Trước đó hắn thậm chí còn nghỉ ngờ có phải Trần Anh Tuấn lén mở chuỗi nhà hàng ăn uống không, nếu không sao lúc tuyển nhân viên phục vụ với thợ làm Điểm Tâm lại chuyên nghiệp đến thế.
"Thông báo trong group cư dân chắc em xem rồi chứ?"
Trần Huệ Hồng nói vậy thì Tần Hoài liền nhớ ra.
"Thông báo đóng phí quản lý ạ? Em xem rồi, bảo là từ tháng 9 đến tháng 10 đóng phí quản lý, đóng gói một năm, ba năm hay năm năm đều được, đóng càng nhiều quà càng xịn, nào là tặng thẻ siêu thị, thẻ spa, gạo, mì, dầu ăn, xe đạp địa hình gì đó."
"Mấy hôm nay lúc làm bữa sáng em còn nghe ông Tiền với mấy người khác bàn tán, em thấy mọi người đóng phí quản lý rất tích cực, ban quản lý khu mình làm việc tốt thật đấy."
"Nếu phí quản lý mà rẻ hơn chút nữa thì càng tuyệt.” Tần Hoài tuy đã chuyển vào sống trong khu chưng cư cao cấp, nhưng vẫn chưa làm quen được với mức phí quản lý trên trời ở đây.
Quá đắt đỏ, một năm tốn hơn vạn tệ tiền phí quản lý, mức giá này ở quê Tần Hoài, một huyện nhỏ như Cầu Huyền đã đủ để đóng tiền thuê nhà nguyên một năm rồi.
"Chuyện nhỏ, để chị bảo em trai chị một tiếng, miễn phí quản lý 20 năm cho em luôn." Trần Huệ Hồng tỏ vẻ chỉ là chuyện một câu nói, dù sao cũng có phải tiền của mình đâu, "Vấn đề nằm ở chỗ này, độ hot của khu chung cư mình thì ai cũng biết rồi, muốn mua nhà mà chẳng có ai bán. Nhưng công ty quản lý của em trai chị đâu chỉ phục vụ mỗi khu mình, dạo này nó ăn Điểm Tâm của nhà ăn nhiều quá, bỗng nảy ra ý tưởng táo bạo, cảm thấy tặng gạo mì dầu ăn không đủ hấp dẫn, nên muốn tặng kèm thêm cả Trần Bì Trà."
Đúng là ý tưởng quá sức táo bạo.
Đóng phí quản lý tặng Trần Bì Trà, kiểu tặng quà lạ lùng thật.
Nó không hiểu về Trần Bì Trà nhưng chị biết mà, một ngày em chỉ có buff cho 1314 ly, nhiều hơn thì cũng chỉ là Canh hạt sen Trần Bì Ngân Nhĩ bình thường thôi, chắc chắn là không khả thi.”
Tần Hoài gật gật đầu.
"Nên chị mới gợi ý cho nó đổi sang tặng hộp quà Điểm Tâm."
Thế cái này thì khả thi chắc?
Một khu chung cư có bao nhiêu hộ dân, Hồng tỷ chị có biết không?
Nếu đóng phí quản lý mà tặng hộp quà Điểm Tâm, lại còn nhập toàn bộ từ nhà ăn, trong khi nhà ăn hiện tại chỉ có mỗi Tần Hoài là thợ làm Điểm Tâm đủ sức làm hộp quà.
Vậy câu hỏi đặt ra là, bao lâu nữa Tần Hoài sẽ đột tử?
Tần Hoài là Ông Chủ chứ có phải trâu ngựa đâu.
Đời thuở nào lại có Ông Chủ làm trâu làm ngựa thế này chứ.
"Em trai chị thấy ý kiến này khá hay, nó cũng rất có niềm tin vào tay nghề của em, dù rằng nó thích Tiểu Trịnh sư phụ ở Cô Tô hơn. Nhưng Tiểu Trịnh sư phụ đang ở tận Cô Tô mà, xa quá nên khó đặt."
"Trùng hợp ghê." Tần Hoài nói, "Sao chị biết vài bữa nữa Tiểu Trịnh sư phụ sẽ lại tới nhà ăn chúng ta giao lưu thế, bố anh ấy thậm chí còn sắm luôn cho anh ấy một căn hộ ở khu bên cạnh rồi."
Vất vả cho anh rồi, Trịnh Tư Nguyên.
Cùng nhau làm trâu ngựa nào.
"Nhưng Hồng tỷ à, tặng hộp quà Điểm Tâm mà đặt số lượng lớn bên nhà ăn chúng ta thì em thấy cũng không thực tế cho lắm." Tần Hoài nói, "Sản lượng một ngày của nhà ăn chắc chị cũng nắm được, để không ảnh hưởng đến việc buôn bán bình thường mà vẫn phải cho ra lò số lượng lớn Điểm Tâm chuẩn hộp quà thì khối lượng công việc quá tải mất."
"Chuyện này chị cũng tính đến rồi." Trần Huệ Hồng nói, "Số lượng sẽ không quá lớn đâu, Tiểu Tần em có thể làm loại hộp quà chỉ gồm 4 chiếc Điểm Tâm thôi."
"4 chiếc Điểm Tâm, 4 tạo hình, 4 hương vị. Đến lúc đó em trai chị sẽ quảng cáo là tìm thợ làm Điểm Tâm chuyên nghiệp thiết kế riêng phiên bản giới hạn cao cấp, làm thủ công 100%, tiện thể PR luôn cho Vân Trung Thực Đường."
"Số lượng không lớn, lại nhẹ nhàng, chỉ cần em tốn chút công sức nghĩ xem nên làm Điểm Tâm loại gì thôi. Tốt nhất là chia ra vài cấp bậc khác nhau, dù sao mức phí quản lý trong khu cũng có sự chênh lệch mà."
Trần Huệ Hồng nói xong yêu cầu liền đưa ra mức giá của Trần Anh Tuấn.
Đồng giá 500 tệ một hộp.
Một cái giá không thể nào chối từ.
Tần Hoài cảm thấy vì kim chủ ba ba của Vân Trưng Thực Đường, tốn thêm chút tâm tư suy nghĩ âu cũng là nghĩa vụ hắn nên làm.
Trần tổng đúng là quá nhiều tiền.
Không hổ là người chỉ cần chị ruột nói vài câu đã vung tay quyên luôn một khoản tiền cho trường học để làm mới sân thể dục.
"Hồng tỷ, cứ giao cho em!" Tần Hoài quả quyết nói.
Tuy kỹ năng tay của hắn mới ở mức sơ cấp, khả năng cao là không làm ra được Điểm Tâm gì tinh xảo đẹp đẽ, nhưng hắn có thể luyện!
Cỡ nào cũng luyện được!
Giờ về lật Điểm Tâm Đại Toàn ra cày ngay!
Nếu thực sự không luyện ra được thì đành mặt dày nhờ Trịnh Tư Nguyên làm giúp vậy.
Coi như là kiếm cho Trịnh Tư Nguyên một mối làm ăn lớn.
"Chiều nay chị nghe ông La kể, em vừa cày được một Nhiệm Vụ Phụ mới từ chỗ ông ấy, bảo là làm Diện Quả Nhi... Món đó là cái gì thế?" Trần Huệ Hồng tò mò hỏi, "Chị còn chưa nghe tên bao giờ."
Tần Hoài đang định trả lời thì điện thoại rung lên, hắn cúi xuống nhìn, hóa ra là tin nhắn của Trịnh Tư Nguyên gửi tới.
Trịnh Tư Nguyên: Bố tôi bảo tôi qua chỗ cậu dạy cậu kỹ năng tay một thời gian, cậu đang luyện độ lửa cơ mà, sao tự dưng lại muốn học kỹ năng tay rồi?
Trịnh Tư Nguyên: Bố tôi bảo Lạc Lạc muốn ăn Diện Quả Nhi, hay là để tôi qua làm cho Lạc Lạc ăn luôn cho nhanh. Tôi thấy giai đoạn này cậu cứ tập trung luyện độ lửa thì hơn, kỹ năng tay để sau hẵng luyện.
LVQ8371