"Chỉ là tôi không ngờ giờ giấc sinh hoạt của La tiên sinh dạo này lại quy củ đến thế, mới 9 giờ 12 phút sáng đã đích thân ra khỏi cửa đến nhà ăn ăn sáng rồi, đúng là niềm vưi bất ngờ."
La Quân cảm thấy Khuất Tĩnh đang nói mỉa mình, ông bực bội đáp: "Tôi là do dạo này mấy bộ phim truyền hình rác rưởi quá, tối chẳng có gì xem nên mới ngủ sớm thôi."
Cả ba người đều chẳng buồn vạch trần lời nói dối của La Quân.
"Trà Trần Bì đâu? Vẫn chưa nấu xong à? Nãy nhân viên nhà cậu chẳng bảo cậu đun từ sáng sớm cơ mà? Nấu mỗi bát Trà Trần Bì mà tốn thời gian thế cơ à? Cậu rốt cuộc có biết nấu Trà Trần Bì không đấy? Cậu có xem kỹ video hướng dẫn không vậy?" La Quân lại quăng cho Tần Hoài một chuỗi sáu dấu chấm hỏi quen thuộc.
Tần Hoài hiểu ngay.
La Quân đây là lặn lội đến tận nơi chỉ để uống Trà Trần Bì, vì món này mà ông không ngại dậy sớm bảnh mắt đích thân ra ngoài ăn sáng.
Tinh thần uống trà này quả thực khiến người ta phải cảm động.
"Cháu nấu xong rồi, nếu ông vội thì để cháu bảo Tiểu An múc một bát mang ra cho nguội bớt."
La Quân không nói gì coi như ngầm đồng ý, Tần Hoài vẫy tay gọi An Du Du, bảo cô múc một bát mang ra trước.
Trong đám nhân viên phục vụ và tạp vụ của Vân Trung Thực Đường, Tần Hoài chỉ nhớ được tên của đúng hai người là Hoàng Tịch và An Du Du. Hoàng Tịch là cửa hàng trưởng, cũng là người duy nhất phải trao đổi công việc trực tiếp với hắn nên tiếp xúc khá nhiều, còn An Du Du thì đơn thuần là vì tên của cô quá dễ nhớ.
Cái tên theo cấu trúc A-B-B đọc rất thuận miệng, chữ lại đơn giản, nhớ cực kỳ đễ.
Sở hữu một cái tên hay sẽ giúp sếp ấn tượng với bạn ngay từ lần đầu tiên.
An Du Du rất tinh ý bưng ra liền bốn bát, trong đó có một bát dành cho Tần Hoài. Mấy vị khách đang chầu chực ở các bàn khác thấy bàn của hắn đã lên món Trà Trần Bì thì thi nhau í ới gọi đồ.
An Du Du có chút luống cuống nhìn sang Hoàng Tịch, Hoàng Tịch lập tức ra mặt giải vây một cách điêu luyện, báo với mọi người rằng Trà Trần Bì vừa mới ra lò nên rất bỏng, để đảm bảo an toàn thì mọi người phải chờ thêm một lát nữa mới dọn lên được.
Về phần tại sao bàn của Tần Hoài lại được lên món trước, là do La Quân nằng nặc đòi.
Tầm này mà còn ngồi cắm rễ ở nhà ăn thì toàn là khách ruột, hơn một nửa là cư dân Vân Trung Tiểu Khu, đương nhiên ai cũng biết đại danh của La Quân.
Mọi người đều tỏ vẻ thấu hiểu, đồng thời trong lòng cũng thầm chửi rủa lão già họ La thật đúng là chẳng ra gì, mới sáng bảnh mắt đã kiếm chuyện làm khó Tiểu Tần sư phụ thân yêu của bọn họ.
Có vài thực khách ở khu khác không hiểu sao hai chữ "La Quân" lại có sức nặng đến thế, bèn thì thầm hỏi thăm. Ông chủ cửa hàng tiện lợi đối diện liền mang vẻ mặt bi phẫn lấy thân mình ra làm ví dụ, tố cáo La Quân từng đánh giá 1 sao cho món trứng luộc nước trà của quán ông ta!
Khiến hội buôn dưa lê hóng hớt sợ hãi hít ngược một ngụm khí lạnh.
Tần Hoài tiện tai nghe được vài câu liền quay sang hỏi: "... Ông từng rate 1 sao cho món trứng luộc nước trà của cửa hàng tiện lợi đối diện thật đấy à?"
Tần Hoài sốc toàn tập, trứng luộc nước trà thì có cái vẹo gì mà đánh giá tệ, là thiếu lá trà hay là thiếu trứng?
"Trứng luộc nước trà nhà lão lúc đun chả thèm đập dập vỏ, ăn nhạt thếch chẳng ngấm vị tí nào, tôi đánh giá 1 sao thì đã làm sao?" La Quân ghét bỏ liếc nhìn ông chủ cửa hàng tiện lợi lúc này đã tháo khẩu trang, "Có mỗi quả trứng mà lão còn chém tôi thêm 5 hào tiền hộp mang về, tôi đánh 1 sao chẳng lẽ lại oan à?"
Nói xong, La Quân cầm thìa khuấy nhẹ bát Trà Trần Bì, nhìn thấy trần bì, ngân nhĩ, hạt sen và kỷ tử quyện vào thứ nước dùng hơi sền sệt xoay đều theo nhịp khuấy, ông hài lòng gật gù.
"Bát hôm nay trông cũng được đấy." La Quân buông lời khen.
Không được sao được, nguyên liệu nấu Trà Trần Bì hôm nay của Tần Hoài hoàn toàn copy y chang cách nấu của Liễu Đào trong video hướng dẫn.
Dẫu nói nguyên liệu có thêm bớt chút đỉnh cũng chẳng ảnh hưởng gì to tát, Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ Trần Bì cho thêm tí ngân nhĩ cũng chắng làm mất đi hương vị chủ đạo, nhưng Tần Hoài là kiểu người hễ có video hướng dẫn chuẩn chỉnh thì hắn sẽ cố gắng làm sát theo nội dung nhất có thể, trừ phi bản hướng dẫn có vấn đề thì hắn mới sửa.
Bản thân Trà Trần Bì của Liễu Đào cũng chỉ đạt cấp D, chẳng thể nào nấu dở hơn được nữa, mà cũng chẳng có không gian để nâng tầm, nên Tần Hoài dứt khoát ốp nguyên xi tỷ lệ 1:1 trong video mà làm.
La Quân múc một thìa nhỏ, cực kỳ kiên nhẫn thổi nhè nhẹ hơn một phút đồng hồ, rồi mới chậm rãi đưa thìa vào miệng, nhấm nháp nuốt xuống.
Không chê khen, không biểu cảm, La Quân cứ như đang uống nước lọc hàng ngày vậy, điềm nhiên, tự nhiên mà chậm rãi nhâm nhi từng thìa một.
Trần Huệ Hồng lại là người nóng tính, vốn dĩ chị định hóng xem La Quân nhận xét thế nào, kết quả La Quân chẳng nói chẳng rằng, nên chị dứt khoát tự mình nếm thử.
Trần Huệ Hồng múc một thìa đầy, liên tục thổi cho nguội bớt, sau đó húp trọn nửa thìa vào miệng.
"Ừm." Trần Huệ Hồng thốt ra một âm tiết để nhận xét, "Hương vị của Canh Hạt Sen Ngân Nhĩ."
Không thèm nhai, Trần Huệ Hồng nuốt thẳng luôn, khẽ liếm môi, giống như đang hồi vị, cũng giống như đang cố nặn ra từ để miêu tả.
LVQ8371