Trịnh Đạt lập tức tỉnh cả ngủ.
Ông ấy lại tới công chuyện rồi.
"Chú có biết làm Diện Quả Nhi không? Chính là làm Điểm Tâm thành hình trái cây, có hương vị trái cây, nhìn qua giống y như thật ấy."
Trịnh Đạt tự thấy mình không được ổn cho lắm.
Hoàng Thắng Lợi ngồi trên ghế ăn nho khô, thấy Trịnh Đạt đột nhiên im bặt, cười nói: "Sao không nói gì nữa? Không phải đệ biết làm à? Huynh nhớ là sư phụ từng dạy đệ rồi mà."
Mắt Tần Hoài lập tức sáng rực lên.
Thật sự biết làm!
Tỉnh sư phụ cũng quá đa năng rồi đấy, sư môn của họ sao cái gì cũng dạy thế này.
Trịnh Đạt cười khổ một cái: "Dạy thì đúng là có dạy, nhưng đó đều là... chú đã... thứ này... chú từng biết làm."
"Tiểu Tần, sao tự dưng cháu lại muốn học Diện Quả Nhi? Lạc Lạc lại xem phim truyền hình gì nữa à?" Trịnh Đạt cảm thấy phim truyền hình bây giờ thật hết nói nổi, quay phim thì cứ quay cho tử tế đi, nghiên cứu nấu nướng làm gì, sao lại đưa cả mấy loại Điểm Tâm cao cấp thế này vào.
"Dạ đúng, Lạc Lạc mấy bữa trước nghe bạn bè trên trường nhắc đến, về nhà liền đòi ăn. Cháu đã hứa với con bé là nếu thi giữa kì điểm cao thì sẽ làm cho ăn, nhưng trưa nay cháu lên mạng tìm thì chắng thấy có hướng dẫn nào đáng tin cậy cả, nên mới định hỏi xem chú có biết làm không.” Tần Hoài mặt không biến sắc tim không đập loạn đáp.
Dù sao thì đợi lúc làm xong Diện Quả Nhi, Tần Lạc kiểu gì cũng có phần, ai hỏi thì cứ bảo là làm riêng cho con bé.
Trịnh Đạt càng thêm rầu rĩ.
Sự rầu rĩ của ông ấy khiến Tần Hoài có hơi khó hiểu.
Tần Hoài nhìn ra được Trịnh Đạt có biết làm, nhưng khả năng cao là làm không ngon lắm.
Làm không ngon cũng là chuyện hợp tình hợp lý, dù sao Trịnh Đạt cũng đã chuyển sang kinh doanh nhiều năm rồi, sớm đã không còn là một đầu bếp làm bánh Điểm Tâm thực thụ ngày nào cũng đứng nhào bột trước bàn bếp nữa.
Diện Quả Nhi không giống như Tô Bính hay Tiên Nhục Nguyệt Bính, những loại Điểm Tâm tương đối cơ bản và dễ làm. Nếu nói Tiên Nhục Nguyệt Bính đạt cấp C là đã đạt chuẩn, Trịnh Đạt có thể dễ dàng làm ra cấp B khiến mọi người phải kinh ngạc, chứng minh rằng bảo đao của mình chưa già, thì Diện Quả Nhi lại yêu cầu phải đạt cấp A mới được coi là đạt chuẩn.
Dễ dàng làm ra cấp B thì coi như là thất bại thảm hại.
Nếu không phải chính miệng La Quân đã nói, Diện Quả Nhi mà Liễu Đào mua về không phải là Diện Quả Nhi chính tông, khả năng cao chỉ là một tác phẩm bắt chước lỗi, thì Tần Hoài có lẽ đã chọn tạm thời bỏ cuộc với nhiệm vụ này.
Kỹ năng tay của hắn mới chỉ ở mức sơ cấp.
Hơn nữa hắn hoàn toàn mù tịt về việc tạo hình cho Điểm Tâm.
Tần Hoài cảm thấy chỉ cần Trịnh Đạt biết làm, cho dù là làm lỗi thì cũng đủ xài rồi.
Cứ dẫn dắt hắn nhập môn trước đã.
Phần còn lại để hắn tự do phát huy.
Kỹ năng tay muốn trong thời gian ngắn luyện từ sơ cấp lên cao cấp, chắc chắn là chuyện nghìn lẻ một đêm. Nhưng nếu khổ luyện một hai tháng, từ sơ cấp lên tới trung cấp thì Tần Hoài thấy vẫn có khả năng.
Dù sao kỹ năng tay cũng không giống như hầm canh, lúc nào cũng có thể luyện tập được.
Chỉ cần Tần Hoài muốn, tạo hình cho Bánh Bao cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.
"Có vấn đề gì sao chú?" Tần Hoài hỏi thẳng.
Hoàng Thắng Lợi thấy Trịnh Đạt ấp úng mãi không nói, dứt khoát nói thay ông ấy.
Chỉ thấy Hoàng Thắng Lợi đẩy Trịnh Đạt ra khỏi khung hình, điều chỉnh lại vị trí điện thoại, nhìn Tần Hoài giải thích: "Không phải nó không biết làm, cũng không phải không muốn dạy cậu, nó chỉ sợ cậu vất vả lắm mới đột phá được ở mảng bếp món mặn, giờ lại bị đả kích ở mảng làm bánh thôi."
"Nó lo cậu là kiểu thiên tài cả đời thuận buồm xuôi gió chưa từng gặp trắc trở, tự dưng bị giáng một đòn chí mạng rồi suy sụp không gượng dậy nổi, không còn muốn cố gắng học hỏi nữa đó." Hoàng Thắng Lợi cười nói.
"Đệ nói thế lúc nào chứ? Sư huynh đừng có vu khống đệ, Tiểu Tần, cháu đừng nghe Hoàng sư phụ của cháu nói bừa, đây không phải là ý của chú đâu, đây hoàn toàn là ý của sư huynh đấy!" Tiếng nói vọng vào từ ngoài khung hình của Trịnh Đạt đặc biệt gây chú ý.
Tần Hoài cảm thấy Trịnh Đạt đã lo xa quá rồi.
Đả kích á? Chú đã bao giờ xem qua video dạy làm Bánh Bao Hòe Hoa cấp S chưa?
Ha ha, xem chẳng hiểu cái quái gì luôn.
Chú đã bao giờ thấy một thiên tài nào mà kỹ năng dùng dao sơ cấp, độ lửa trưng cấp, kỹ năng tay sơ cấp chưa.
Buồn cười chết đi được, hệ thống còn mắng cháu hoàn toàn mù tịt về tạo hình Điểm Tâm đây này.
Hệ thống đánh giá cháu đến tận bây giờ vẫn chỉ là một tay lính mới tò te thôi.
"Trịnh sư phụ lo xa quá rồi." Tần Hoài cười khổ, "Cháu cũng không nghĩ mình là thiên tài đâu, cùng lắm chỉ là thiên phú nhỉnh hơn người bình thường một chút thôi."
Câu nói này của Tần Hoài khiến cả Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt đều cạn lời.
Trịnh Đạt lại chen mặt vào khung hình: "Tiểu Tần, mặc dù cháu không tìm được video hướng dẫn nào đáng tin cậy, nhưng đại khái cháu cũng biết Diện Quả Nhi làm như thế nào chứ?”
"Cháu không tìm được video hướng dẫn là chuyện bình thường, bởi vì món Điểm Tâm này... làm gì có hướng dẫn."
"Diện Quả Nhi đúng chuẩn 'sư phụ dẫn vào cửa, tu hành tại cá nhân', nó đòi hỏi kỹ thuật toàn diện của đầu bếp cực kỳ cao, là loại Điểm Tâm mà dân ngoại đạo và đầu bếp bình thường thậm chí còn chẳng cần phải thử."
"Hơn nữa, loại Điểm Tâm này thường phải được sư phụ cầm tay chỉ việc. Cần phải học tập và tích lũy năm này qua tháng nọ, từng bước bắt tay vào thử thì mới có cơ may thành công."
LVQ8371