La Quân không phản ứng gì, hai tay đút túi quần trông vô cùng lạnh lùng, Liễu Đào thì cười đáp lại từng người một. Hàng xóm láng giềng cũng đều tỏ vẻ đã quen với chuyện này, đợi hai người đi khuất mới không nhịn được mà xì xào bàn tán.
"Tình cảm của ông bà La tốt thật đấy."
"Lại đến chỗ Giang sư phụ ăn đấy à? Chỗ Giang sư phụ cũng đâu có rẻ, ông bà La bữa nào không ăn ở tửu lâu Ngô gia thì lại sang chỗ Giang sư phụ. Thế này thì phải nhiều tiền lắm, sao họ lại đến sống ở khu chúng ta nhỉ?"
"Cái này thì bà không biết rồi, nghe nói là bà La thích căn lầu nhỏ kiểu Tây kia nên ông La mới cố tình mua lại. Người ta gọi là cái gì mà... tình thâm gì gì đó, tình cảm mặn nồng lắm. Ông La là người Thượng Hải, cất công tháp tùng bà La về đây tìm người thân đấy."
"Tôi thấy bà La cũng rất tốt người, ngày nào ông La cũng lạnh lùng không để ý tới ai, còn bà La thì cả ngày cười tủm tỉm, chẳng hề ra vẻ ta đây, lại còn không để tâm chuyện mọi người vào sân nhà mình nghe đọc sách nữa."
"Nếu không phải nhà tôi có một ông chồng bệnh lao cần chăm sóc, thì chiều nào tôi cũng đi nghe đọc sách."
Vợ chồng ông bà La tình sâu nghĩa nặng đi cạnh nhau, nhưng lại đang trò chuyện về những việc vặt vãnh trong nhà mà đám đông hóng hớt chẳng thể ngờ tới.
"Chồng báo đăng dài kỳ bộ 'Hiệp Khách Giang Hồ Hành' đã kết thúc ở góc đông bắc kia, hai tháng rồi anh chưa lật tới. Chỗ đó lúc nào cũng không có nắng chiếu vào, nếu dạo này anh chưa muốn đọc lại thì ngày mai em tìm người đem báo ra phơi, rồi cất lên lầu hai nhé, trên lầu hai vẫn còn mấy chỗ phơi được nắng đấy."
"Chiều nay Lương thúc có đưa cho em một tấm thiệp mời, nói là tháng sau con trai cả của Hoàng tiên sinh ở Thượng Hải sẽ cưới con gái rượu của Vương thủ trưởng, nên cố ý gửi thiệp mời tới. Chúng ta có cần..."
"Gửi quà mừng là được rồi, đi lại một chuyến phiền phức lắm." La Quân nói, "Còn gì nữa không?"
"Hả?" Liễu Đào hơi ngớ người.
"Chiều nay chẳng phải còn có một bức thư gửi cho em sao? Em đã nhờ Trương tiểu thư đọc cho nghe rồi mà." La Quân nói.
"À, đó là thư Liễu ban chủ viết cho em. Gánh hát sắp rời khỏi Thượng Hải rồi, bây giờ ngoài Bắc đang đánh nhau không an toàn, bọn họ định đi về phía Nam, chỉ có Hồng tỷ là ở lại Thượng Hải. Năm ngoái chị ấy chẳng phải đã kết hôn rồi sao? Chồng chị ấy ở Thượng Hải, nên chị ấy không đi theo gánh hát."
"Cô ấy chính là... người đã dạy em nấu Trần Bì Trà đó hả?" La Quân hỏi.
Liễu Đào gật đầu: "Tay nghề của Hồng tỷ đỉnh lắm, mấy món canh hầm lúc trước em bưng cho anh đều là do Hồng tỷ nấu giúp em đấy, có điều anh chưa từng uống bao giờ, lần duy nhất anh uống là do chính tay em nấu."
"Bây giờ Thượng Hải cũng không an toàn, để lão Lương nhắn người bên đó một tiếng, thu xếp cho cô ấy một căn nhà trong khu tô giới đi, cứ coi như là học phí cô ấy dạy em nấu Trần Bì Trà." La Quân nói.
Liễu Đào ngượng ngùng cười, vui vẻ gật đầu.
Hai người đi tới góc phố.
Ở góc phố là một khoảng sân nhỏ của nhà nông bình thường và một gian nhà thấp lè tè. Trong sân trồng rau, có hai đứa trẻ đang ngồi bệt dưới đất nghịch bùn. Cửa gian nhà thấp khép hờ, Liễu Đào bước tới gõ nhẹ hai tiếng.
Một chàng trai trẻ từ trong nhà bước ra, tươi cười đón Liễu Đào và La Quân vào trong.
"Ông La, bà La, hai người đến thật đúng lúc. Món đậu hũ áp chảo cuối cùng vừa mới ra lò, tôi còn đang nghĩ xem có nên hâm nóng đồ ăn lại không thì hai người tới."
Trong gian nhà thấp có hai cái bàn nhỏ, trông rất đơn sơ nhưng lại được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ.
Trên bàn bày sẵn ba món ăn một món canh: đậu hũ áp chảo, cà rốt thái sợi xào nhạt, cá nhỏ chiên giòn và canh gan lợn.
Trong đó, món đậu hũ áp chảo trông cực kỳ bắt mắt. Đậu hũ được ninh thấm gia vị nên ngả màu sẫm, tẩm qua lớp trứng rồi chiên vàng ươm, lại còn được rưới thêm nước dùng gà. Vẻ ngoài đẹp mắt, mùi thơm nức mũi, lớp vỏ ngoài của miếng đậu hũ vàng ruộm, giòn tan và bóng bẩy lớp dầu. Ở thời đại này, đây tuyệt đối là một món ngon đúng chuẩn khiến trẻ con nhà hàng xóm cũng phải khóc thét vì thèm.
La Quân nể tình có đồ ăn ngon nên không chê bai không gian ăn uống tồi tàn, ông ngồi xuống bắt đầu ăn.
Suốt bữa ăn, ông gần như chỉ gắp đậu hũ, thỉnh thoảng mới đá đưa qua món cá nhỏ chiên giòn, cuối cùng húp vài ngựm canh gan lợn để chốt hạ. Từ đầu đến cuối, đữa của ông chưa từng hướng về đĩa cà rốt xào.
La Quân và Liễu Đào ăn cơm trong nhà, còn Giang sư phụ thì ngồi xổm bên bếp lò để ăn.
Đúng chuẩn bữa ăn của đầu bếp: khách ăn gì thì ông ăn nấy.
Vài miếng đậu hũ áp chảo rõ ràng là phần đầu thừa đuôi thẹo, nửa bát cà rốt thái sợi, một con cá nhỏ chiên, một bát canh gan lợn nhưng chẳng có miếng gan nào, ăn kèm với hai củ khoai lang. Giang sư phụ ngồi xổm bên bếp lò, ăn vô cùng ngon lành.
Chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ làm đứa bé nhà hàng xóm khóc thét vì thèm.
Bếp có một cánh cửa sau. Đứa bé lúc nãy đang nghịch bùn ở nhà bên cạnh ngửi thấy mùi thơm, liền chạy đến ngồi ở cửa sau nhìn Giang sư phụ ăn cơm. Giang sư phụ đở khóc dở cười, đành đặt bát xuống, phủi sạch bùn đất trên người đứa bé, rửa sạch đôi bàn tay nhỏ bé cho nó, rồi nhét một miếng đậu hũ vào miệng nó.
Đứa bé ngậm miếng đậu hũ, ôm chầm lấy Giang sư phụ, miệng lúng búng gọi không rõ chữ: "Minh Minh, Minh Minh."
Liễu Đào gõ cửa bước vào bếp, vốn định bàn bạc với Giang sư phụ về món Diện Quả Nhi ngày mai thì bắt gặp ngay cảnh tượng này.
LVQ8371