhất chắc là ở trên cánh tay đang quấn băng gạc, nhìn vị trí thì hẳn là chỗ hôm qua bị Quả Nhi làm bỏng.
Tần Hoài biết, hình như hắn đã nhìn thấy bí mật thực sự của Khuất Tĩnh.
Tần Hoài cũng biết mình sắp phải đổi mặt với một sự lựa chọn không thể quay đầu lại.
Hoặc là giả vờ như không biết, hoặc là gõ cửa, giả vờ như mình vừa mới đến, tỏ ra là người có văn hóa nhưng không nhiều mà đẩy cửa bước thẳng vào.
Tần Hoài lặng lẽ hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại tâm trạng.
Chỉ là không biết mối quan hệ giữa hắn và Khuất Tĩnh đã đủ thân thiết chưa, nhưng chấp niệm của Khuất Tĩnh đã đến mức này rồi, nếu không dùng một liều thuốc mạnh thì có lẽ cả đời này cũng chẳng đi tới đâu.
Cứ theo cái đà tự rạch tay thế này, Tần Hoài thực sự sợ có ngày Khuất Tĩnh sẽ trực tiếp cắt cổ tay tự sát mất.
Tần Hoài gõ mạnh hai cái vào cửa.
"Viện trưởng Khuất."
Không để cho người bên trong kịp có thời gian phản ứng, Tần Hoài liền đẩy cửa bước vào.
Trong văn phòng lập tức trở nên hoảng loạn.
LVQ8371